Quyển 1 · Chương 120: Đã phân thắng bại?

“Không tốt!!”

Vũ Minh Phong sắc mặt đột nhiên kịch biến, chợt không chút do dự, quyết đoán buông cái thứ hai trung tâm linh kiện ném lên giữa không trung, nhưng động tác của hắn vẫn chậm một bước.

Cái thứ hai trung tâm linh kiện vừa rời tay, lập tức liền cùng một phụ trợ linh kiện sinh ra va chạm kịch liệt, ngay sau đó kèm theo một tia hỏa hoa văng ra, hai linh kiện trực tiếp ầm ầm nổ tung.

Nổ mạnh tạo ra dư ba mãnh liệt, thậm chí vực lực cái chắn mà Vũ Minh Phong vội vàng bố trí cũng không phát huy tác dụng, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn những tài liệu mình đã phân chia tốt toàn bộ bị hủy trong chốc lát.

Mà vụ nổ ở chỗ Vũ Minh Phong cũng thu hút sự chú ý của toàn trường khán giả, khi nhìn thấy những tài liệu bị phá hủy gần như toàn bộ, không khỏi ai nấy đều thở dài tiếc hận.

“Người đó sao lại như vậy?! Rõ ràng là phạm quy!!”

Sở Mộ Nhu đầu tiên là sững người, ngay sau đó lập tức giận dữ đứng dậy, chỉ vào hướng Ngô Ưng nổi giận nói, Hứa Khải Thành đám người cũng lần lượt phẫn nộ lên tiếng, Vũ Lẫm Nhi càng là không nhịn được định xông lên đánh nhau.

“Vô sỉ…”

Lạc Tiêu Anh sắc mặt cũng cực kỳ khó coi, nàng sao không biết lần rèn trước của Vũ Minh Phong đối với hắn khó khăn đến mức nào, thật vất vả đi đến bước này, ngàn tính vạn tính lại không tính đến không phải mình xảy ra vấn đề, mà là bị đối diện chơi xấu.

“…”

Ngụy Thành Khâu vẫn giữ im lặng, hắn tuy tâm tình cũng có chút phập phồng, nhưng lại có phần bất lực.

Bởi vì quy củ của đại tái lần này cũng không cấm điểm này, nói cách khác, nếu ngươi tình nguyện lãng phí tinh thần lực và vực lực để quấy nhiễu tuyển thủ khác thì trọng tài cũng không thể nói gì.

Huyền Vũ Không nắm chặt quyền đầu, hiển nhiên đối hành động của Ngô Ưng đám người cảm thấy vô cùng phẫn nộ.

“Hội trưởng, bình tĩnh một chút, chúng ta cũng không ngờ Ngô Ưng lại đê tiện đến thế…” Lâm trưởng lão trầm giọng nói.

“Lần đại tái này kết thúc, lão phu nhất định phải đến Hải Linh Môn đòi một lời giải thích…”

Huyền Vũ Không thở dài một hơi, bởi vì không chỉ có Vũ Minh Phong, ngay cả chỗ Lục Nghĩa cũng bị hư hại hai trung tâm linh kiện, xét về tiến độ hiện tại thì đã xa xa tụt lại phía sau ba người còn lại.

Tuy khảo hạch lần này không phải so ai nhanh, nhưng xảy ra chuyện như vậy khó tránh khỏi sẽ tạo ảnh hưởng lớn đến thể xác và tinh thần tuyển thủ, nếu không kịp thời điều chỉnh lại, rèn về sau chỉ sợ…

“Bất quá Ngô Ưng cũng không thể cứ thế mãi, làm vậy sẽ tiêu hao quá nhiều tinh thần lực, đối với việc rèn phía sau chỉ hại không lợi…”

“Hy vọng họ có thể cố gắng vượt qua…”

Mà sau chấn động bùng nổ, nhìn bộ dạng chật vật của Vũ Minh Phong và Lục Nghĩa, trên mặt Ngô Ưng tràn đầy ý trào phúng, lúc này trung tâm linh kiện thứ hai đếm ngược của hắn đã lắp ráp xong, chỉ còn lại trung tâm linh kiện cuối cùng.

