Quyển 1 · Chương 5: Túi nilon màu đỏ

Tô Du nhìn bầu trời đã tối đen như mực, lòng dấy lên bất an, bèn vớ lấy chân ghế, dùng hết sức gõ mạnh vào tường.

Tiếng động rất vang, bên kia không thể nào không nghe thấy.

Tô Du từ tám giờ tối gõ miết đến chín giờ, suốt một tiếng đồng hồ, vừa gõ tường vừa gọi to tên bà Vương.

Bên kia, vẫn không một lời hồi đáp...

Tham Tiền bị hành động của Tô Du dọa cho sợ hãi, nó cuộn tròn trên ghế sô pha, đôi mắt ươn ướt nhìn chủ nhân của mình không chớp.

Tô Du vừa nóng vừa mệt, quẳng chiếc ghế xuống sàn, nhìn ra hành lang qua mắt mèo.

Hành lang tối om, không nhìn rõ được sương mù dày đặc đến mức nào.

Tô Du lập tức kéo rèm cửa, nhìn ra đường phố, dưới ánh trăng, cô sững sờ phát hiện sương mù đã tan hoàn toàn.

Trên đường có vài người nằm ngang, bất động, không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng Tô Du đoán có liên quan đến vụ tranh cướp vật tư chiều nay.

Không biết có phải ảo giác không, Tô Du luôn cảm thấy cây cối trong các bồn hoa trên đường dường như đã cao hơn rất nhiều.

Tô Du nhìn lại đống vật tư mình đã thu dọn, hít một hơi thật sâu, đeo khẩu trang rồi nói với Tham Tiền: "Tham Tiền, chúng ta phải sang nhà bên cạnh xem sao."

Cuối cùng, Tô Du chỉ mang theo ba lô leo núi, còn vali hành lý vẫn để trong phòng, vừa ra đến cửa, cô nhét cây dùi cui điện ba mua cho vào túi áo khoác rộng, tay cầm dao phay và đèn pin.

Khó khăn gỡ lớp băng dính trên khung cửa ra, Tô Du mở cửa, nhìn hành lang đen như mực, lòng hơi căng thẳng.

Đèn pin bật lên, Tô Du chiếu ra hành lang, cửa thang máy mở toang, bên trong trống rỗng, vì là chung cư một tầng hai hộ nên hành lang không dài, trên sàn gạch men có rất nhiều vết bẩn màu nâu, loang lổ từng vũng, trông rất ghê tởm.

Dù cho các lỗ thông gió hai bên hành lang đều mở, hành lang vẫn có một mùi hôi thối khó tả.

Tô Du nhíu mày, từ lúc sương mù màu lục tan đi, mùi hương kỳ lạ của nó cũng biến mất.

Tham Tiền cụp đuôi đi trước Tô Du, móng vuốt của nó phát ra tiếng lộc cộc khe khẽ.

Đi đến trước cửa nhà bà Vương, Tham Tiền dừng lại.

Mũi nó khụt khịt, trông có vẻ hơi bất an.

Đến gần, tim Tô Du chợt thắt lại, nguồn gốc của mùi hôi thối trong hành lang chính là nơi này.

Cánh cửa màu gan lợn đóng chặt, Tô Du vỗ vỗ cửa, bên trong vẫn im phăng phắc.

Tô Du thở hắt ra, ra hiệu cho Tham Tiền tránh đi, Tham Tiền ư ử một tiếng rồi lóc cóc chạy ra sau lưng cô.

Tô Du tạm thời cất đèn pin vào túi, sau đó lùi lại vài bước lấy đà đạp vào cửa nhà bà Vương.

Rầm! Rầm!

Tiếng va đập không ngừng vang vọng, sau mấy cú đạp, khi Tô Du cảm thấy chân mình đã tê rần thì khung cửa đột nhiên rung lên, mắt cô sáng rực, thầm nghĩ cánh cửa do chủ đầu tư bàn giao đúng là chất lượng kém, rồi lại nghĩ đến lúc bà Vương nhận nhà, vì để tiết kiệm tiền nên cũng không thay cánh cửa này...

Nghĩ đến bà Vương, Tô Du mím môi, cắn răng dùng sức đạp thêm một cú nữa, cánh cửa cuối cùng cũng bị đá văng, tấm cửa lảo đảo cọ xát xuống sàn nhà, tạo ra một âm thanh chói tai.

Ngay khoảnh khắc cánh cửa bị phá tung, một mùi tanh tưởi nồng nặc xộc thẳng vào khoang mũi. Tô Du vội bịt mũi và miệng, cố nén lắm mới không nôn ra.

Tô Du run rẩy lôi đèn pin ra, chiếu vào trong phòng.

Căn phòng vốn tối om bị ánh đèn pin quét qua, vang lên những tiếng sột soạt.

Tô Du lờ mờ thấy có thứ gì đó bò qua, giống như côn trùng, số lượng còn không ít.

Tham Tiền tiến lên chắn trước mặt Tô Du, phát ra tiếng gừ gừ cảnh cáo.

Tô Du lách qua con chó vàng to lớn để đi vào trong.

Qua khỏi huyền quan là phòng khách, phòng khách bừa bộn như thể đã bị lục lọi, trên sàn gỗ có rất nhiều vết bẩn sẫm màu, vô số con ruồi lớn đậu trên những vết bẩn đó.

Theo bước chân của Tô Du, lũ ruồi lớn bay vọt lên không trung, phát ra tiếng vo ve.

Đột nhiên, Tô Du dừng bước, nhìn về phía chiếc ghế tựa trên ban công.

Nơi đó có một vật thể hình người, vô số giòi bọ và ruồi nhặng phủ kín lên trên, dày đặc, lúc nhúc.

Bên dưới chiếc ghế tựa, trên sàn gỗ, đọng một vũng mủ lớn.

Giờ phút này, Tô Du đã biết kết quả.

Bà Vương chết rồi.

"Ọe..."

Tô Du cuối cùng cũng không nhịn được nữa, cúi gập người nôn thốc nôn tháo.

Tô Du từng nghe ông nội nói, mùi xác người chết là thứ mùi khó chịu nhất trên đời này, nó sẽ như giòi trong xương, bám lấy cơ thể bạn, trong khoang mũi bạn, và trong ký ức của bạn.

Trước đây Tô Du không thể hiểu và cảm nhận được, nhưng bây giờ, cô đã hiểu.

Dưới ánh trăng trong trẻo, Tô Du nhìn thấy, nơi bị lũ ruồi bọ dày đặc bao phủ, lộ ra một mảng màu đỏ tươi.

Đó là chiếc túi ni lông màu đỏ đựng đường và thuốc, cũng có thể là chứng nhân duy nhất cho cái chết cô độc và tuyệt vọng của một bà lão.

Truyện liên quan