Quyển 1 · Chương 457: Vòng nguyệt quế đến muộn

Trong phế tích sở chỉ huy Thiên Cơ Các, sự tĩnh mịch bị những tiếng gào rống thê lương, hỗn loạn cùng âm thanh sụp đổ từ hướng Đông thành phá vỡ. Bản hòa tấu Mai Một tuy đã kết thúc nguồn cơn hỗn độn bên trong, nhưng dư uy của ôn dịch mất kiểm soát và hoàng hôn chư thần vẫn như dòi bám trong xương, gặm nhấm tòa hoàng thành đầy vết thương này.

Diệp Thanh Tuyết chống thanh trường kiếm nhuốm máu, quỳ một gối trên mặt đất lạnh lẽo, rách nát, mỗi một lần hô hấp đều kéo theo cơn đau nhức toàn thân. Năng lượng dơ bẩn ăn mòn, kiếm nguyên tiêu hao quá độ, cùng những vết thương sâu thấu xương đang điên cuồng rút cạn sinh mệnh lực còn sót lại của nàng. Kiếm quang xanh thẳm quanh thân nàng chập chờn không định, tựa như ánh nến sắp tàn, chỉ có thể miễn cưỡng bảo vệ Mặc Hành đang hôn mê và Công Thâu Nguyệt với hơi thở gần như bằng không bên trong sở chỉ huy.

Nàng gian nan ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua khung đỉnh bị tước bỏ, nhìn về phía vòm trời kim sắc đang cuồng bạo hỗn loạn kia. Thần phạt vẫn chưa dừng lại sau khi một vị thần tướng và một vị kẻ thì thầm hỗn độn ngã xuống, ngược lại như một con cự thú bị chọc giận, khiến pháp tắc loạn lưu giáng xuống càng thêm cuồng bạo, vô tự. Còn cột khói dơ bẩn bốc lên từ Đông thành, tựa như khối nhọt độc đang khuếch tán, báo hiệu tai nạn lớn hơn nữa đang mất kiểm soát lan tràn.

Thắng lợi ư? “Thắng lợi” muộn màng, dính đầy máu tươi và sự hy sinh này, giờ phút này nếm trải chỉ thấy vô tận chua xót cùng trầm trọng.

Đúng lúc này ——

Ong!

Một luồng ý chí cuồn cuộn, uy nghiêm nhưng lại mang theo sự suy yếu, mệt mỏi khó lòng che giấu, tựa như triều tịch vô hình, quét qua toàn bộ khu vực Thiên Cơ Các! Ý chí này trực tiếp làm lơ sự áp chế của lĩnh vực hoàng hôn chư thần, tinh chuẩn khóa chặt vị trí sở chỉ huy.

Ngay sau đó, không gian gợn sóng. Vài đạo thân ảnh hiện ra trong ánh sáng vặn vẹo.

Người dẫn đầu, chính là Tần Hạo!

Hắn vẫn mặc bộ đế bào tàn phá, sắc mặt tái nhợt như giấy vàng, vết thương dữ tợn trước ngực đã được xử lý tạm thời, nhưng máu đế vương màu tử kim vẫn chậm rãi rỉ ra, nhuộm đỏ trí tuệ. Bước chân hắn không còn sự trầm ổn như ngày thường, mang theo một tia phù phiếm khó phát hiện, chỉ có đôi mắt kia vẫn sắc bén như cũ, tựa như hàn tinh xuyên thấu bóng tối, quét qua chiến trường đầy rẫy vết thương, cuối cùng dừng lại bên trong sở chỉ huy.

Phía sau hắn là Tiêu Huyền với hơi thở không ổn định, trên người mang đầy dấu vết chiến đấu, cùng vài tên cận vệ hơi thở xốc vác, hiển nhiên vừa được điều động từ tiền tuyến Đông thành trở về.

“Bệ hạ!” Diệp Thanh Tuyết giãy giụa muốn hành lễ, nhưng bị Tần Hạo giơ tay ngăn lại.

Ánh mắt Tần Hạo đầu tiên dừng trên người Diệp Thanh Tuyết, nhìn thấy bộ dạng bạch y tắm máu, hấp hối của nàng, trong mắt thoáng qua tia thương tiếc, ngay sau đó hóa thành sự băng hàn sâu sắc hơn. Hắn bước nhanh vào sở chỉ huy, ánh mắt đảo qua Mặc Hành đang chết ngất trên mặt đất với hơi thở mỏng manh, cuối cùng dừng lại trên thân ảnh đang nằm trên đài kim loại, được bao bọc bởi băng gạc nhuốm máu, với ngọn lửa sinh mệnh mỏng manh như tàn đuốc trong gió —— Công Thâu Nguyệt.

Sở chỉ huy tràn ngập mùi máu tươi nồng nặc, mùi bụi kim loại, cùng một sự tĩnh lặng khiến lòng người tan nát.

