Chương 427: Từ Nhược Tuyết: Nhược Thủy tỷ, tỷ điên rồi?
‘Thú vị thật, thiên mệnh khí vận của Thiên Mệnh Chi Tử đang ngăn cản Long Hạo đưa ra quyết định sai lầm sao? Miếng ngọc bội Mặc Ngọc Kỳ Lân này lại quan trọng với hắn đến thế?’
Thẩm An Ngọc trầm ngâm suy nghĩ.
Trước đó khi Long Hạo nhắc đến U Minh Điện, Diệp Viêm, hay thiên tài học viện chuyên nghiệp Vi Vân Đằng, đều chẳng hề xuất hiện biến đổi nào như thế.
Vậy mà hiện tại, ngay khoảnh khắc Long Hạo giao ra miếng ngọc bội Mặc Ngọc Kỳ Lân, dị biến này lại xảy ra.
Thẩm An Ngọc đối với miếng ngọc bội Mặc Ngọc Kỳ Lân này càng thêm phần hiếu kỳ.
“Sao thế? Không lỡ rời xa? Hay là tin tức về máy quang khắc vừa rồi chỉ là lừa ta?”
Thẩm An Ngọc nheo mắt, nở nụ cười đầy hiểm độc nhìn về phía Long Hạo.
“Không không không, tuyệt đối không phải lừa ngài.”
Long Hạo không chịu nổi nụ cười của Thẩm An Ngọc, chợt rùng mình một cái, chẳng còn tâm trí đâu mà do dự nữa, liền đặt ngọc bội Mặc Ngọc Kỳ Lân lên chiếc bàn bên cạnh, rồi luyến tiếc nhìn thêm vài mắt, sau đó vội vàng cảo bước rời đi, bước chân hoảng loạn như thể phía sau có ma quỷ truy sát.
Hắn lại không nhìn thấy, phía sau lưng mình, nơi đáy mắt Thẩm An Ngọc lóe lên sự phấn khích cùng kinh hỷ.
【Đinh! Tuyến số mệnh của Thiên Mệnh Chi Tử Long Hạo xảy ra biến động cực lớn, tước đoạt 1.000.000 điểm Thiên Mệnh!】
【Đinh! Tuyến tình cảm chính của Thiên Mệnh Chi Tử Long Hạo đứt gãy hoàn toàn, tước đoạt 800.000 điểm Thiên Mệnh!】
……
Một triệu tám trăm ngàn điểm Thiên Mệnh!
Thẩm An Ngọc vô cùng kinh hỷ.
Thẩm An Ngọc biết ngọc bội Mặc Ngọc Kỳ Lân này là bảo vật, biết nó rất quan trọng với Long Hạo, nhưng không ngờ lại quan trọng đến mức này, trực tiếp tước đoạt tới một triệu tám trăm ngàn điểm Thiên Mệnh.
‘Tuyến tình cảm chính đứt gãy hoàn toàn?’
Thẩm An Ngọc trầm ngâm.
Hắn không hề quên, Long Hạo có hai nữ chính thiên mệnh liên quan, một là vị hôn thê Tô Hồng Miêu, người còn lại là Hoàng Phủ Tiên, mà Hoàng Phủ Tiên chính là nữ chính số một.
Thẩm An Ngọc từng sai người điều tra, người trùng tên trùng họ thì có vài kẻ, nhưng đều không phù hợp với đặc trưng của nữ chính thiên mệnh.
Nữ chính thiên mệnh thường có điểm đặc biệt, ít nhất nhan sắc cũng phải tuyệt mỹ.
‘Xem ra ngọc bội Mặc Ngọc Kỳ Lân này có liên quan tới Hoàng Phủ Tiên, lẽ nào Hoàng Phủ Tiên cũng giống như Lâm Huyền Viêm trong cơ thể Diệp Lâm Uyên, đều là tàn hồn ẩn giấu bên trong ngọc bội Mặc Ngọc Kỳ Lân này?’
‘Phế tài bị hủy hôn, rồi xuất hiện một lão gia gia hay nữ tiên tử đi kèm, cũng là chuyện quá bình thường.’
‘Nói như vậy, tu vi võ đạo của Long Hạo vô duyên vô cớ biến mất trở thành phế tài, cũng là do miếng ngọc bội Mặc Ngọc Kỳ Lân này?’
