Chương 522: Cao nhân du hí hồng trần, thuật pháp đại sư?

“Anh Thẩm, anh đến rồi!”

Nhìn Thẩm An Ngọc đi tới, đôi mắt đẹp như làn nước mùa thu của Dương Thu Thiền chợt sáng lên rõ rệt, cả người dường như bừng sức sống.

Cha mẹ Dương Thu Thiền đứng bên cạnh thấy cảnh này cũng mừng cho con gái. Từ sau khi bị bỏng nặng dẫn đến hủy dung, Dương Thu Thiền luôn trong trạng thái ảm đạm u uất, như thể cuộc đời chẳng còn chút ánh sáng.

Vốn dĩ họ còn nghĩ, cậu bạn học Ngô Minh từng theo đuổi con gái suốt thời gian dài có lẽ sẽ chăm sóc tốt cho cô. Họ cũng chẳng chê nhà Ngô Minh nghèo, nhà họ Dương mở quán lẩu tuy không phải đại phú đại quý nhưng cảnh nhà cũng thuộc dạng khá giả, thậm chí chẳng cần Ngô Minh phải ở rể.

Chỉ là, điều khiến họ tức giận chính là Ngô Minh lại chẳng nói chẳng rằng một lời, trực tiếp trả phòng trọ rồi xách xô bỏ chạy, như thể con gái họ là một thứ xui xẻo mà hắn né còn không kịp.

Điều này khiến Dương Thu Thiền vốn đã u uất lại càng thêm tổn thương.

Ngay lúc này, Thẩm An Ngọc lại xuất hiện. Cha mẹ Dương Thu Thiền cảm nhận rõ ràng tinh thần của con gái đã tốt hơn rất nhiều, thậm chí còn biết trộm cười.

Chỉ là.

Cha mẹ Dương Thu Thiền nhìn nhau, đều có thể thấy được sự lo âu trong mắt đối phương. Điều kiện của Thẩm An Ngọc quá tốt, nhìn ăn mặc là biết gia thế không tầm thường, lại thêm dung mạo quá đỗi tuấn mỹ. Nếu là trước khi con gái họ chưa bị hủy dung thì may ra còn xứng đôi, nhưng bây giờ thì chẳng dám hy vọng gì, quay lại còn phải khuyên con gái đừng ôm quá nhiều hy vọng.

Dương Thu Thiền thực ra không nghĩ nhiều đến thế, chỉ cần được nhìn thấy Thẩm An Ngọc là cô đã rất vui rồi.

Ban đầu cô cứ tưởng Thẩm An Ngọc sẽ không đến nữa, sau này khó mà gặp lại, bởi khoảng cách giữa hai bên về mọi mặt là quá lớn. Nhưng giờ thấy anh lại tới, cô lập tức mừng rỡ khôn xiết, đôi mắt cong cong nét cười.

“Có rảnh không? Anh đưa em đến một nơi.” Thẩm An Ngọc ôn tồn nói.

“Á, rảnh chứ, em rảnh ạ.” Dương Thu Thiền ngẩn ra, đến khi phản ứng lại thì vui mừng khôn xiết, gật đầu liên tục như gà mổ thóc, ánh sáng trong mắt càng thêm lung linh.

Rồi quay đầu nhìn cha mẹ đang có biểu cảm trêu ghẹo, mặt nhỏ của Dương Thu Thiền đỏ bừng.

“Đi đi con, giờ cũng chưa bận lắm, tối nhớ về là được.” Cha cô cười hề hề nói.

Vì chuyện hôm qua suýt bị hắt nồi nước lẩu nóng gắt mà Thẩm An Ngọc không hề làm khó làm dễ, lại rộng lượng bỏ qua, cha mẹ Dương Thu Thiền đều cảm thấy nhân phẩm và tính cách của anh rất tốt, không phải người xấu, chắc chắn sẽ không làm tổn thương đứa con gái tội nghiệp của họ.

