Chương 394: Từ Nhược Tuyết e thẹn, Sở Vân sụp đổ!

Sở Vân cũng câm nín, hắn tràn ngập hận thù, dĩ nhiên tàn sát vô số, tuy rằng đã cố gắng hết sức chỉ nhận các nhiệm vụ thuê chủ yếu là giết kẻ xấu người ác, nhưng một khi đã chém giết thì đâu còn quản được nhiều như vậy, tổng không thể điều tra từng người một?

Oan hồn khó tránh, nhuốm đầy máu tươi của những người vô tội.

Cho dù chuyện diệt môn Tế gia ở Ma Đô không phải do hắn làm, thì những tội ác khác cũng đủ để tử hình cả trăm lần.

Làm sao có thể khoanh tay chịu trói, ngồi đợi chết rũ xương?

Lúc này, đối mặt với Nữ Chiến Thần Viêm Hạ Khí Thế Như Hồng An Tri Nguyệt, nhóm người Sở Vân vừa đánh vừa lui.

Nhưng liên tục bị đánh đến hộc máu.

Chật vật tới cực điểm!

Nào còn chút bá khí như khi bước vào thọ yến Tế gia Ma Đô tặng chuông lúc trước?

'Dì nhỏ đúng là đỉnh thật!'

Thẩm An Ngọc mỉm cười nhìn cảnh này, trong lòng quyết định quay về sẽ thưởng cho dì nhỏ một quả Chu Quả trăm năm, coi như phí thù lao lần này.

Thực ra, không có Thẩm An Ngọc giở trò, dì nhỏ An Tri Nguyệt khi biết thủ lĩnh đoàn đánh thuê Huyết Đầu Lâu là Tu La Ma Vương Sở Vân tới Ma Đô Viêm Hạ cũng sẽ không tha cho hắn, đây là trách nhiệm của cô với tư cách Tổng giáo quan Đội đặc chiến Hỏa Phụng thuộc bộ phận đặc biệt Viêm Hạ.

Dù sao, thủ lĩnh Huyết Đầu Lâu Tu La Ma Vương là truy nã phạm bị bảy mươi bảy quốc gia truy nã, một trong số các quốc gia đó chính là Viêm Hạ.

Những kẻ bí ẩn đeo mặt nạ Huyết Đầu Lâu trước đó tự nhiên là sản phẩm của Thẩm An Ngọc, nhân tạo người của hệ thống, dù chết Thẩm An Ngọc cũng chẳng xót xa, mà cũng không tra ra chút dấu vết nào, toàn là những kẻ không danh tính.

Phải nói rằng, Sở Vân không hổ danh là Thiên Mệnh Chi Tử, với tu vi võ đạo Đại Tông Sư sơ kỳ, dẫn theo ba hạ cấp Đại Tông Sư mà có thể giao thủ với Đại Tông Sư đỉnh phong An Tri Nguyệt, tuy rơi vào thế hạ phong nhưng trong thời gian ngắn vẫn chưa bại trận.

Tuy nhiên chuyện gục ngã cũng chỉ là sớm muộn, trừ khi Thiên Mệnh Chi Tử bộc phát sức mạnh bất ngờ.

'Hahaha, mình giúp dì nhỏ một tay vậy.'

Thẩm An Ngọc hứng thú nhìn dì nhỏ nhà mình đại phát thần uy, sau đó cố vờ nghi hoặc nhìn sang Từ Nhược Tuyết đang có sắc mặt không tốt bên cạnh, quan tâm hỏi:

"Sao thế, em cảm thấy căng thẳng à? Chẳng lẽ là sợ hãi rồi sao?"

"Em..."

Đôi mắt đẹp của Từ Nhược Tuyết lo lắng nhìn về hướng nhóm Sở Vân, ấp úng muốn nói lại thôi.

Nàng không ngờ chuyện Sở Vân trả thù Tế gia Ma Đô lại biến thành nông nỗi này, hơn nữa còn xui xẻo đụng phải An Tri Nguyệt - Tổng giáo quan Đội đặc chiến Hỏa Phụng Viêm Hạ, Nữ Vũ Thần Viêm Hạ vang danh thế giới ngầm quốc tế.