Tần Hạo đi đến trước đài kim loại, chậm rãi vươn tay, đầu ngón tay quanh quẩn một sợi quang mang tử kim cực kỳ mỏng manh, cẩn thận thăm dò cổ tay Công Thâu Nguyệt. Luồng đế hồn chi lực ấy tựa như chiếc kim thăm dò tinh vi nhất, lập tức cảm nhận được tình trạng trong cơ thể nàng.

Kinh mạch đứt từng khúc! Thức hải mất đi! Căn nguyên khô kiệt! Ngọn lửa linh hồn mỏng manh như ánh đom đóm, lay động trong bóng đêm vô biên, phảng phất tùy thời sẽ tắt ngấm! Thứ duy nhất chống đỡ khối thể xác tàn phá này không lập tức băng giải, lại chính là tia long khí vận mệnh quốc gia mà trước đó hắn dùng để tẩm bổ cho nàng, giờ phút này đã gần như khô kiệt!

Hiền phi Công Thâu Nguyệt, vị thiên tài tuyệt thế của Thiên Công tộc, trụ cột khoa học kỹ thuật của Hạo Thiên hoàng triều, vì bảo vệ sự thuần khiết của tạo vật, vì đối kháng sự khinh nhờn của hỗn độn, đã đốt cháy tất cả của chính mình! Giờ phút này, nàng chẳng khác nào một cái vỏ rỗng chỉ còn chút hơi ấm mong manh.

Tay Tần Hạo huyền ngừng giữa không trung, đầu ngón tay run nhè nhẹ. Một nỗi trầm trọng và đau đớn khó tả, tựa như chiếc chùy sắt lạnh băng, hung hăng nện vào trái tim đế vương của hắn. Hy sinh! Lại là hy sinh! Dưới vinh quang hoàng hôn bị nỏ Thí Thần xuyên thủng, là sự hiến tế thảm thiết của Hiền phi khi lấy thân làm lò, lấy hồn làm lửa!

“Nguyệt nhi…” Một giọng nói trầm thấp, khàn khàn, gần như không giống phát ra từ miệng Tần Hạo vang lên, mang theo nỗi đau đớn bị đè nén đến tận cùng.

Hắn chậm rãi thu tay, ánh mắt chuyển hướng về phía đống hài cốt nỏ Thí Thần đã hoàn toàn hóa thành tro bụi trong góc, rồi lại nhìn những mảnh kim loại rơi vãi trên mặt đất, vốn là thứ còn sót lại sau khi Mặc Hành nứt toạc khi xây dựng hủy diệt Ma trận, vẫn còn vương hơi thở hủy diệt mỏng manh.

Đúng lúc này, một cận vệ bước nhanh tiến lên, quỳ một gối xuống đất, trong tay nâng một vật: “Bệ hạ! Khi dọn dẹp chiến trường, tại khu vực trung tâm nơi Mặc… nơi kẻ phản bội mai một, đã phát hiện thứ này!”

Ánh mắt Tần Hạo quét tới. Đó là một mảnh kim loại lớn bằng bàn tay, cạnh bất quy tắc, toàn thân ngăm đen nhưng ẩn ẩn lưu động sắc ám kim. Trên bề mặt mảnh nhỏ, in dấu nửa cái phù văn cực kỳ phức tạp, tỏa ra hơi thở hủy diệt thuần túy! Đó chính là một phần của phù văn thuần tịnh mà Công Thâu Nguyệt đã dùng linh hồn chi hỏa tinh lọc, dung nhập vào trung tâm hủy diệt Ma trận, cuối cùng dẫn đường cho tam trọng tấu đánh tan sự ô nhiễm của hỗn độn!

Mảnh nhỏ này chịu tải ý chí cuối cùng của Công Thâu Nguyệt, chịu tải tinh nghĩa hủy diệt cốt lõi nhất của nỏ Thí Thần, càng là bằng chứng cho việc nàng lấy sinh mệnh làm cái giá để bảo vệ “tạo vật” không bị khinh nhờn! Nó là biểu tượng cho thắng lợi thảm thiết này, là vòng nguyệt quế mà Hiền phi Công Thâu Nguyệt đã dùng sinh mệnh đúc thành!

Tần Hạo vươn tay, vô cùng trịnh trọng tiếp nhận mảnh kim loại còn vương dư ôn chiến trường. Cầm trên tay nặng trịch, lạnh băng, nhưng phảng phất có thể cảm nhận được sự nóng cháy, bất khuất chứa đựng bên trong.

Hắn cúi đầu nhìn nửa cái phù văn hủy diệt thuần tịnh trên mảnh nhỏ, rồi lại ngẩng đầu nhìn Công Thâu Nguyệt đang vô thanh vô tức trên đài kim loại. Sâu trong ánh mắt lạnh băng là những cảm xúc cuồn cuộn phức tạp: thương tiếc, phẫn nộ, trầm trọng, cùng với… một quyết đoán chân thực!

“Truyền chỉ!” Giọng Tần Hạo không cao, nhưng mang theo lực lượng xuyên thấu nhân tâm, vang vọng trong sở chỉ huy tĩnh mịch.

