Chính văn cuốn · Chương 12: Bàn cờ, từ phụ cùng phương xa lạc tử

Chương 12: Bàn cờ, từ phụ cùng phương xa lạc tử

Sáng sớm năm giờ, cả thành phố còn bao phủ trong bóng đêm sâu thẳm, chỉ có những ngọn đèn đường phát ra ánh sáng mờ ảo. Hàn Gia trong chung cư, một cơn gió lùa mang theo tiếng huýt rít sắc bén, thổi lùa qua cánh cửa phòng khách đại môn, khiến Hàn Trạch tỉnh dậy.

Hàn Trạch đột nhiên ngồi dậy từ trên sàn, cảm nhận được một linh cảm kỳ lạ trong không khí: mùi khói thuốc, tiếng súng, và hương vị băng tuyết cổ xưa, khiến người thường không thể giải thích, và anh cảm thấy một năng lượng dao động bất an.

“Thiên Vân!”

Anh không ngần ngại bỏ dép, để chân trần, chạy vài bước tới phòng của cô bé. Khi mở cửa, trước mắt anh hiện ra một màn sương mỏng, khiến anh chợt lộ ra một khoảng trống ngắn ngủi.

Bức màn hồng nhạt trong gió lạnh bay múa, cửa sổ bằng hợp kim nhôm đã vỡ tan, thủy tinh công nghiệp vụn thành những hạt bột mịn phủ khắp sàn phòng, như một lớp muối trắng mỏng manh dưới ánh nắng sớm.

Hàn Thiên Vân ngồi lặng lẽ trên mép giường, khoác một chiếc áo bạc đơn giản, khuôn mặt dưới ánh nắng ban mai hơi nhợt nhạt, đôi mắt thường ngày ấm áp giờ lại toát lên một vẻ lạ lùng, khiến Hàn Trạch cảm thấy cô thật trong sáng và xa lạ. Bên cạnh cô là một thiếu niên thần bí, Cửu Tiêm Linh, người đang cúi mình, tay cầm một cây chổi cũ, dường như chuẩn bị dọn dẹp những tàn tích trên mặt đất.

Hàn Trạch dừng mắt nhìn vào tay Cửu Tiêm Linh, thấy một vết máu dài trên da, da đã rách nứt, màu đỏ thẫm của vết máu làm người nhìn thấy cũng cảm thấy ghê rợn.

“Ba, thật xin lỗi, đã làm phiền ngươi.” Hàn Thiên Vân mở miệng, giọng thanh bình, không hề giống như vừa trải qua nguy hiểm chết người, “Tối qua… máy nén điều hòa gặp trục trặc, đột nhiên tê liệt, Cửu Tiêm Linh phản ứng nhanh, giúp ta một chút.”

Câu nói này thật vụng về đến mức một học sinh tiểu học cũng không tin được.

Hàn Trạch trầm ngâm, không hỏi thêm. Anh là một người bảo toàn, đã chứng kiến bao trận hỏa hoạn, nổ mạnh và tranh đấu trên chiến trường. Anh nhìn những mảnh thủy tinh vỡ bay khắp nơi — chúng rơi từ ngoài cửa sổ vào trong, như bị một lực vô hình đập tan; anh cũng nhìn Cửu Tiêm Linh trên tay, không phải vì pha lê mà vì một vết nứt toạc do va chạm mạnh.

Anh nhìn hai đứa trẻ trước mắt: một là chính mình, nếu muốn bảo vệ người phụ nữ, một là người trẻ tuổi đang đứng trước ngưỡng cửa của số phận.

Hàn Trạch không nói gì, trầm ngâm như một tảng đá phong hoá đã ngầm tồn tại hàng năm. Anh chậm rãi bước vào phòng, dẫm lên những mảnh thủy tinh vụn, rồi cầm cây chổi từ tay Cửu Tiêm Linh, giọng trầm thấp: “Đi rửa tay, xử lý vết thương. Thiên Vân, đi bếp giúp ta lấy thuốc.”

Một bữa sáng bình yên, Hàn Gia ăn trong không gian yên tĩnh.

Thường ngày Hàn Trạch chỉ đưa ra những lời khuyên bảo toàn, chê cười hay giận dữ, nhưng hôm nay anh cúi đầu, uống cháo một ngụm một ngụm.

