Quyển 1 · Chương 83: Thiếu Trầm chấn động toàn trường, hảo cảm của Tư Đồ Nguyệt Ảnh tăng mạnh!

"Dì Tiêu ra tay!"

Theo lời Thẩm An Ngọc vừa dứt, một người phụ nữ trung niên khí chất phi phàm đột nhiên lóe lên xuất hiện, tung một cước đá văng con Hắc Long đang cuồng bạo.

Còn Thẩm An Ngọc ôm Tư Đồ Nguyệt Ảnh vào lòng, ân cần hỏi han:

"Cô không sao chứ?"

【Ting! Phát hiện hảo cảm của nữ chính Thiên Mệnh Tư Đồ Nguyệt Ảnh +10, đoạt lấy 30.000 điểm Thiên Mệnh!】

Tư Đồ Nguyệt Ảnh vốn đã nhắm mắt chờ chết, không ngờ mình lại bình an vô sự, vừa mở mắt ra liền nhìn thấy người đàn ông đẹp trai vô song cùng ánh mắt ôn nhu lo lắng, trong lòng lập tức dâng lên gợn sóng, hảo cảm tăng mạnh.

Thế nhưng rất nhanh, Tư Đồ Nguyệt Ảnh liền nhận ra tình hình, vội vàng vùng vẫy thoát khỏi vòng tay Thẩm An Ngọc:

"Vạn phân cảm ơn, Tư Đồ Nguyệt Ảnh tôi sau này nhất định sẽ báo đáp!"

Sau khi cảm kích, Tư Đồ Nguyệt Ảnh nhìn sang Hàn Kỳ ở bên cạnh, sợ anh ta hiểu lầm, kết quả lại thấy Hàn Kỳ chẳng hề nhìn mình mà lại nhìn Thẩm An Ngọc, trong lòng lập tức hụt hẫng và đau xót tột cùng.

Hàn Kỳ lúc này nhìn thấy Thẩm An Ngọc thì bàng hoàng không thôi, đại thiếu gia của Thẩm gia ở Viêm Hạ sao lại xuất hiện ở đây?

Lẽ nào hắn đã biết thân phận của mình?

Nếu để đại ca Hàn Hưu biết được thì phải làm sao bây giờ?

Trong lòng Hàn Kỳ nặng trĩu, đầy lo âu, chẳng hề để tâm đến điều gì khác, cũng chẳng quan tâm vừa rồi Tư Đồ Nguyệt Ảnh đã suýt dùng cả tính mạng để cứu mình.

Thẩm An Ngọc nheo mắt, xem ra vị trí của Hàn Kỳ trong lòng Tư Đồ Nguyệt Ảnh rất cao, thế này thì thủ đoạn bình thường không ăn thua rồi, hắn chẳng phải kẻ liếm cẩu, đã thủ đoạn bình thường không xong thì dùng thủ đoạn bất bình thường vậy.

Ánh mắt Thẩm An Ngọc hiện lên vẻ cợt nhả, hình như vừa nghĩ ra ý tưởng gì đó rất thú vị...

Lúc này, Hắc Long cũng đã tỉnh táo lại, sắc đỏ trong mắt lui đi, nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Thẩm An Ngọc quét tới thì toàn thân run rẩy, vừa rồi trong lúc đau đớn dữ dội đã mờ mắt, suýt nữa làm hỏng việc lớn của Thẩm thiếu.

Sau khi phản ứng lại, Hắc Long nhớ ra kịch bản của mình, cười hiểm ba tiếng rồi xua tay một cái.

Áo ào, đám đàn em của Hắc Long lập tức bao vây nhóm người Hàn Kỳ và Thẩm An Ngọc lại.

"Cho dù mày là ai, dám xen vào ân oán giữa tao và thằng họ Hàn, không sợ chết sao?"

Tư Đồ Nguyệt Ảnh biến sắc, chắn trước mặt Thẩm An Ngọc, nói với Hắc Long:

"Hắc Long, đây là xung đột giữa Long Vương Hội và Hắc Long Bang chúng tôi, không được lôi người ngoài vào!"

"Thả nhóm Thẩm công tử đi!"

Nói rồi, Tư Đồ Nguyệt Ảnh kéo Thẩm An Ngọc, gấp giáp nói:

"Thẩm công tử, tôi biết thân phận anh không tầm thường, nhưng Hắc Long tàn bạo hung hăng, không dễ đối phó đâu, giờ hắn đã giận dữ giết mờ mắt rồi, các người mau rời đi đi!"

"Nếu Nguyệt Ảnh còn sống, sau này... nhất định sẽ báo đáp!"