Có thể nhìn thấy con gái vui vui vẻ vẻ, họ cũng thấy ấm lòng.

“Anh Thẩm, đợi em một chút, em đi thay bộ quần áo đã.”

Dương Thu Thiền nhìn bộ đồ quê mùa có in chữ Quán Lẩu Họ Dương trên người mình rồi lên tiếng.

Con gái ai chẳng thích xinh đẹp, dù là bây giờ bị bỏng hủy dung, cô cũng không muốn bản thân quá nhếch nhác.

Thẩm An Ngọc dĩ nhiên không từ chối.

Chẳng mấy chúc, một giọng nói dịu dàng thẹn thùng vang lên bên tai Thẩm An Ngọc:

“Anh Thẩm, để anh chờ lâu rồi.”

Thẩm An Ngọc quay đầu nhìn, mắt cũng chợt sáng lên. Dương Thu Thiền lúc này khoác lên mình chiếc váy dài màu xanh nhạt, tay áo dài cố tình che đi làn da bị thương, phần da thịt lộ ra ngoài trắng nốt như mỡ đông, tôn lên vóc dáng uyển chuyển thon thả tuyệt đẹp.

Còn trên khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay lại đeo một chiếc khẩu trang rất lớn, đôi mắt phía trên khẩu trang cũng vô cùng tinh tế linh động.

Nếu như xóa đi những vết sẹo bỏng kia, đây vô cùng nghiễm nhiên là một đại mỹ nhân mặt chuẩn dáng nét, eo thon ngực nở.

Thẩm An Ngọc đánh giá một chút, có thể nhìn ra tuy không lớn bằng Vu Thần Vận, nhưng cũng là tồn tại đứng thứ tư trong bảng chữ cái.

Một đại mỹ nhân như vậy, nếu trước khi chưa bị bỏng hủy dung, không biết là bạch nguyệt quang của biết bao nhiêu chàng trai, người theo đuổi chắc chắn đếm không xát, cũng chẳng trách kẻ thuộc dòng thiên mệnh chi tử thích ẩn mình như Ngô Minh lại nhớ mãi không quên.

Nhưng giờ đây, cùng với việc bị bỏng hủy dung, cô trực tiếp từ thiên đường rơi xuống địa ngục, cực kỳ coi trọng dù chỉ là một chút lòng tốt nho nhỏ, giống như vơ được cọng rơm cứu mạng, độ khó để chinh phục từ chế độ khó biến thành chế độ dễ dàng.

Nhìn thấy sự thưởng thức trong mắt Thẩm An Ngọc, trái tim Dương Thu Thiền rộn ràng reo vui, ngay cả u ám trong lòng cũng tan biến đi nhiều, vui vẻ như một chú chim sơn ca:

“Anh Thẩm, chúng ta đi thôi.”

Thẩm An Ngọc mỉm cười nói:

“Em cũng không hỏi điểm đến ở đâu sao? Không sợ anh bắt bắt em đem bán à?”

Dương Thu Thiền cúi thấp đầu, mặt nhỏ đỏ gấc, nhỏ giọng nói:

“Em tin anh Thẩm, chắc chắn sẽ không đâu.”

Đúng lúc này, thân hình Dương Thu Thiền chợt run lên, bởi vì Thẩm An Ngọc đột nhiên nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô.

Đây là lần đầu tiên cô bị một người đàn ông nắm tay.

Chỉ là, nhìn Thẩm An Ngọc đang dắt mình bước về phía trước, trong lòng Dương Thu Thiền ngoài niềm vui ra thì chẳng có chút giận dỗi hay xấu hổ nào.

Bản thân cô bây giờ xấu xí như vậy, nếu để lộ khuôn mặt bị bỏng ra chắc còn dọa trẻ con khóc thét.

Thẩm An Ngọc vẫn có thể đối xử với cô như một người bình thường thế này, khiến lòng cô ấm áp, viền mắt đỏ bừng.