“Hiền phi Công Thâu Nguyệt, trong trận chiến Thiên Cơ Các, lấy thân làm lò, lấy hồn làm lửa, đúc nên chân văn bất diệt, tịnh hóa nguồn cơn dơ bẩn, bảo vệ cơ sở tạo vật của tộc ta, công huân lớn lao, đáng… nhập Anh Linh Điện!” (Anh Linh Điện: Điện phủ tối cao của vương triều phụng thờ những anh linh hy sinh thân mình vì nước)

“Mảnh nhỏ chân nghĩa Thí Thần tụ từ tâm huyết này, đáng làm trấn quốc chi bảo, phụng thờ tại… trung tâm long mạch!”

Hắn dừng một chút, ánh mắt đảo qua Mặc Hành đang hôn mê và Diệp Thanh Tuyết đang trọng thương, giọng nói càng thêm trầm ngưng:

“Thăng chức Mặc Hành, kế nhiệm Thiên Cơ Các chủ, thống lĩnh mọi sự vụ của Thiên Công tộc, không tiếc mọi giá, cứu trị Hiền phi!”

“Diệp Thanh Tuyết hộ giá có công, ban Cửu Chuyển Hồi Thiên Đan, tức khắc chữa thương!”

“Tiêu Huyền!”

“Có mạt tướng!”

“Cầm mảnh nhỏ này, đi tới trung tâm long mạch!” Tần Hạo đưa mảnh nhỏ mang phù văn hủy diệt thuần tịnh cho Tiêu Huyền, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua nửa cái phù văn, một sợi đế huyết tử kim cực kỳ tinh thuần lặng lẽ dung nhập vào đó, tựa như đang đăng quang cho vòng nguyệt quế lạnh băng này. “Lấy tinh huyết của trẫm làm dẫn, lấy huyền hoàng long mạch làm cơ sở, ôn dưỡng vật này! Đợi đến ngày Hiền phi… đợi đến ngày đó, vật này sẽ quy về chủ cũ!” (Phục bút: Ám chỉ tương lai có thể dùng để đánh thức Công Thâu Nguyệt hoặc làm môi giới cho sự “tân sinh” nào đó)

“Tuân chỉ!” Tiêu Huyền hai tay tiếp nhận mảnh nhỏ, cảm nhận được lực lượng trầm trọng, thuần túy trên đó cùng luồng đế vương tinh huyết vừa dung nhập, nghiêm nghị lĩnh mệnh, thân ảnh biến mất trong nháy mắt.

Ánh mắt Tần Hạo lại quay về phía Công Thâu Nguyệt, dừng lại hồi lâu. “Vòng nguyệt quế muộn màng” kia lạnh băng mà trầm trọng, thấm đẫm máu lệ của người hy sinh. Đó là sự thừa nhận đối với công huân của nàng, nhưng cũng là lời lên án không tiếng động đối với cái giá thảm thiết này.

“Mang Hiền phi hồi cung.” Giọng Tần Hạo mang theo tia khàn khàn khó phát hiện, “Dùng… huyền hoàng chi khí bảo vệ, không được có sai sót!” (Phục bút: Dùng huyền hoàng chi khí bảo vệ, mai phục cơ sở cảnh quan cho nghi thức “tang lễ” và “tân sinh” ở chương sau)

Các cận vệ cẩn thận tiến lên, vô cùng nhẹ nhàng dùng chiếc cáng đặc chế lưu chuyển huyền hoàng chi khí mỏng manh, nâng thân hình tàn phá của Công Thâu Nguyệt lên.

Ngay khoảnh khắc Công Thâu Nguyệt được rời khỏi đài kim loại, ở góc khuất không ai để ý, đầu ngón tay duy nhất còn sót lại của nàng, vốn bị băng gạc bao phủ, đã vô thức… run lên một cái cực kỳ mỏng manh. Một tia dao động linh năng mỏng manh đến mức gần như không tồn tại, bắt nguồn từ nơi sâu nhất của thức hải, tựa như dư ôn cuối cùng của mồi lửa đang ngủ say, lặng lẽ quấn lấy đầu ngón tay, ngay sau đó lại nhanh chóng yên lặng, phảng phất như chưa từng xuất hiện.

Vòng nguyệt quế đúc bằng sinh mệnh này, cuối cùng đã được đeo lên. Mà tương lai của Hiền phi, giống như cái rung động nhỏ khó phát hiện nơi đầu ngón tay nàng, dưới sự bao bọc của huyền hoàng chi khí, chìm vào cõi vô định sâu thẳm hơn. Tiếng ai điếu tang lễ dường như đã vang lên từ phương xa, nhưng cơ hội tân sinh, liệu có đang lặng lẽ dựng dục trong sự tĩnh mịch này? Mảnh kim loại lạnh băng trong tay Tiêu Huyền, trong huyền hoàng khí tại trung tâm long mạch, đang lặng lẽ chờ đợi.

Truyện liên quan