Chương 605: Liều lĩnh mạo hiểm!

“Thẩm đại sư, hay là tôi cũng bỏ ra một trăm triệu, mua từ tay ngài một lá bình an phù?” Triệu Đào trong lòng đau như cắt, tuy cảm thấy bỏ một trăm triệu mua lá bình an phù là quá điên rồ, kiếp trước nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, nhưng kiếp này là phú nhị đại, lại có Trương Nhã Thiến làm vị hôn thê thuần khiết cao quý, cuộc đời tương lai cực kỳ mỹ mãn, hắn không muốn chết.

Cho dù không bàn đến tập đoàn Thần Quang, chỉ dựa vào những ca khúc kinh điển và kịch bản điện ảnh trong tay, giá trị đã cực kỳ to lớn rồi.

Một trăm triệu, thì một trăm triệu vậy.

Thẩm An Ngọc lắc lắc đầu.

Triệu Đào run rẩy khắp người, không bán cho hắn? Chuyện này lớn cỡ nào chứ, lẽ nào bình an phù cũng không giữ nổi mạng hắn?

Triệu Đào suýt nữa quỳ xuống ôm đùi Thẩm An Ngọc, cầu xin đại sư cứu mạng, làm gì còn tâm trí đâu mà hát hò ra vẻ tán gái nữa?

Thẩm An Ngọc trong lòng cười khẩy, cũng có vài phần cảm khái, đây chính là sự khác biệt giữa sức mạnh và tài sản, Triệu Đào kiếp này là phú nhị đại có gia tài vài chục tỷ, nhưng trước mặt sức mạnh thì tính là cái gì?

Nếu không phải Viêm Hạ rất an toàn, là cấm địa của thế lực bóng tối, bằng không không có sức mạnh mà sở hữu tài sản thì chỉ là đường tìm tới cái chết.

Những đại gia tộc ở nước ngoài kia, rất nhiều đều sở hữu sức mạnh siêu nhiên và tư quân.

Những đại thế lực truyền thừa trăm năm ngàn năm đó, không ai là không sở hữu sức mạnh, hoặc là võ đạo, hoặc là thuật pháp, hoặc là nhẫn giả, hoặc là dị năng giả vân vân.

“Thẩm đại sư, cầu xin ngài bán cho tôi một lá bình an phù! Một trăm triệu không được, hai trăm triệu có được không?” Triệu Đào mếu máo van xin.

Thẩm An Ngọc vẫn không đồng ý.

Trương Nhã Thiến ánh mắt đảo quanh, chợt cất lời:

“Triệu Đào, anh nói sai rồi, thế nào gọi là mua, phải là thỉnh, từ trong tay Thẩm đại sư thỉnh về một lá bình an phù che chở.”

Thẩm An Ngọc buồn cười nhìn Trương Nhã Thiến.

Mà Triệu Đào nghe vậy, bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ, vội vàng nói:

“Thẩm đại sư, Thẩm đại sư, tôi muốn cúng bái hai trăm triệu, thỉnh một lá bình an phù về, cầu xin ngài đại phát từ bi, cho tôi một cơ hội.”

“Đúng vậy, Thẩm đại sư, xin ngài giúp Triệu Đào đi.” Trương Nhã Thiến cũng hùa theo cầu xin, tuy rằng cô không thích người vị hôn phu Triệu Đào này, nhưng bản tính thiện lương khiến cô không đành lòng nhìn Triệu Đào gặp chuyện.

Thẩm An Ngọc lại ánh mắt thâm trầm nhìn về phía Trương Nhã Thiến, thong thả nói:

“Trương Nhã Thiến, cô có biết, không chỉ Triệu Đào mây đen che đỉnh, mà cô cũng giống như vậy, mà một ngày tôi chỉ có thể vẽ một lá bình an phù, chỉ có thể cho cô hoặc hắn một trong hai người, cô vẫn muốn tôi đưa cho hắn sao?”