【Ting! Kiểm tra thấy độ thiện cảm của nữ chính thiên mệnh Dương Thu Thiền +1, cướp đoạt 3000 điểm thiên mệnh!】

……

Trong mắt Thẩm An Ngọc lóe lên một tia cười, sưởi than trong tuyết lúc nào cũng dễ hơn dệt hoa trên gấm, tiếp xúc đơn giản thế này đã tăng độ thiện cảm, xem ra chẳng bao lâu nữa là có thể hạ gục Dương Thu Thiền.

‘Ngô Minh mày có đang nhìn không? Nếu đang nhìn thì tao lại dùng lực thêm chút nhé!’

Thẩm An Ngọc đảo mắt nhìn quanh một lượt, trên gương mặt tuấn tú mang theo biểu cảm ngông cuồng coi trời bằng vung.

‘Không có động tĩnh, mẹ kiếp, con rùa rúc đầu đó thật sự trốn rồi.’

Nếu thằng nhóc Ngô Minh đó đang nhìn, thấy Thẩm An Ngọc nắm tay nữ thần Dương Thu Thiền của hắn, chắc chắn sẽ có điểm thiên mệnh chuyển vào tài khoản, tiếc là không có.

Thẩm An Ngọc lắc đầu, cũng chẳng buồn dò xét nữa, cứ giải quyết xong Dương Thu Thiền rồi tính sau.

“Ông chủ Dương, đây là chuyển phát nhanh nhà ông này.”

Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên tầm hơn bốn mươi tuổi cưỡi xe máy điện đến giao hàng, trên xe còn in chữ Chuyển Phát Thuận Thuận.

“Lão Trương, ái chà, đang cần dùng đến đây, tới đúng lúc lắm.”

Ông chủ quán lẩu họ Dương, cha của Dương Thu Thiền vội vã cười nói bước lên nhận đồ.

Thẩm An Ngọc lại nheo mắt lại, đánh giá người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi giao hàng kia. Tướng mạo bình thường, ăn mặc bình thường, nhìn qua chỉ là một người bình thường trong vô số chúng sinh, nhưng anh lại nhận ra đôi mắt của người đàn ông trung niên đó sáng đến đáng kinh ngạc.

Hơn nữa, Thẩm An Ngọc có thể cảm nhận được sức mạnh to lớn ẩn chứa trong cơ thể người đàn ông trung niên đó vô cùng phi thường.

‘Không giống võ giả, có chút giống thuật pháp sư mạnh mẽ……’

Thẩm An Ngọc suy ngẫm. Vì linh khí đất trời thưa thớt, không thể chống đỡ cho tu sĩ tu tiên luyện tập, những phương pháp tu hành còn sót lại đều có trọng tâm riêng, phải tập trung vào một mặt mới có thể tiếp tục tu luyện, không có tài nguyên để kiêm toàn bộ. Võ giả tập trung vào thân thể và nội khí, còn thuật pháp sư lại tập trung vào tinh thần.

Người đàn ông trung niên này nhìn qua thân thể lỏng lẻo, nhưng đôi mắt kia lại cực kỳ phi thường.

Ít nhất cũng từ Thuật Pháp Chân Nhân trở lên, tức là tương đương với Võ Đạo Tông Sư trở lên.

Hơn nữa Thuật Pháp Chân Nhân có nhiều thủ đoạn hơn, được giới thượng lưu săn đón, xem phong thủy, làm vài món pháp khí nho nhỏ là dễ dàng kiếm được khối tài sản hàng trăm triệu.

Giờ đây, một đại lão thuật pháp cỡ này lại đi làm nhân viên giao hàng của Chuyển Phát Thuận Thuận, chắc chắn phải có điểm bất thường.

‘Cao nhân trong giới thuật pháp, ẩn mình vào hồng trần để rèn luyện tâm tính sao?’

Truyện liên quan