Khi vừa ra tới cửa, Hàn Trạch dừng lại, quay người, Cửu Tiêm Linh che kín tay, mắt dõi chằm chằm vào Cửu Tiêm Linh. Anh vươn tay, đặt một vết thương lớn lên vai Cửu Tiêm Linh.

Cửu Tiêm Linh chớp mắt, cảm giác như nhận được một trọng trách của người thường.

“Tiểu quỷ, dù ta không biết các ngươi đang lăn lộn gì, cũng không biết các ngươi là ai.” Hàn Trạch nói với giọng thấp, đầy quyết tâm, “Nhưng nhớ kỹ, phải bảo vệ cô gái của ta. Nếu ngươi ngã xuống, ai sẽ bảo vệ cô ấy?”

Anh lấy một vật nhỏ từ túi, gắn vào tay Cửu Tiêm Linh, rồi quay người rời ra đại môn, tiến về phía trung đô.

Cửu Tiêm Linh nắm chặt trong tay một tấm bùa, đứng yên không di chuyển. Trong Vạn Tông Tiên, anh là thiên chi kiêu tử, xung quanh là thần ma và pháp tắc, chưa ai từng nói với anh rằng sinh mạng là sự hỗ trợ lẫn nhau. Anh lần đầu cảm nhận được trọng lượng của “Trách nhiệm”.

Trên đường, Cửu Tiêm Linh không đi bằng phương tiện công cộng, mà dẫn Hàn Thiên Vân tới một khu vực xa nội thành, nơi bờ sông yên tĩnh và cỏ xanh mênh mông.

Trên mặt sông, sương mỏng bốc lên, xa xa như một dải mây mờ ảo.

“Tỷ tỷ, tối qua chỉ là khởi đầu.” Cửu Tiêm Linh nói, giọng trang trọng, “Tu luyện một con đường không đơn giản như ngươi tưởng. Để siêu thoát, người phải trải qua tám cảnh giới: Cảm Khí, Cố Linh, Ngưng Đan, Thông Thần, Trục Tiên, Thoát Phàm, Hóa Tiên, Phi Thăng.”

Anh nhìn Hàn Thiên Vân, giọng nghiêm túc: “Bước đầu là ‘Cảm Khí’. Không chỉ cảm nhận linh khí thiên địa, mà còn cảm nhận bản chất của thế giới. Nhắm mắt lại, quên mọi bê tông, thép, quên vẻ bề ngoài, chỉ cảm nhận luật động của vũ trụ…”

Cửu Tiêm Linh chuẩn bị một bài giảng lý thuyết, suy nghĩ kỹ nếu Hàn Thiên Vân không cảm ứng được, sẽ dẫn đường như thế nào.

Nhưng Hàn Thiên Vân chỉ đứng yên trên cỏ, gió thổi qua tóc, cô nhắm mắt lại.

Một giây.

Hai giây.

Gần ba giây, thân thể cô run rẩy nhẹ.

Trong khoảnh khắc, cô không còn nhìn thấy sông, tiếng ồn thành phố, mọi cảm giác dưới chân đều mờ đi.

Thay vào đó, cô cảm nhận một sức mạnh khủng khiếp lan tỏa khắp linh hồn.

Cô không thấy Cửu Tiêm Linh mô tả sương mù hay khí linh, mà là những sợi chỉ kim sắc kéo dài từ chân trời, dệt thành một mạng lưới khổng lồ bao trùm thành phố, sông ngòi, và mọi sinh mạng.

Những sợi chỉ ấy như hiện ra và biến mất, tạo thành “Hư Ảnh”.

“Tiêm Linh… ta không cảm nhận được khí.” Hàn Thiên Vân rơi nước mắt, chỉ vào tay Cửu Tiêm Linh, “Ta thấy một bàn cờ… Toàn bộ thế giới là một bàn cờ khổng lồ.”

Cửu Tiêm Linh giật mình, khuôn mặt thay đổi, thở dở hơi.