Hắn đã là người dẫn đầu xa xa trong trận chung kết này!!

Lục Nghĩa nhìn trung tâm linh kiện đã hỏng trên mặt bàn, nghiến răng chỉ có thể chọn lựa rèn lại, hắn hiển nhiên cũng là lần đầu gặp phải hành vi vô sỉ như thế.

“Ngự Thần Sử, chúng ta tiếp tục.”

Bên này của Vũ Minh Phong có thể nói là thảm nhất, gần như toàn bộ tài liệu rèn đều chịu tổn hại ở mức độ khác nhau, hiển nhiên không thể tiếp tục sử dụng.

Tuy sắc mặt Vũ Minh Phong khó coi, nhưng mọi chuyện đã xảy ra, đã không thể vãn hồi, trước mắt chỉ có thể đi chọn lại tài liệu để làm lại từ đầu.

Điều duy nhất khiến Vũ Minh Phong có chút an ủi là tài liệu còn lại vẫn đủ cho một vòng rèn nữa.

Vũ Minh Phong hít sâu vài lần, hắn biết hiện tại chỉ có bình phục lại, điều chỉnh trạng thái, cơ hội còn có một lần, bây giờ không phải lúc từ bỏ.

“Phong Long Kiếm, chúng ta tuyệt không thể ngã xuống ở đây…”

“Ngươi cũng vậy… đúng không?”

Vũ Minh Phong nhìn Phong Long Kiếm trong tay, theo ánh mắt chăm chú của Vũ Minh Phong, Phong Long Kiếm cũng phát ra tiếng vù vù rất nhỏ, đáp lại hắn.

Ngay sau đó, Vũ Minh Phong liền bắt đầu thử lại vòng thứ hai, có kinh nghiệm lần đầu, lần chọn thứ hai càng nhanh chóng hơn, chỉ dùng chưa tới một nửa thời gian lần chọn đầu tiên là đã gom đủ tài liệu.

Sau đó, Vũ Minh Phong còn phải tiếp tục tinh luyện những nguyên vật liệu đó, loại bỏ tạp chất chỉ giữ lại phần tinh thuần hữu dụng nhất.

Bất quá lúc này, bên Ngô Ưng đã lắp ráp xong trung tâm linh kiện cuối cùng, tiến vào giai đoạn dung hợp cuối cùng.

“Ha ha, xem ra quán quân Chúng Minh Vực Binh Sư Đại Tái lần này thuộc về Hải Linh Môn chúng ta!!”

Ngô Ưng cười lớn, điều động toàn bộ tinh thần lực của bản thân, tinh thần lực khổng lồ vờn quanh quanh thân hắn, lấy hắn làm trung tâm hình thành một xoáy nước khổng lồ.

Tuy thủ đoạn của Ngô Ưng âm hiểm, nhưng cũng không loại trừ thực lực bản thân hắn đích thực rất mạnh, có thể ở tuổi 25 làm được bước này, cho dù phóng nhãn toàn bộ Đông Huyền đại lục, e rằng cũng có thể xếp vào mười hạng đầu.

“Cho ta hợp!!”

Hai tay Ngô Ưng chớp mắt đột nhiên tạo thành chữ thập, chốc lát, xoáy nước tinh thần lực cường đại quanh thân hắn trực tiếp xoay tròn tốc độ cao, từ bốn phương tám hướng hình thành áp lực cường đại, đè ép mạnh về trung tâm.

Áp lực cực lớn khiến toàn bộ đài rèn đều chấn động không ngừng, mà trên đài rèn những linh kiện đã lắp ráp xong, dưới sự nén liên tục của tinh thần lực, dần dần xích lại gần nhau, dần dần dung hợp.

Một màn đồ sộ như vậy cũng khiến hiện trường không ngừng bùng nổ tiếng hoan hô, tuy Ngô Ưng không phải người Chúng Minh, nhưng khán giả muốn thấy đơn giản là một đại tái rèn vực binh chất lượng cao, với họ ai đoạt quán quân có lẽ cũng không quan trọng nhất, chỉ cần xem đã đã mắt là được.

