Chương 633: Dã sinh thiên mệnh chi tử, Trầm đại thiếu cười!

"Số kiếp vất vả, đúng là cái số lao lực mà, sắp kết hôn đến nơi rồi còn bị lôi ra ngoài, phiền chết đi được..."

Tóc tai Tiêu Phàm rối bù, mặt mày phờ phạc, ánh mắt đờ đẫn vô hồn, vắt óc vật lộn với gánh nặng cuộc sống hệt như một anh shipper nghèo, miệng không ngừng cằn nhằn than ngắn thở dài.

"Kẻ nào lại đi đặt món cá giấm Tây Hồ thế này, không biết nó dở tệ dở hại ra à?"

Liếc nhìn túi đồ ăn xách trên tay, Tiêu Phàm chê bôi đủ điều, nếu mà đổi thành thịt kho tàu thì anh đã lén nếm thử hai miếng rồi.

"Bụng đói meo rồi, thôi kệ, ăn tạm vậy, không ăn no lấy đâu ra sức mà làm việc?"

Dứt lời, trước những ánh mắt kinh ngạc của người qua đường, Tiêu Phàm liền ngồi bệt ngay xuống góc đường, bóc hộp thức ăn ra đánh chén tỳ tỳ.

Liễu Như Yên liếc qua, khóe miệng xinh đẹp giật giật: "Tên này gánh vác cái nghề giao hàng ba năm trời như thế sao? Không bị người ta khiếu nại cho ngập đầu mới là lạ?"

An Tri Nguyệt nhíu chặt lông mày, ngay từ đầu cô đã không vừa mắt cái tính khí cợt nhã thả dốc của Tiêu Phàm. Tuy An Tri Nguyệt không phải người quá khắt khe, đôi khi còn thích trêu chọc đùa giỡn người khác, nhưng mỗi khi làm việc đàng hoàng, cô luôn nghiêm túc trang trọng, không hề cợt nhã.

Thế nhưng Tiêu Phàm ngay cả vào những thời khắc ngàn cân treo sợi tóc vẫn giữ cái vẻ lả lơi ngông nghênh, cợt nhã đùa giỡn. Qua ba năm rồi, Tiêu Phàm vẫn cứ là Tiêu Phàm, bản tính chẳng đổi dời chút nào.

Trong lòng An Tri Nguyệt có chút lo âu, liệu Tiêu Phàm có đáng tin cậy không? Nếu không thể hạ gục Yêu Kỳ trong một chiêu, để Yêu Kỳ trước khi chết bộc phát cuồng nộ làm vây lụy người vô tội thì tội lỗi lớn lắm.

Có điều Tiêu Phàm lại là do Lăng lão tiến cử, cũng chẳng tiện gạt bỏ thể diện của Lăng lão.

Biết thế này thì thà làm phiền đứa cháu ngoại nhà mình còn hơn.

An Tri Nguyệt hít sâu một hơi, bờ môi không hề máy động, dùng tuyệt kỹ truyền âm nhập mật:

"Tiêu Phàm, anh có nắm chắc không? Yêu Kỳ là bán bộ Thiên sư, tính tình điên loạn hiếu sát, nếu anh không thể dứt điểm trong một chiêu thì hậu quả vô cùng khôn lường. Sức bùng nổ trước khi chết của hắn sẽ hại chết rất nhiều người đấy."

Tiêu Phàm chẳng buồn ngẩng đầu, cúi gằm mặt xơi món cá giấm Tây Hồ, nhăn nhó mặt mày ra chiều chán chường lắm.

Đôi mắt phượng của An Tri Nguyệt nheo lại.

Ngay lúc này, một giọng nói cợt nhã cằn nhằn lại đột ngột vang lên văng vẳng trong tâm trí An Tri Nguyệt:

"Đừng có giục chứ, hoàng đế còn chẳng nỡ sai quân đói đi đánh giặc, đợi tôi ăn no rồi hãy tính, bằng không tôi buông tay đéo làm nữa đâu."

Khuôn mặt ngọc ngà của An Tri Nguyệt phủ một tầng băng lạnh, cô truyền âm đáp lời bằng giọng điệu lạnh băng:

"Tiêu Phàm, nếu anh không thể dứt điểm Yêu Kỳ trong một chiêu để vây lụy đến người vô tội, chính tay tôi sẽ giải anh lên tòa án của bộ phận đặc biệt để xét xử! Giờ hối hận vẫn còn kịp, tôi sẽ tìm người khác ra tay, bằng không nếu gây ra hậu quả tồi tệ, tôi sẽ không tha cho anh đâu."

