Chính văn cuốn · Chương 56: tức phụ nhi, ta lập trụ!

Dương Ân Tường nói muốn dùng cái đầu của Trương Lai Phúc để làm ăn, Trương Lai Phúc cảm thấy không hợp lý lắm.

Đây là đầu của tôi, sao lại thành việc làm ăn của anh được? Anh đã bỏ vốn ra chưa?

Dương Ân Tường thấy rất hợp lý: Coi như chúng ta hợp tác làm ăn, anh xuất hàng, tôi xuất sức.

Trương Lai Phúc vẫn không hiểu: Anh xuất sức gì chứ?

Dương Ân Tường nghiêm túc giải thích: Tôi phải nhập hàng từ anh trước, còn phải giúp anh giao hàng, anh nói xem thế có tính là xuất sức không?

Trương Lai Phúc lúc này mới hiểu ra đôi chút: Anh đúng là có xuất sức, nhưng đã là hợp tác làm ăn, sao tôi lại không kiếm được đồng nào?

Dương Ân Tường nhìn nhìn cổ của Trương Lai Phúc: Tôi đốt tiền cho anh, chẳng phải anh kiếm được rồi sao? Yên tâm, tôi sẽ đốt thêm cho anh hai cân, chắc chắn không để anh chịu thiệt!

Anh đúng là nghĩa khí! Trương Lai Phúc giơ ngón tay cái lên, tôi còn chẳng nghĩ đến chuyện đốt tiền giấy cho anh, tôi thấy không đáng, tiền giấy còn quý hơn cái mạng của anh.

Hai người nhìn nhau cười, cười được một lát, Trương Lai Phúc cầm cán đèn lồng đâm thẳng vào cổ họng Dương Ân Tường.

Bộp!

Cú này dùng lực không nhỏ, Trương Lai Phúc đâm xuyên qua cổ Dương Ân Tường, cán đèn lồng cắm phập vào vách tre phía sau lưng hắn.

Trương Lai Phúc lập tức buông cán đèn lồng ra, cảm giác tay vừa rồi không đúng, anh không biết mình đã đâm phải thứ gì, nhưng anh chắc chắn thứ vừa bị đâm xuyên qua tuyệt đối không phải máu thịt của Dương Ân Tường.

Khá hiểm độc đấy! Hèn gì lão Vương lại gục dưới tay cậu! Bị đâm xuyên cổ, Dương Ân Tường vẫn có thể nói chuyện, nhưng cậu đừng quên, cậu mới làm nghề này được mấy ngày? Lão Vương chắc là không đề phòng cậu nên mới để cậu đắc thủ, cậu nghĩ tôi cũng không đề phòng sao?

Xoẹt!

Trong lúc nói chuyện, Dương Ân Tường đứng dậy, cán đèn lồng cắm trên tường rạch từ cổ họng hắn xuống tận bụng, để lại trên người hắn một vết thương phẳng lì.

Vết thương rõ mồn một, qua đó Trương Lai Phúc có thể nhìn thấy bức tường phía sau lưng Dương Ân Tường.

Chưa thấy bao giờ đúng không? Biết tôi thuộc ngành nào không? Chẳng biết gì mà đã dám ra tay với tôi, cậu có phải thấy mạng mình quá cứng không? Dương Ân Tường rút cán đèn lồng từ bụng ra, đâm về phía trán Trương Lai Phúc.

Trương Lai Phúc quá quen thuộc với cán đèn lồng, đối phương tuy ra tay rất nhanh nhưng anh vẫn dễ dàng né tránh.

Dương Ân Tường lại cầm một cái cán đèn lồng khác trên bàn, đâm về phía ngực Trương Lai Phúc: Các người làm đèn lồng giấy chẳng phải rất giỏi dùng cán đèn sao? Đến đây, chúng ta đánh một trận cho ra trò, để tôi xem bản lĩnh thật sự của cậu.