Nhìn nhóm Sở Vân hiểm cảnh trùng trùng, có thể thất bại bị bắt giữ bất cứ lúc nào, đôi mắt đẹp của Từ Nhược Tuyết nhìn sang Thẩm An Ngọc, muốn cất lời cầu xin Thẩm An Ngọc khuyên dì nhỏ thả người, nhưng lại ngượng ngùng không dám mở miệng.

Từ Nhược Tuyết cũng biết Sở Vân tà chính bất phân, tuy rằng làm không ít việc tốt, giết không ít kẻ xấu người ác, đoàn đánh thuê Huyết Đầu Lâu khi nhận nhiệm vụ cũng cố gắng chọn kẻ tàn ác mà tàn sát, nhưng khó tránh khỏi giết lầm người tốt.

Bị bắt hoàn toàn không oan uổng.

Nhưng mà...

Đúng lúc này, Thẩm An Ngọc đột nhiên áp lưng bàn tay lên trán Từ Nhược Tuyết, quan tâm nói:

"Sao lại ra nhiều mồ hôi lạnh thế này? Chẳng lẽ lúc trước chữa thương cho tôi đã tổn hao nguyên khí?"

Trên vầng trán trắng ngần mịn màng của Từ Nhược Tuyết, do quá lo lắng căng thẳng mà rịn ra từng hạt mồ hôi lạnh ti tỉ.

"Không, không có..."

Từ Nhược Tuyết nhìn dáng vẻ quan tâm của Thẩm An Ngọc, trong lòng thấy ấm áp, định lên tiếng giải thích.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, Thẩm An Ngọc đã ôm nàng vào lòng, bàn tay ấm áp ấn lên lưng nàng, dịu giọng nói:

"Để tôi giúp em điều hòa khí huyết, không sao đâu, sẽ mau chóng thoải mái thôi."

Cảm nhận vòng ôm ấm áp của Thẩm An Ngọc, Từ Nhược Tuyết ngơ ngác hoàn toàn.

Họ đã thân thiết đến mức này rồi sao?

Vào lúc này, Từ Nhược Tuyết không hề nhận ra Thẩm An Ngọc đã vô tình cố ý làm rơi chiếc kính gọng đen của nàng, làm xõa mái tóc vốn được buộc gọn gàng, suối tóc xõa ngang vai làm lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế, lúc này vì thẹn thùng mà ửng hồng, đẹp không sao tả xiết.

Nào còn là cô gái quê mùa thô kệch lúc trước, rõ ràng là một đại mỹ nhân thiên sinh lệ chất.

[Ting! Thiên Mệnh Chi Tử Sở Vân trước mắt tối sầm, cướp đoạt 9999 điểm thiên mệnh!]

[Ting! Thiên Mệnh Chi Tử Sở Vân tâm trí sụp đổ, cướp đoạt 9999 điểm thiên mệnh!]

...

"Nhược Tuyết!!!"

Sở Vân bắt gặp cảnh tượng này, sắc mặt đột ngột biến đổi lớn, còn chấn động hơn cả khi nhìn thấy đại kình địch Tế Gia Thành chết ngay trước mắt.

Người con gái mà hắn luôn tơ tưởng, muốn sau khi trả thù sẽ theo đuổi rồi cùng đi hết cuộc đời là Từ Nhược Tuyết, lại đang ôm ôm ấp ấp thân mật với một người đàn ông trẻ tuổi tuấn tú, mà lại đúng vào lúc hắn đang bị đánh cho lui từng bước, liên tục hộc máu.

Sở Vân chỉ cảm thấy trời đất quay mòng mòng, mắt tối sầm lại, tâm trí trực tiếp nổ tung.

Không dừng lại ở đó!