Nói rồi, Thẩm An Ngọc dời ánh mắt sang Triệu Đào, hứng thú dạt dào hỏi:

“Triệu Đào, ngươi nói xem, lá bình an phù này, ta nên đưa cho ngươi, hay là đưa cho Trương Nhã Thiến?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn thuần khiết bàn tay của Trương Nhã Thiến lập tức biến sắc, cô cũng giống như vậy mây đen che đỉnh, nhưng lại chỉ có một lá bình an phù?

Triệu Đào mặt xám như tro, môi mấp máy, muốn mở miệng nhường lá bình an phù đó cho Trương Nhã Thiến, nhưng làm sao cũng không thốt ra lời.

Thần thông quảng đại sâu không lường được của Thẩm An Ngọc đã để lại ấn tượng cực kỳ sâu sắc cho hắn, tuy chuyện bình an phù và tai nạn xe chỉ là do Trương Nhã Thiến thuật lại, nhưng việc vung tay một cái khiến vết thương của hắn hồi phục, răng cũng mọc lại thì chính bản thân hắn đã trải qua, tuyệt đối không giả.

Đâu phải là một lá bình an phù, đây rõ ràng là một cái mạng!

Hắn xuyên không từ thế giới song song tới, khó khăn lắm mới có một khởi đầu như mơ, gia tài vài chục tỷ chờ thừa kế, trong đầu vô số ca khúc kịch bản kinh điển, nhìn qua là sắp sửa hô mưa gọi gió trong giới giải trí, theo đuổi vô số mỹ nhân.

Cái gì mà thiên hậu quốc dân Chung Linh Âm, tiểu hoa mới nổi Văn Phỉ Phỉ, Vân Nhược Tuyết, Chu Mẫn Mẫn… đều có cơ hội tơ tưởng tới.

Nếu như chết rồi thì chẳng còn gì nữa, coi như xong chuyện.

Hắn chết rồi, vài chục tỷ gia tài còn chưa tiêu hết, nghĩ thôi đã thấy đau đớn!

Nếu là thứ khác, hắn còn có thể vỗ ngực nhường cho Trương Nhã Thiến để tranh thủ cảm tình, nhưng hiện tại, đây lại liên quan tới tính mạng.

Trương Nhã Thiến nhìn dáng vẻ do dự không quyết định của Triệu Đào, trong lòng vô cùng thất vọng, tuy rằng cô cũng hiểu đây là lẽ thường tình, nhưng thứ tình cảm vốn không sâu đậm nay đã nứt ra một vết rạn nứt sâu sắc.

[Đinh! Tình cảm tuyến của Thiên mệnh chi tử Triệu Đào xuất hiện vết rạn nứt lớn, cướp đoạt 66666 Thiên mệnh trị!]

……

“Thẩm đại sư, ngài một ngày chỉ có thể vẽ một lá bình an phù, vậy trước kia có hàng tồn không?” Trương Nhã Thiến nhìn dáng vẻ khuôn mặt đẹp trai mỉm cười của Thẩm An Ngọc, chợt trong lòng động đậy, lóe lên một tia linh cảm, cất tiếng hỏi.

Thẩm An Ngọc tán thưởng nhìn Trương Nhã Thiến một cái, thầm khen sự thông minh linh lợi của cô gái này, mỉm cười nói:

“Tự nhiên là có.”

Trương Nhã Thiến vỗ vỗ khuôn ngực khá có quy mô, như trút được gánh nặng thở phào một hơi, chân mày giãn ra.

Triệu Đào nghe vậy cũng đại hỷ không thôi, để bù đắp sự thất vọng của Trương Nhã Thiến dành cho mình, hắn càng thêm hào phóng nói:

“Thẩm đại sư, tôi bỏ ra bốn trăm triệu, thỉnh hai lá bình an phù về, tôi và Nhã Thiến mỗi người một lá.”

Sợ Thẩm An Ngọc từ chối, hắn còn tăng thêm giá, Triệu Đào tuy trong lòng đau như cắt, nhưng tự tin những ca khúc kịch bản trong đầu sẽ mang lại tài lộc ngập trời.

“Không cần đâu, tự tôi thỉnh là được.” Giọng nói Trương Nhã Thiến có chút lạnh nhạt vang lên.