Nếu thực sự giao đấu bằng cán đèn lồng, Trương Lai Phúc không sợ hắn, anh tiện tay cầm lấy một bộ khung đèn lồng, xoay vài vòng, khóa chặt cả hai cái cán đèn của Dương Ân Tường.

Nhưng làm vậy cũng vô ích, Trương Lai Phúc có thể nhìn ra, thứ đang giao đấu với mình trước mắt này căn bản không phải Dương Ân Tường, dù có băm vằm hắn ra cũng chẳng ích gì.

Dương Ân Tường thật sự đang ở đâu?

Đây chính là thuật che mắt mà ông chủ nhà đã nói sao?

Trương Lai Phúc vung dao chém bay đầu của "Dương Ân Tường", cái đầu rơi xuống đất phát ra tiếng kêu trầm đục, âm thanh đó tuyệt đối không phải đầu người, mà giống như một cuộn giấy.

Đây là người giấy?

Ngành nào liên quan đến giấy?

Dương Ân Tường này là được vẽ ra sao?

Dương Ân Tường không đầu vẫn đang giao chiến với Trương Lai Phúc, cái đầu rơi dưới đất vậy mà vẫn có thể nói chuyện với anh: Cậu nhóc khá hiểm đấy, con dao này cũng sắc thật, cậu chém tôi thêm nhát nữa xem. Nếu cậu không chém nổi nữa thì mau giao cái đầu người cho tôi, coi như việc làm ăn của chúng ta đã xong.

Có thể dựa vào âm thanh để xác định vị trí của Dương Ân Tường không?

Miệng cái đầu người đúng là đang cử động, nhưng âm thanh dường như phát ra từ dưới gầm giường.

Đến bên giường xem thử?

Không được.

Sau khi Dương Ân Tường vào cửa, giọng nói luôn rất tự nhiên, Trương Lai Phúc không nghe ra bất kỳ điểm bất thường nào, tại sao bây giờ lại lộ sơ hở?

Trương Lai Phúc nhớ đến Lâm Thiếu Thông, Lâm Thiếu Thông có thể điều khiển người nộm đất nói chuyện, lúc đó ngay cả lão Lương cũng không nhìn ra sơ hở.

Hiện tại giọng nói của Dương Ân Tường lộ sơ hở, sơ hở này rõ ràng là cố tình để lộ, đừng để bị phân tâm vì chuyện này.

Xoạt, ngoài cửa truyền đến một tiếng động nhỏ, giống như khi ở Châu ngoài, có người nhét tờ truyền đơn vào khe cửa, âm thanh rất nhỏ, rất dễ bị bỏ qua.

Trương Lai Phúc nhìn về phía khe cửa, quả nhiên, vấn đề không nằm trong phòng, có người nhét một tờ giấy dài hơn hai mét, rộng chưa đầy một mét vào khe cửa.

Tờ giấy này dùng để làm gì?

Trương Lai Phúc đề cao cảnh giác, chỉ thấy tờ giấy đó lặng lẽ trượt đến bên chân anh, rồi đột ngột đứng thẳng dậy từ dưới đất.

Trên giấy có một bức chân dung, những đường nét trên mặt hơi mờ, khó lòng nhận ra, nhưng nhìn từ trang phục và đường nét thì đây chính là Dương Ân Tường.

Dương Ân Tường tự vẽ chân dung cho mình?

Chi tiết tuy mờ nhạt nhưng đường nét lại gần như hoàn toàn trùng khớp.

Trương Lai Phúc không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng né tránh.

Lại một "Dương Ân Tường" nữa bước ra từ bức tranh, cùng với tên Dương Ân Tường không đầu lúc trước tiến về phía Trương Lai Phúc.

Hai tên này đều là người giấy?

Tờ giấy chui vào từ khe cửa, Dương Ân Tường chắc chắn đang ở ngay cửa!