Đã đọc qua vô số tiểu thuyết ở kiếp trước, Thẩm An Ngọc trong lòng thầm đưa ra đoán định.
Thẩm An Ngọc đưa mắt đánh giá miếng ngọc bội Mặc Ngọc Kỳ Lân trên bàn, chất ngọc cổ kính ấm áp, vô cùng bất phàm, chạm khắc một con kỳ lân sống động như thật, cực kỳ tinh xảo, nhìn qua đã biết là kiệt tác của đại sư.
Hơn nữa, Thẩm An Ngọc nhạy bén nhận ra, miếng ngọc bội Mặc Ngọc Kỳ Lân này không hề vương một hạt bụi hay vết mồ hôi nào, giữ trọn vẻ tinh khôi nguyên bản.
Cầm vào trong tay, lại không thấy có gì bất thường, chẳng khác gì ngọc đá thông thường.
Nhất thời chưa nhận ra điểm kỳ lạ, Thẩm An Ngọc cất vào túi áo, để dành từ từ tìm hiểu.
……
Sau đó, ánh mắt Thẩm An Ngọc chuyển sang hai chị em Từ Nhược Thủy và Từ Nhược Tuyết, mỉm cười nói:
“Lại đây, ngồi xuống ăn đi, không thức ăn nguội mất thì uổng công sức của đại trù.”
Từ Nhược Tuyết lo lắng hỏi:
“Ông xã, tên Long Hạo đó trông lén lén lút lút, tâm địa bất chính, liệu có làm hại gì đến anh không?”
“Không sao, anh tự có tính toán.” Thẩm An Ngọc cười mỉm nhìn Từ Nhược Tuyết một cái, hiện tại cô nàng này gọi hắn là ông xã mặt không đỏ tim không đập, hình như đã thành thói quen.
Mà Từ Nhược Thủy bên cạnh lại cắn môi, hình như có chút ghen tị, đột nhiên ngồi tót xuống ngay bên cạnh Thẩm An Ngọc, cầm lấy một con tôm hùm lớn, cười mỉm nói:
“Anh rể, để em bóc tôm cho anh nhé?”
“Được, cảm ơn Nhược Tuyết.”
“Cảm ơn gì chứ, anh rể, chúng ta sau này là người một nhà mà, đừng nói bóc tôm cho anh, làm việc gì cho anh, Nhược Tuyết cũng đều tự nguyện.”
“……”
Từ Nhược Tuyết trợn tròn mắt, nhìn chị gái Từ Nhược Thủy của mình đang mang thân thể của chính mình, tự xưng là Nhược Tuyết, gọi Thẩm An Ngọc là anh rể, lại còn ân cần bóc tôm cho Thẩm An Ngọc, cả bộ não đều ngây dại.
‘Chị Nhược Thủy đang làm cái trò gì vậy?’
Đúng lúc này, Từ Nhược Thủy ẩn ý nhìn Từ Nhược Tuyết một cái, nói:
“Chị à, tục ngữ có câu rất hay, em vợ chính là một nửa của anh rể, chị nói có đúng không?”
Mặt Từ Nhược Tuyết ửng đỏ lên ngay lập tức, vô thức nhớ lại chuyện xảy ra đêm qua, đâu chỉ là một nửa, mà là toàn bộ luôn rồi.
Từ Nhược Thủy tính tình dịu dàng, cũng không muốn nhìn em gái Từ Nhược Tuyết phải xấu hổ, sau khi giải tỏa bớt chút ghen tuông liền cười mỉm nói:
“Chị à, sao chị không bóc tôm, gắp thức ăn cho anh rể?”
“Mẹ trước đó đã dặn rồi, bảo chị nhất định phải làm một người vợ hiền mẹ tốt, làm anh rể vui lòng.”
“Không được quên đâu đấy nhé.”
Từ Nhược Tuyết nghe vậy, đôi mắt đẹp trợn ngược, kinh ngạc nhìn chị gái Từ Nhược Thủy.
Chuyện hoán đổi linh hồn, cả hai đều đã biết rõ.
Cô không ngờ rằng, chị gái Từ Nhược Thủy lại muốn cô thân mật với anh rể, lại còn nói ra những lời như thế?
Lẽ nào, lẽ nào là dò xét? Chị Nhược Thủy đã phát hiện ra điểm gì bất thường nên cố ý dò xét cô?