Bất quá số ít không hoan hô, thuộc về khu vực hiệp hội Đông Linh Thành, lúc này, Sở Mộ Nhu đám người đều sắc mặt ngưng trọng nhìn biểu hiện của Vũ Minh Phong trên đài, lúc trước khi thấy tài liệu của Vũ Minh Phong bị phá hủy toàn bộ, lòng họ gần như muốn vọt lên cổ họng.

Bất quá sau đó, khi thấy Vũ Minh Phong dường như nhanh chóng điều chỉnh lại, hơn nữa càng đánh càng hăng, mọi người lúc này mới thở phào, nhưng vẫn không nhịn được lo lắng cho Vũ Minh Phong.

Rốt cuộc thanh thế mà Ngô Ưng tạo ra đích thực rất dọa người, tuy với loại vực binh sư như Lạc Tiêu Anh không tính là gì, nhưng với đa số khán giả bình thường, rèn càng hoa lệ thì càng nhận được tiếng hoan hô nhiệt liệt.

Hưởng thụ tiếng hoan hô của mọi người, nụ cười trên mặt Ngô Ưng càng thêm càn rỡ, nhưng vào lúc này, bên cạnh bỗng nhiên truyền đến một dao động thanh thế kỳ lạ khác.

Cùng lúc đó, trên khán đài cũng bùng nổ một trận ồ lên, Ngô Ưng nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy đó là hướng thạch đài của Lục Nghĩa.

Lục Nghĩa ngồi xếp bằng trên thạch đài, cả người đều bị Ngự Thần Sử bao bọc bên trong, hiển nhiên cũng đã lắp ráp xong toàn bộ linh kiện.

Những linh kiện đó lơ lửng phía trên đầu hắn chậm rãi xoay tròn, còn hai tay Lục Nghĩa thì chậm rãi kết ấn, mỗi khi Lục Nghĩa kết ấn, Ngự Thần Sử cũng đi theo kết ấn cùng hắn.

Theo từng dấu tay kết thành, từng phù văn kỳ lạ từ trong Ngự Thần Sử bay ra, vờn quanh thạch đài, theo thời gian trôi qua, phù văn càng ngày càng nhiều, cũng dần dần nở rộ ánh sáng.

Khi ánh sáng chiếu rọi đến những linh kiện đó, quanh thân linh kiện phảng phất nhuộm lên một tầng ánh sáng nhạt, cũng dưới sự kéo của ánh sáng, chúng dần dần xích lại gần nhau, hướng về trung tâm dung hợp.

Nhìn Lục Nghĩa cũng đang tiến hành dung hợp, sắc mặt Ngô Ưng dần trở nên âm trầm, nhưng trước mắt là thời khắc mấu chốt, hắn hiển nhiên không thể phân thân đi phá hoại, như vậy rất có thể khiến quá trình dung hợp bên mình trở nên bất ổn.

“Khó chơi…”

Ngô Ưng không còn cách nào, chỉ có thể liều mạng thúc giục tinh thần lực để tăng tốc tiến độ, nhất định phải hoàn thành trước Lục Nghĩa.

“Không xong!!”

Nhưng mà lúc này, bên cạnh hắn bỗng truyền đến một tiếng kinh hô, Ngô Ưng nghiêng đầu nhìn lại, lại phát hiện Thành Tiêu khi lắp ráp trung tâm linh kiện cuối cùng lại thất bại, hơn nữa còn trực tiếp khiến toàn bộ linh kiện trước đó bị hư hại.

“Hỗn đản, ngươi đang làm gì?!”

Thấy vậy Ngô Ưng cũng không nhịn được chửi ầm lên, rốt cuộc đều là đội viên Hải Linh Môn phái ra, nếu có thể ôm trọn cả quan lẫn á quân thì không thể nghi ngờ sẽ tạo đả kích nặng nề hơn cho Chúng Minh.