Trương Lai Phúc lao về phía cửa, từ cửa lại chui ra thêm một người giấy nữa, ba tên Dương Ân Tường vây lấy Trương Lai Phúc cùng đánh, lần này Trương Lai Phúc không chống đỡ nổi nữa.

Dùng đồng hồ báo thức, thả độc!

Trương Lai Phúc lấy đồng hồ báo thức từ gấu áo bông ra, vặn dây cót.

Ba kim đồng hồ cùng quay, kim giờ quay đến vị trí một giờ, kim phút và kim giây đều chỉ đến mười hai giờ.

Dưới đồng hồ báo thức chui ra một làn khói xanh, di chuyển khắp nơi, xoay vài vòng trong phòng rồi lại chui ngược vào trong đồng hồ.

Khói xanh không có tác dụng với người giấy, mà tầm mắt của Trương Lai Phúc lại không khóa được Dương Ân Tường thật.

Dùng độc không xong thì đổi chiêu khác, người giấy chắc chắn sợ lửa.

Trương Lai Phúc quẹt một que diêm phốt pho trên bàn, tiện tay châm nến, dùng cán đèn lồng khều cây nến lên, làm thành một bó đuốc đơn giản.

Tay Trương Lai Phúc nhanh đến kinh ngạc, "Dương Ân Tường" chưa kịp phản ứng đã bị cây nến chọc vào người.

Chọc thì trúng thật, nhưng người giấy này không cháy, Trương Lai Phúc thử vài lần, trên người ba tên "Dương Ân Tường" vẫn không hề bén lửa.

Tay nghề này thật đáng sợ! Vẽ một bức tranh là có thể thành người giấy, nếu hắn vẽ trước cả trăm con thì đủ thành một đội quân rồi!

Những người giấy này không thể đều là thật, ở đây chắc chắn có thuật che mắt, dùng tuyệt kỹ phá nó!

Trương Lai Phúc vơ lấy một nắm nan tre, hơ qua ngọn nến, bắt đầu làm đèn.

Làm xong khung, xỏ dây thép, cắm nến, dán giấy, Trương Lai Phúc cầm cán đèn lồng, đang định dựng đèn thì bị "Dương Ân Tường" dùng cán đèn đâm một lỗ vào đùi, Trương Lai Phúc đứng không vững, chiếc đèn lồng cũng không dựng được.

Đợi đến khi anh dựng lại được đèn lồng thì thời gian đã trôi qua, cảm ứng trên đèn lồng đã biến mất.

Đám Dương Ân Tường ùa lên vây công, Trương Lai Phúc nhìn chiếc đèn lồng vừa làm, không chút tiếc nuối, cầm thẳng trên tay làm vũ khí, vừa đỡ đòn vừa làm chiếc đèn mới.

Nhưng chiếc đèn này không dễ làm, vừa làm xong khung thì bị Dương Ân Tường đập nát.

Trương Lai Phúc lại làm cái khác, nến đã châm, lúc dán giấy lại bị Dương Ân Tường xé nát bươm.

Số lượng "Dương Ân Tường" ngày càng nhiều, chân Trương Lai Phúc bị thương, càng lúc càng chật vật, liên tiếp thử năm lần không thành công, thể lực anh sắp cạn kiệt, diêm cũng chỉ còn lại một que.

Đến lần thứ sáu, Trương Lai Phúc làm xong chiếc đèn lồng.

Vợ à, em phải đứng vững đấy!

Một tên "Dương Ân Tường" dùng cán đèn lồng rạch một đường sau lưng Trương Lai Phúc, Trương Lai Phúc nghiến răng chịu đựng, cắm phập chiếc đèn xuống đất.

Phù!

Đèn lồng sáng rực, ánh sáng chói lòa bùng phát!

Tất cả những người giấy đều đứng yên bất động!

Trong lòng Trương Lai Phúc mừng rỡ khôn xiết, tuyệt kỹ đã thành công! Phép che mắt này, cuối cùng đã bị phá giải!

Truyện liên quan