Từ Nhược Tuyết cuống quít xua tay, cất lời:
“Có em là được rồi, không cần đến chị đâu.”
“Thế sao mà được?”
Từ Nhược Thủy lườm Từ Nhược Tuyết một cái, tiếp đó kéo Từ Nhược Tuyết ngồi xuống bên trái Thẩm An Ngọc, còn bản thân cô thì ngồi bên phải Thẩm An Ngọc.
“Chị à, chúng ta cùng nhau hầu hạ anh rể ăn cơm.”
Từ Nhược Tuyết đầy vẻ do dự không quyết.
Đúng lúc này, Thẩm An Ngọc ôm cô vào lòng, nói:
“Anh đút cho Nhược Thủy ăn cũng được.”
“Không không không, thôi bỏ đi, để em gắp thức ăn cho anh.”
Từ Nhược Tuyết hoảng hốt dời sắc, e ấp không chịu nổi, vội vã giãy giụa thoát ra, làm sao có thể ở trước mặt chị gái Từ Nhược Thủy mà thân mật với Thẩm An Ngọc như vậy được chứ?
Nếu như ở nơi riêng tư thì cũng không phải là không thể.
Suy nghĩ kỳ quặc này vừa chợt lóe lên, khuôn mặt nhỏ nhắn của Từ Nhược Tuyết liền đỏ bừng.
Tiếp đó, Thẩm An Ngọc vừa thưởng thức tôm do Từ Nhược Thủy bóc, vừa ăn thức ăn do Từ Nhược Tuyết gắp, dùng bữa một cách vô cùng thoải mái.
Ở một nơi khác.
Long Hạo thất thần rời khỏi Trân Tu Các, từ sau khi giao ra ngọc bội Mặc Ngọc Kỳ Lân, trong lòng hắn liền cảm thấy trống trải, có một cảm giác vô cùng bất an.
“Không sao không sao, dù sao sau này trỗi dậy rồi, đến lúc đó đoạt lại từ trong tay Thẩm An Ngọc cũng chưa muộn, hiện tại quan trọng nhất vẫn là tìm ra những nhân vật phong vân tương lai, đầu tư vào họ để nhận phản lợi.”
“Đến lúc đó, tất cả những gì Thẩm An Ngọc mang lại cho ta, nhất định phải đòi lại cả gốc lẫn lãi, gấp mười lần!”
Đồng Hoà cắn răng nhai nghiến răng nói ra. Từ khi tái sinh, Đồng Hoà luôn tự tin như một chiếc bóng bay, luôn nghĩ mình giống như nhân vật chính trong một cuốn tiểu thuyết, gọi gió múa mây, định đoạt số phận, chắc chắn sẽ trở thành một nhân vật lớn. Và còn có hệ thống đầu tư hoàn lại lợi nhuận nữa. Đại tiểu vương trong tay, làm sao không thể bay cao bay xa được? Nhưng kết quả lại là liên tiếp xảy ra biến cố, thật sự khiến người ta phải nghi ngờ cuộc sống. Đồng Hoà suy nghĩ mãi không hiểu: "Mẹ ơi, biến cố gì đã xảy ra vậy?"
Truyện liên quan
Lần Thứ Một Vạn Trọng Sinh
Trần Lạc mắc bệnh nan y, sau khi vượt qua ba tháng cuối đời lại phát hiện mình trọng sinh ...
Thần Y, Mãn Cấp Hung Mãnh!
( Nông Thôn Đại Pháo + Song Tu Vô Địch + Nữ Chủ Toàn Thu + Kết Thúc Tinh Phẩm, ...
Ẩn Hình Dị Năng
Giữa chốn đô thị ồn ào náo nhiệt, có những con người vô cùng bình dị. Sống trong thế giới ...
Buôn bán các loại tiểu thuyết
Các thể loại đề tài tiểu thuyết; xem mục lục trước rồi hãy đọc; buông bỏ phẩm chất cá nhân, ...
749 Cục Gác Đêm Người? Ta Nãi Đạo Môn Chân Quân!
【Giai đoạn đầu hơi chậm nhiệt】【Hệ thống】【Linh khí khôi phục】【Thiên tài】【Hồn xuyên】【Nhân quả khép kín】【Điểm số mới ra, sau sẽ ...
Đô Thị Âm Dương Thiên Sư
Truyện kể về thế giới thần quái, nhân vật chính ban đầu là thiên sư, về sau biến thành cương ...