Liễu Mịch tái nhợt mặt mày, gần như không còn giọt máu, thân hình kiều diễm run rẩy vì quá sợ hãi, kéo chặt tay áo Thẩm An Ngọc nũng nịu:

"Anh Thẩm, chúng ta đi thôi."

Thẩm An Ngọc lại lắc đầu, tỏ ý không rời đi.

Liễu Mịch hoảng hốt mất mật, nhưng bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo vẫn nắm chặt lấy cánh tay Thẩm An Ngọc, nhất quyết không buông, không rời đi.

Tề Phạn núp trong góc tường nhìn thấy cảnh này thì trong lòng cực kỳ ngứa mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Liễu Mịch cô điên thật rồi, lại đi chịu chết cùng cái thằng họ Thẩm đó!"

"Hắc Long gì đó ơi, đánh chết gã mặt trắng họ Thẩm đó đi, đừng làm hại Liễu Mịch nha..."

Nói đến đây, Tề Phạn chăm chú nhìn không chớp mắt, trong đồng tử đong đầy sự kỳ vọng mãnh liệt.

Thẩm An Ngọc liếc nhìn Tề Phạn với nụ cười như có như không, thản nhiên ra lệnh:

"Dì Tiêu, tát miệng!"

Bốp!

Theo tiếng Thẩm An Ngọc dứt lời, một tiếng tát giòn giã vang lên!

Chỉ thấy đội trưởng đội bảo vệ của Thẩm An Ngọc là dì Tiêu hình bóng vừa động, một chưởng không chút nể tình vả thẳng vào mặt Hắc Long, lạnh lùng nói:

"Thứ không có mắt, thiếu chủ Thẩm gia Viêm Hạ chúng ta mà ngươi cũng dám đắc tội?"

Hắc Long nghe vậy, thân hình đồ sộ chấn động rồi lại chấn động, kinh hãi đến cực điểm nhìn Thẩm An Ngọc, diễn xuất đầy thái quá:

"Thẩm thiếu, cậu lại chính là vị Thẩm thiếu đó sao, hít... xin Thẩm thiếu rủ lòng thương, Hắc Long có mắt như mù, xin Thẩm thiếu tha mạng..."

Bịch một tiếng, Hắc Long trực tiếp quỳ gối xuống đất, dập đầu bang bang, gào lên xin tha mạng!

Mép Thẩm An Ngọc giật giật, gã ngu này diễn xuất quá lố rồi, nhưng hiệu quả thì lại khá tốt.

Ngay lúc này, cùng với việc Hắc Long quỳ gối dập đầu xin tha, ào ào hơn trăm tên đàn em tinh anh của Hắc Long Bang cũng đồng loạt quỳ rạp dập đầu, khung cảnh vô cùng chấn động!

Đôi mắt đẹp của Tư Đồ Nguyệt Ảnh chấn động nhìn Thẩm An Ngọc trước mặt, vạn lần không ngờ Thẩm An Ngọc lại chính là đại thiếu gia của Thẩm gia Viêm Hạ, nhân vật quyền quý đỉnh cấp giáng lâm Ma Đô!

Đôi mắt Liễu Mịch rạng rỡ, hai tay ôm lấy cánh tay Thẩm An Ngọc chìm trong sự mềm mại, cả người hưng phấn hẳn lên, vui mừng khôn siết.

Vừa rồi Hắc Long oai phong hống hách là thế, kết quả nghe đến đại danh Thẩm thiếu liền sợ đến mức quỳ móp mặt xuống đất dập đầu xin tha.

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, lòng hư vinh của Liễu Mịch được thỏa mãn đến đỉnh điểm, cô đã không chọn nhầm người đàn ông!

Vừa nghĩ đến đây, Liễu Mịch thầm tính toán, những kinh nghiệm mà cô bạn thân Khương Lâm Lâm truyền dạy trên Wechat vừa rồi không biết có hiệu quả không, tối nay nhất định phải làm anh Thẩm hài lòng mới được.

"Làm sao có thể? Thằng mặt trắng họ Thẩm đó lại là thiếu chủ Thẩm gia Viêm Hạ??"

Tề Phạn ngơ ngác hoàn toàn, không thể tin nổi nhìn cảnh tượng trước mắt, không muốn chấp nhận sự thật này!

Đó là Thẩm gia Viêm Hạ đấy, một trong số ít những thế gia đỉnh cấp đếm trên đầu ngón tay ở cả vùng Viêm Hạ rộng lớn, sừng sững trên chín tầng mây, nắm giữ tài sản vô số, gia tộc thực sự nắm thâu tóm vận mệnh Viêm Hạ, quyền thế ngập trời, giàu sang địch quốc!