“Nếu vậy…”

Mà đúng lúc này, trong đầu Ngô Ưng bỗng lóe lên linh quang, hắn cười lạnh vài tiếng, dùng tinh thần lực nói với Thành Tiêu vài điều gì đó, người sau nghe xong ban đầu cũng vẻ mặt kinh ngạc, nhưng rất nhanh, dường như đã hạ quyết tâm, gật đầu đáp ứng.

Thành Tiêu nhìn linh kiện báo hỏng trên đài rèn, lại chọn trực tiếp bùng nổ toàn bộ tinh thần lực, khống chế những linh kiện đó, rồi ánh mắt nhanh chóng khóa chặt ba chỗ khác, ngay sau đó trực tiếp ném những linh kiện đó về phía ba hướng kia thật mạnh.

Mà màn đột ngột này khiến tất cả mọi người đều không ngờ tới, bao gồm Huyền Vũ Không cùng các trọng tài, nhưng khi họ phản ứng lại thì những linh kiện đó đã bay tới bên cạnh thạch đài của Vũ Minh Phong đám người.

“Bạo!!”

Theo một tiếng hét lớn của Thành Tiêu, tinh thần lực trong cơ thể hắn không chút giữ lại bùng nổ toàn bộ, mà theo sự dẫn động tinh thần lực đó, mấy linh kiện lập tức rung động kịch liệt, bên trong chợt xuất hiện dao động năng lượng dữ dội.

Cái này cùng lý với kích nổ vực binh, tuy uy lực không bằng một vực binh hoàn chỉnh, nhưng tạo ra một ít quấy nhiễu đối với Vũ Minh Phong đám người vẫn làm được.

Đặc biệt là vào thời khắc mấu chốt như bây giờ.

“Những kẻ khốn nạn này!!”

Lạc Tiêu Anh rốt cuộc không kiềm chế được, trong cơ thể đột nhiên bùng phát tinh thần lực mãnh liệt, nhanh chóng khóa chặt thạch đài của Thành Tiêu và Ngô Ưng, ngay sau đó phía sau nàng thình lình hiện lên một vòng tròn, quanh vòng tròn vờn quanh rất nhiều tiểu cầu, mỗi tiểu cầu đều chi chít phù văn kỳ lạ.

Rõ ràng là một kiện vực binh công kích tầm xa tứ cấp — Tự Do Laser Pháo.

Bất quá ngay lúc nàng chuẩn bị phóng ra về phía Ngô Ưng thì một áp lực mạnh mẽ nháy mắt bao phủ khu vực nàng đang ở, đồng thời một giọng nói tràn đầy uy hiếp cũng vang lên: “Lạc Tiêu Anh, ngươi muốn phá hỏng quy củ?”

“Trong lúc đại tái tiến hành, cấm bất kỳ ai dùng bất kỳ thủ đoạn nào can thiệp, ngươi làm vậy, chẳng lẽ là muốn làm hoen ố thanh danh Chúng Minh chúng ta sao?!”

Giọng nói này hiển nhiên đến từ Huyền Vũ Không, lúc này trên lôi đài, Huyền Vũ Không đang mặt âm trầm nhìn về phía Lạc Tiêu Anh, tay phải hắn nâng lên, hướng xuống phía Lạc Tiêu Anh ấn xuống.

Là ngũ cấp Vực Binh Sư, tinh thần lực của hắn đạt tới Linh cấp tam phẩm, cao hơn Lạc Tiêu Anh một phẩm, bị tinh thần lực áp chế, Lạc Tiêu Anh cũng không cách nào tránh thoát.

“Vậy trơ mắt nhìn bọn họ một lần lại một lần làm ra bậc này chuyện không biết xấu hổ sao?! Đây là Vực Binh Sư đại tái, không phải Chúng Minh đại bỉ!!”

“Ngươi thân là hội trưởng, thế nhưng cho phép bậc này thủ đoạn đê tiện, lão nương thấy ngươi đã không cần mặt mũi nữa!!”

Lạc Tiêu Anh giờ phút này hiển nhiên cũng không tính toán tiếp tục nhẫn nhịn, trực tiếp hướng Huyền Vũ Không hét lớn, đối với nàng mà nói, tao ngộ trước mặt mà Vũ Minh Phong phải chịu, có lẽ còn chưa đáng để nàng làm vậy.