Anh từng nghĩ Hàn Thiên Vân chỉ là người tài xuất chúng, tu luyện 《Thiên Quỳnh Bích Thể Quyết》 mới có thể cảm nhận được tinh khí thiên chi. Nhưng anh không ngờ cô đã đạt tới “Trận Tâm” – một cấp độ siêu việt. Cô thấu hiểu ngay cả những bí mật mà Thiên Đế đã giấu sau “Thiên Đạo Ván Cờ”.

Đó là một logic siêu việt của thế gian.

“Ngươi… ngươi thấy lạc tử sao?” Cửu Tiêm Linh hỏi, giọng khô khan, “Ta không biết các ngươi đang làm gì, cũng không biết các ngươi là ai.”

“Ta thấy.” Hàn Thiên Vân mở mắt, khuôn mặt trắng bệch như giấy, mồ hôi lạnh giọt rơi, “Vừa rồi có một quân cờ đen mang chết khí, dừng ở vị trí trắng. Còn ngươi…”

Cô nhìn Cửu Tiêm Linh, mắt đầy bất an và đau lòng: “Tiêm Linh, ngươi cũng là một quân cờ. Nhưng ngươi là một trong vô vàn quân cờ, đang hỗn loạn, muốn nhảy ra ô vuông.”

Cửu Tiêm Linh trầm ngâm, nhìn xa xăm, trong lòng dâng lên một cơn sóng khổng lồ. Anh cuối cùng hiểu vì sao Thiên Đế lại chọn Hàn Thiên Vân.

“Nguyên lai, đây là ‘Trận Tâm’…”

Cùng lúc đó, Vạn Tông Tiên, Tử Tiêu Điện.

Tòa tháp huyền phù chín tầng trên trời Thần Điện không có ngày đêm luân phiên, chỉ có ánh sáng vĩnh hằng xoay tròn trong hư không. Bốn phía yên tĩnh, âm thanh pháp tắc vang vọng.

Hoàng Đào Thiên Đế, thân kim sắc long bào, uy nghiêm như điểm khởi đầu của vũ trụ. Ngài ngồi trên tòa tháp cao trong mây, trước mặt là một mâm tinh quang hỗn độn.

Đối diện, một vị lão mặc áo thô, khí thế trầm mặc, cầm trong tay một quả bạch tử, chính là Cửu Tiêm Linh trong miệng “Vô Ngân Đại Thúc”.

“Bệ hạ, hài tử đem 《Thiên Quỳnh Bích Thể Quyết》 cho nàng. Ngài chưa có kế hoạch nào.” Vô Ngân Đại Thúc cười nhẹ, thả một quả bạch tử, bàn cờ trên trời lập tức khởi động một trận tinh quang.

Thiên Đế nhìn chằm chằm vào bàn cờ trung ương, nơi đại biểu “Phàm Trần” đang co lại. Ở đó, trước đây là một mảng đen tĩnh mịch, nhưng vì Hàn Thiên Vân thức tỉnh, một khu vực “Trận Tâm” bừng sáng, mang ánh xanh biếc kiên cường.

Ánh sáng ấy viết lại đường đi mới.

“Nàng sinh ra vì trận tâm này. Nếu không truyền công pháp, nàng sẽ không bao giờ thức tỉnh, linh nhi sẽ mãi không hiểu được chân lý bảo hộ.” Thiên Đế nói lạnh lùng, không một tia cảm xúc, nhưng tay anh run nhẹ.

Sau đó, Thiên Đế lấy ra một viên đá đen, thả vào không gian, khiến một quân cờ đen rơi xuống bàn cờ, biểu thị sự hủy diệt của “Tiền Triều Tán Tu”.

Âm thanh “Đinh” vang lên, như tiếng trống cổ đại, lan tỏa khắp thiên giới, báo hiệu một thời kỳ mới.

“Cuối cùng, mọi chuyện đã bắt đầu.”

Thiên Vương Thiên Đế ngẩng đầu, nhìn về phía Nam Thiên Môn, nơi một cánh cửa hồng trần đang mở ra, ánh mắt sâu thẳm chứa đựng một bí mật mà cả Cửu Tiêm Linh cũng không thể giải thích.

“Nếu ngươi có thể thấu hiểu bàn cờ này, ngươi sẽ trở thành chủ nhân thực sự của nó. Nếu không…”

Truyện liên quan