Cho dù Tề Phạn có hệ thống hoàn tiền liếm cẩu, đối mặt với thế gia đỉnh cấp như thế cũng chỉ có thể ngước nhìn!

Đối với thế gia đỉnh cấp cỡ đó, chút tài sản còm cõi chẳng là gì nữa rồi.

Nếu Viêm Hạ là một công ty lớn, thì Thẩm gia Viêm Hạ chính là cổ đông trọng yếu!

Hắn làm sao có thể cướp lại hoa khôi ngôi trường, nữ thần trong lòng Liễu Mịch từ tay thiếu chủ Thẩm gia Viêm Hạ đây?

Khoảnh khắc này, Tề Phạn chẳng còn chút tự tin nào, trong lòng tràn ngập sự nản lòng và bất lực!

Còn một đứa con của thiên mệnh khác, Hàn Kỳ - chàng rể Long Vương, đằng sau chiếc mặt nạ Long Vương bằng đồng xanh, đôi mắt lại nghi ngờ nhìn Thẩm An Ngọc.

Hắn vốn dĩ cẩn trọng nhẫn nại, tâm cơ cực sâu, bằng không cũng chẳng thể sống sót dưới sự hãm hại của người anh cả Hàn Hưu - đích trưởng tử Hàn gia Đế Đô, lại còn tích lũy được thế lực lớn như Long Vương Hội để chuẩn bị phản công.

Phản ứng của Hắc Long khiến Hàn Kỳ cảm thấy có gì đó không đúng, hình như đã quen biết Thẩm An Ngọc từ trước.

Lẽ nào, đạo diễn đứng sau màn kịch này chính là Thẩm An Ngọc?

Chỉ là, tại sao cơ chứ?

Hàn Kỳ không nghĩ trên người mình có điểm gì đáng để Thẩm An Ngọc phải mưu tính!

So với Thẩm gia Viêm Hạ, đừng nói là Long Vương Hội của hắn, ngay cả Hàn gia Đế Đô cũng không đáng để nhắc tới!

Thẩm An Ngọc nhận ra ánh mắt nghi ngờ của Hàn Kỳ, nhưng hắn chẳng buồn bận tâm.

Mục đích của hắn là tán đổ Tư Đồ Nguyệt Ảnh, còn Hàn Kỳ có nghi ngờ hay không cũng không quan trọng, dù sao hắn cũng đâu có ý định cưa cẩm Hàn Kỳ.

Ngược lại, hắn còn chuẩn bị thực hiện một vài giao dịch với Hàn Kỳ, giao dịch của ác quỷ!

"Cút đi!"

Thẩm An Ngọc khua khua tay, đám người Hắc Long lập tức khúm núm gật đầu, chuồn mất dạng.

Hàn Kỳ cũng gạt bỏ những suy nghĩ khác, bước lên phía trước gửi lời cảm ơn tới Thẩm An Ngọc:

"Đa tạ Thẩm Thiểu ra tay cứu giúp!" Tư Đồ Nguyệt Ảnh, Tư Đồ Nguyệt Hà và những người khác cũng đều chạy ra cảm ơn, đối với Thẩm An Ngọc cực kỳ có thiện cảm.

Lần này nếu không có Thẩm An Ngọc xuất hiện, có lẽ họ sẽ gặp một kết cục không thể tưởng tượng được, cực kỳ bi thảm, Long Hắc cực kỳ hung bạo và tàn nhẫn, rơi vào tay của anh ta, còn đau đớn hơn cái chết!

Đặc biệt là Tư Đồ Nguyệt Ảnh, càng cảm kích không thể quên được Thẩm An Ngọc!

Nếu trước đây vì chuyện pha rượu, khiến cô ấy coi Thẩm An Ngọc là người bạn thân thiết!

Và bây giờ, tổng cảm giác đã đạt đến mức 75!

Có thể nói, trong trái tim của cô ấy, chỉ đứng sau anh trai Tư Đồ Nguyệt Hà và Hàn Kỳ, đối với người có tình cảm sâu nặng và giữ chữ tín như Tư Đồ Nguyệt Ảnh, đủ để sẵn sàng hy sinh để cứu giúp!

Thẩm An Ngọc cười nhạt nhạt gật đầu, gợi ý không cần phải quá nhiều lễ phép, sau đó nhìn về Hàn Kỳ, nhìn vào đôi mắt đen như sáp dưới mặt nạ đồng Long Vương:

"Khanh ông, có thể cho tôi một bước riêng để nói chuyện được không, tôi có việc muốn nói……"

Truyện liên quan