Điều thực sự khiến nàng tức giận, vẫn là tự tôn và kiêu ngạo của nàng với tư cách một Vực Binh Sư, hành vi vô võ đức như thế, trong mắt nàng hoàn toàn là làm bẩn danh hào Vực Binh Sư này.

Ngụy Thành Khâu cảm nhận được lửa giận của Lạc Tiêu Anh bên cạnh, hắn vẫn còn có chút do dự, nhưng vào lúc này, một bàn tay trắng lạnh lẽo lại đáp lên tay hắn, Ngụy Thành Khâu giật mình nghiêng đầu nhìn lại, mới phát hiện Ngụy Lam Hải không biết từ khi nào đã đi tới bên cạnh hắn.

“Lam hải, ngươi……”

Ngụy Thành Khâu vừa rồi toàn bộ sự chú ý đều tập trung lên đài tỷ thí, nên không hề nhận ra Ngụy Lam Hải đến từ lúc nào.

“Gia gia…… Ngươi chẳng lẽ cũng muốn lựa chọn tiếp tục nén giận đi xuống sao……”

Ngụy Lam Hải đứng bên cạnh Ngụy Thành Khâu, nàng nhìn Ngụy Thành Khâu có phần khó xử, cũng cúi đầu nhẹ giọng nói, bùng nổ vừa rồi của Lạc Tiêu Anh nàng đã nhìn thấy toàn bộ, trong mắt nàng, hình tượng Lạc Tiêu Anh ở khoảnh khắc này dường như trở nên cao lớn chưa từng có.

Đó mới là dáng vẻ mà nàng hướng tới.

“……”

Ngụy Thành Khâu nghe lời Ngụy Lam Hải, cũng có phần á khẩu không trả lời được, kỳ thực tuổi tác hắn cũng đã lớn, nhiều năm qua, có lẽ từng cũng đã tranh đấu, nhưng hiện tại hắn chỉ muốn an ổn sống qua tuổi già.

nhưng đối mặt tình huống như thế, bản thân hắn thật sự có thể khoanh tay đứng nhìn sao…

Rốt cuộc Vũ Minh Phong là đại diện cho Hiệp hội Vực Binh Sư Đông Linh Thành mà chiến a!!

“…… Hảo, lão phu cũng liều mạng!!”

“Lần này tuyệt đối ủng hộ Minh Phong tiểu hữu!!”

Dứt lời, Ngụy Thành Khâu cũng đứng dậy, Linh cấp nhất phẩm tinh thần lực bỗng bùng nổ, trực tiếp va chạm lên uy áp của Huyền Vũ Không, theo Ngụy Thành Khâu gia nhập, uy áp tinh thần vừa rồi còn có thể áp chế Lạc Tiêu Anh, chớp mắt liền trở nên lung lay sắp đổ.

Chịu đòn đánh sâu vào của hai vị Vực Binh Sư có Linh cấp tinh thần lực, dù Huyền Vũ Không có Linh cấp tam phẩm tinh thần lực, lần này cũng khiến hắn có phần ăn không tiêu, thân thể cũng loạng choạng một chút.

“Hội trưởng!!”

Ba vị trưởng lão bên cạnh thấy thế, cũng kinh hãi, vội muốn ra tay tương trợ, lại bị Huyền Vũ Không vội vàng duỗi tay ngăn lại.

“Ngụy Thành Khâu, Lạc Tiêu Anh, lão phu khuyên các ngươi bình tĩnh một chút…”

“Các ngươi thật muốn trước mặt nhiều người như vậy, hủy hoại Vực Binh Sư đại tái lần này sao?!”

Nhưng mà đối mặt lời uy hiếp của Huyền Vũ Không, Lạc Tiêu Anh cùng Ngụy Thành Khâu dường như không hề để ý, càng tăng cường phát ra tinh thần lực, quyết phá tan uy áp trong một lần.

“Các ngươi đừng vội…”

“Chẳng lẽ các ngươi đã nhận định Vũ Minh Phong bọn họ sẽ thua sao?”

Truyện liên quan