"An đại mỹ nhân yên tâm đi, bán bộ Thiên sư mà thôi, bắt dễ như trở bàn tay. Nếu cô không tin, hay là chúng ta cá cược một ván?"

"Không cá cược gì hết, nếu thất bại, tôi đánh chết anh!" An Tri Nguyệt truyền âm lạnh ngắt.

Thẩm An Ngọc đã cố ý kéo cô lại dặn dò tỉ mỉ, bảo cô đừng có cá cược với ai, đặc biệt là không được cá cược với đàn ông. Tuy An Tri Nguyệt không hiểu vì sao, nhưng Thẩm An Ngọc đã dặn như thế thì cô liền gật đầu đồng ý.

Những chuyện đã hứa, An Tri Nguyệt chưa từng thất hứa bao giờ.

Tiêu Phàm nhướng mày, cô nàng hỏa phượng hoàng An đại mỹ nhân cao ngạo kiêu kỳ thế mà lại không mắc mưu kích tướng sao?

'Tắc tắc, ba năm không gặp, An đại mỹ nhân ngày càng xinh đẹp quyến rũ, Liễu Như Yên cũng càng thêm phần lôi cuốn. Hai bông hoa khôi của bộ phận đặc biệt năm đó, không biết cuối cùng sẽ hời cho gã đàn ông nào đây?'

'Tiếc thật đấy, chẳng tán đổ được cô nào, đúng là thất bại toàn tập.'

'Cũng may, bạn gái mình cũng chẳng kém cạnh gì.'

Tiêu Phàm lắc lắc đầu, tính xong vụ này sẽ mò về quê nhà kết hôn.

Hay là lát nữa quay lại xin số điện thoại của An Tri Nguyệt với Liễu Như Yên nhỉ? Tiếp tục tán tỉnh thả thính chút chơi?

Thế là hợp lý rồi.

Tiêu Phàm cười hì hì xới xới bát cơm trắng, nhìn hũ cá giấm Tây Hồ, húp ừng ực ly trà sữa tất đầm của vị khách nào đó, ăn uống ngấu nghiến.

Còn về cái chuyện của Yêu Kỳ gì đó, anh chẳng buồn sốt sắng lấy một giây.

Cốt ở cái thần thái thong dong.

……

"Cái gã Tiêu Phàm này..."

An Tri Nguyệt tức bốc hỏa, đây rõ ràng là chuyện lớn liên quan đến tính mạng con người, Yêu Kỳ có thể chó cùng rứt dậu làm liều bất cứ lúc nào, vậy mà Tiêu Phàm lại chẳng chút vội vã? Như thế thì quá thiếu trách nhiệm rồi.

Nếu không phải vì Yêu Kỳ nhận ra mặt An Tri Nguyệt, sợ rằng chỉ cần cô bước chân vào trung tâm thương mại Tây Hà thì hắn sẽ lập tức liều mạng đồng quy vu tận, bằng không An Tri Nguyệt đã xông vào từ lâu rồi.

"Tri Nguyệt, hay là để tớ vào bên trong trung tâm thương mại Tây Hà, điều tra rõ vị trí đại khái của Yêu Kỳ trước nhé. Tớ chỉ là Đại tông sư, Yêu Kỳ sẽ không quá đề phòng tớ mà bộc phát ngay đâu, cùng lắm thì tớ thương lượng với hắn, kìm chân hắn lại trước." Liễu Như Yên thấy dáng vẻ sốt sắng như lửa đốt của An Tri Nguyệt bèn chủ động nhận nhiệm vụ.

Yêu Kỳ bị bao vây bên trong trung tâm thương mại Tây Hà chẳng khác nào một con nhím đang đề phòng cao độ, nếu đánh hơi thấy nguy hiểm nhất định sẽ chó cùng rứt dậu, nhưng khi chưa thấy nguy hiểm thì hắn cũng không dám hành động liều lĩnh. Đâu chỉ riêng phe An Tri Nguyệt e sợ ném chuột vỡ bình, mà chính Yêu Kỳ cũng thế.

Chỉ cần không phải nhân vật cấp Thiên nhân như An Tri Nguyệt đi vào, hoặc là hàng loạt cao thủ tràn vào, thì xác suất Yêu Kỳ phát động tấn công là cực kỳ thấp.

An Tri Nguyệt cũng hiểu rõ đạo lý này, nhưng lại lo lắng cho sự an toàn của Liễu Như Yên, đôi lông mày liễu nhíu chặt:

"Yêu Kỳ không phải kẻ yếu, nếu hắn ra tay với cậu thì Như Yên cậu..."