[Đinh! Thiên mệnh chi tử Triệu Đào trong lòng hối hận, cướp đoạt 9999 Thiên mệnh trị!]

……

Mặt Triệu Đào tái đi, trong lòng quả thực hối hận vô cùng, biểu hiện vừa rồi chắc chắn đã làm Nhã Thiến thất vọng, kéo theo đó cũng sinh ra oán trách Thẩm An Ngọc, sao không nói sớm là có bình an phù hàng tồn cơ chứ.

Trương Nhã Thiến cũng không muốn quan tâm Triệu Đào, đôi mắt hạnh dịu dàng nhìn về phía Thẩm An Ngọc, đôi môi nhỏ nhắn hồng bạch hơi mở:

“Thẩm đại sư, Nhã Thiến muốn thỉnh một lá bình an phù cúng bái, cầu xin ngài ban cho.”

“Không thành vấn đề.”

Thẩm An Ngọc rất dễ nói chuyện, tất cả đều đồng ý, từ trong túi móc ra hai lá bình an phù, đưa cho Trương Nhã Thiến và Triệu Đào, cũng không sợ họ quỵt nợ.

Còn về phần dọn dẹp Triệu Đào? Tiếp theo chính là lúc khiến hắn thân bại danh liệt, ánh mắt Thẩm An Ngọc u lạnh.

……

“Bốn trăm triệu hai lá bình an phù, hai người đó là đồ ngốc sao?”

Điền Trung Quang ở trong góc, với thính lực thuật pháp chân nhân của hắn, tuy cách xa mười mấy mét nhưng cũng nghe được rõ mồng một một, nét mặt lập tức trở nên kỳ quặc.

Cho dù hắn là thuật pháp chân nhân, kiếm tiền cũng chẳng dễ dàng như vậy, trừ khi làm việc xấu, nhưng lại dễ bị bộ phận đặc biệt của Viêm Hạ phát hiện truy bắt, nhẹ thì bóc lịch đến mục xương, nặng thì bị tiêu diệt tại chỗ.

Điền Trung Quang nhìn đi nhìn lại, tinh thần lực cảm ứng, hai lá bình an phù đó đều chẳng có nửa điểm linh quang, trên người Thẩm An Ngọc hắn cũng không cảm ứng được khí tức của cao thủ thuật pháp:

'Đệt, cái thời buổi này kẻ lừa đảo kiếm tiền còn dễ hơn thuật pháp chân nhân, ông đây mà có bản lĩnh này thì hà khổ gì ban đầu phải khổ sở nghiên cứu thuật pháp?'

Điền Trung Quang chửi rủa, hai lá bình an phù đếch có tác dụng gì mà lại kiếm được bốn trăm triệu, việc này khiến hắn uất ức phát điên.

Bốn trăm triệu đừng nói là người mẫu chân dài trong câu lạc bộ, đến cả câu lạc bộ cũng mua lại được rồi.

'Ngược lại là cô em này, trông qua quả nhiên gia thế không tầm thường, hai trăm triệu mua bình an phù mà không hề nhíu mày, muốn ra tay với cô ta thì còn phải cẩn thận một chút.'

Đôi mắt tam giác của Điền Trung Quang đảo quanh liên hồi, trong lòng đã có tính toán.

Bây giờ đông người, không tiện ra tay, tránh để lại manh mối bị bộ phận đặc biệt của Viêm Hạ phát hiện, nhưng thế nào cũng tìm được cơ hội.

Thủ đoạn của thuật pháp chân nhân nhiều lắm, nếu không phải lo lắng để lại manh mối thì đã ra tay từ lâu rồi.

Cẩn thận như vậy cũng là lý do Điền Trung Quang gây ra vô số vụ án mà vẫn có thể nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Trước kia hắn rất ít khi ra tay với người có thân phận, bởi vì rủi ro lớn hơn.

Đặc biệt là dạo gần đây bộ phận đặc biệt của Viêm Hạ đi khắp nơi thanh tra, hắn vốn dĩ đã định ngoan ngoãn thu mình lại.

Nhưng vẻ đẹp của Trương Nhã Thiến đã khiến Điền Trung Quang quyết định liều một phen!

Truyện liên quan