Ánh mắt Thẩm An Ngọc đăm đăm xuyên qua Từ Nhược Tuyết, vừa như đắc ý, vừa như khiêu khích liếc nhìn Sở Vân một cái, bàn tay to lớn mơn trớn trên chiếc cổ ngọc, bờ vai thơm, tấm lưng của Từ Nhược Tuyết, ẩn hiện lướt qua bên hông và phía trước.

Chân nguyên hùng hậu tinh khiết tràn vào cơ thể Từ Nhược Tuyết, giúp nàng chữa lành những vết thương ngầm lớn nhỏ trong người, hoặc do luyện công, hoặc do chiến đấu mà ra, đối với võ giả là chuyện thường tình nhưng khó xóa bỏ, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

Thẩm An Ngọc sở hữu thực lực Thiên Nhân cùng thần y thuật lại có thể giải quyết dễ dàng.

Thời khắc này Từ Nhược Tuyết chỉ cảm thấy cơ thể như đang ngâm trong suối nước nóng, ấm áp vô cùng, dễ chịu không tả nổi, gương mặt kiều diễm thanh tú ửng lên sắc hồng động lòng người, hàm răng trắng ngần cắn chặt bờ môi mới không phát ra những âm thanh kỳ lạ kia.

Trong đầu nàng hoàn toàn trống rỗng, đến cả bản thân còn quên mất, nói chi đến thế giới bên ngoài.

Dưới y thuật thần kỳ và thủ đoạn cao siêu của Thẩm An Ngọc, Từ Nhược Tuyết thậm chí đã tiến vào trạng thái đốn ngộ nhập tâm, vô cùng có lợi cho sự tiến triển tu vi của nàng.

Nhưng Sở Vân lại không hề biết tình cảnh hiện tại của Từ Nhược Tuyết.

Trong mắt hắn, ngay lúc này, Sở Vân cùng Huyết Long và những người thuộc đoàn đánh thuê Huyết Đầu Lâu đang bị An Tri Nguyệt - Tổng giáo quan Đội đặc chiến Hỏa Phụng Viêm Hạ, Nữ Vũ Thần - đánh cho lui từng bước, hộc máu liên tục, lâm vào tình cảnh vô cùng nguy hiểm, sinh tử ngàn cân treo sợi tóc.

Rốt cuộc, Từ Nhược Tuyết không giúp đỡ thì thôi, lại còn cùng một gã thanh niên tuấn tú thân mật đến mức này.

Đặc biệt là khi nhìn thấy vẻ hồng ửng động lòng người trên gương mặt xinh đẹp thanh tú của Từ Nhược Tuyết không phải dành cho mình mà là dành cho một gã đàn ông khác, Sở Vân đau như dao cắt, mắt đỏ ngầu.

Trong lòng Sở Vân, tuy chỉ mới quen biết Từ Nhược Tuyết một hai năm, nhưng đã sớm coi trọng nàng cực kỳ, sánh ngang với chuyện trả thù, thậm chí còn vượt qua.

Thế mà giờ đây, người con gái hắn yêu thương, người con gái hắn muốn gắn bó cả đời, lại đang ngồi trong lòng người đàn ông khác, ngay giữa lúc hắn tuyệt vọng thế này.

Vào lúc này, Sở Vân làm gì còn tâm trí đâu mà chiến đấu, nói là tro tàn nguội lạnh vạn niệm câu hôi cũng chẳng sai!

[Ting! Thiên Mệnh Chi Tử Sở Vân vạn niệm câu hôi, cướp đoạt 99999 điểm thiên mệnh!]

[Ting! Thiên Mệnh Chi Tử Sở Vân chịu đả kích nặng nề, cướp đoạt 500000 điểm thiên mệnh!]

...

"Chiến đấu với tôi mà dám phân tâm sao?"

An Tri Nguyệt khoác trên mình bộ dạ phục màu đỏ rượu, từ một quý nữ làm kinh ngạc toàn trường hóa thân thành Nữ Vũ Thần, đôi mắt phượng sắc bén, ra tay không chút nương tình.

Cô là binh, hắn là giặc.

Khí thế như hồng!

Truyện liên quan