Liễu Như Yên mỉm cười rạng rỡ nói: "Tri Nguyệt, cậu đang coi thường tớ đấy à? Tớ nói cho cậu biết, tớ thực sự không sợ gã Yêu Kỳ đó lắm đâu, biết đâu chừng còn nắm bắt được cơ hội trấn áp hắn luôn ấy chứ."

Nói đến đây, Liễu Như Yên cũng có chút tự hào nho nhỏ. Tuy mới bước chân vào cấp Đại tông sư không lâu, nhưng nhờ có vô số đan dược do Thẩm An Ngọc cung cấp, lại thêm Vũ Thần Quyết hỗ trợ, thực lực của cô trong số các Đại tông sư đều thuộc hàng kiệt xuất. Tuy chưa chắc có thể hạ gục Yêu Kỳ trong một chiêu, nhưng đối khem ngang ngửa với hắn thì chẳng có gì khó khăn.

Dù sao nếu có giao tranh xảy ra thì An Tri Nguyệt chắc chắn sẽ xông vào viện trợ ngay.

"Hay là cứ thông báo cho An Ngọc một tiếng đi?" An Tri Nguyệt nhíu mày, vẫn không mấy yên tâm về Liễu Như Yên.

Liễu Như Yên suy nghĩ một chút rồi cũng gật đầu, gửi một tin nhắn cho Thẩm An Ngọc thông báo chi tiết tình hình, sau đó đi vòng một đoạn, hòa vào dòng người tiến vào trung tâm thương mại Tây Hà.

……

"Chồng ơi, anh giỏi quá đi, to thật đấy."

Chung Linh Âm ôm con gấu bông gấu trúc cao bằng nửa người, ánh mắt nhìn Thẩm An Ngọc tràn ngập sự ngước mộ cuồng nhiệt.

Đây là con gấu bông to nhất, đẹp nhất ở gian hàng bắn súng đồ chơi trong trung tâm thương mại Tây Hà. Muốn có được nó bắt buộc phải bắn trúng mười điểm mười liên tiếp, thế mà Thẩm An Ngọc chỉ làm vài thao tác nhẹ nhàng đã rinh ngay về tay.

Chung Linh Âm giờ vẫn còn nhớ như in nét mặt thẫn thờ của chủ gian hàng cùng tiếng reo hò thán phục của đám đông xung quanh.

Một con gấu bông dĩ nhiên chẳng đáng giá là bao, cùng lắm chỉ vài trăm tệ, thế nhưng vị Thiên hậu Chung Linh Âm vốn làm đại sứ cho hàng loạt thương hiệu xa xỉ hàng đầu lại thích mê thích mệt, nụ cười tràn ngập hạnh phúc ngọt ngào trên môi.

Hai người ở trong trung tâm thương mại Tây Hà chơi đủ các trò, từ gắp gấu bông, xem phim, vào nhà ma cho đến ăn kẹo bông...

Tiếng cười trong trẻo như chuông ngân không biết đã thu hút bao nhiêu ánh mắt ghen tị của người đời.

Vừa có người ghen tị vì Thẩm An Ngọc có cô bạn gái tuyệt sắc như Chung Linh Âm, lại vừa có người ghen tị vì Chung Linh Âm sở hữu anh bạn trai đẹp trai ngời ngời như Thẩm An Ngọc, diện mạo hai người quả thực quá xứng đôi vừa lứa.

Tuy rằng cải trang thành phong cách quyến rũ tràn đầy phong tình, khác hẳn với hình tượng ngọc nữ thuần khiết trước đây, nhưng Chung Thiên hậu vẫn làm chủ rất mượt mà, ánh mắt đong đưa tình tứ, chẳng hề kém cạnh so với Nhị sư tỷ Liễu Như Yên.

Tâm trạng của Thẩm An Ngọc cũng rất tốt.

Đúng lúc này, một tiếng thông báo giòn giã đột nhiên vang lên trong đầu.

[Đinh! Thiên mệnh chi tử Tiêu Phàm do ký chủ đã dặn dò cảnh báo trước nên không thể cá cược thành công với An Tri Nguyệt, đóng kịch thất bại, tước đoạt 23333 điểm Thiên mệnh!]

'Ở đâu ra gã Thiên mệnh chi tử hoang dại thế này? Lại còn tơ tưởng đến dì nhỏ của mình nữa chứ?' Thẩm An Ngọc nheo mắt lại~

Truyện liên quan