Chương 214: Hẹn hò với Liễu Khuynh Nguyệt!

Sau khi tan hàng chia tay ba mẹ trong cay đắng.

Liễu Khuynh Nguyệt trở về phòng ngủ, thẫn thờ ngồi trên ghế, nhìn vào gương trang điểm ngắm gương mặt kiều diễm tinh tế cùng vóc dáng quyến rũ vú nở eo thon của mình, trong lòng không khỏi trào dâng chút chua xát cùng oán hận.

Gia thế cô tốt, bản thân vóc dáng chuẩn chỉnh, nhan sắc mỹ miều, người theo đuổi tự nhiên vô số, trong đó kẻ có điều kiện gia thế siêu việt cũng đâu đâu cũng có.

Trong số đó, kẻ theo đuổi cuồng nhiệt nhất chính là Lưu Viễn, một gã công tử ăn chơi khét tiếng ở Ma Đô.

Gia thế của Lưu Viễn không phải là thứ mà nhà họ Liễu có thể đặt lên bàn cân so sánh, cả trong giới kinh doanh lẫn hai giới hắc bạch đều có chống lưng cực kỳ vững chắc.

Đối mặt với sự theo đuổi cuồng nhiệt của Lưu Viễn, Liễu Khuynh Nguyệt vô cùng phiền não, không dám trực tiếp từ chối vì sợ bị trả thù, nhưng cũng chẳng thể nào chấp nhận.

Bởi vì Liễu Khuynh Nguyệt từng nghe ngóng được, vết dơ của Lưu Viễn nhiều không đếm xước, từ hồi cấp hai đã hại đời vô số nữ sinh, thậm chí còn ép một cô giáo trẻ phải nhảy lầu tự sát.

Loại người như vậy, Liễu Khuynh Nguyệt dĩ nhiên không thể nào trao thân gửi phận.

Thế là, Liễu Khuynh Nguyệt tính đến chuyện tìm đại ai đó để mau chóng kết hôn, từ đó dập tắt sự theo đuổi cuồng nhiệt của Lưu Viễn, bởi cô nghe nói gã có thói cuồng trinh tiết rất nặng, tuyệt đối không thích phụ nữ đã có chồng.

Đúng lúc này, Hàn Kỳ – gã bạn học đại học đang sa cơ lỡ vận, thân tàn ma dại trên đường phố – liền đập vào mắt Liễu Khuynh Nguyệt, một mặt là vì thương hại tình cảnh thương tâm của Hàn Kỳ, mặt khác cũng là vì dập tắt ý đồ của Lưu Viễn.

Vì vậy, Liễu Khuynh Nguyệt và Hàn Kỳ thỏa thuận kết hôn giả, chuyện này ngoài hai người họ ra, ngay cả ba mẹ cô cũng chẳng hề hay biết.

Sau khi hai người kết hôn, Lưu Viễn quả nhiên không còn quấy rỗ Liễu Khuynh Nguyệt nữa, điều này làm cô trút được một gánh nặng ngàn cân.

Kết hôn ba năm nay, Liễu Khuynh Nguyệt đến cả bàn tay nhỏ cũng chưa từng để Hàn Kỳ chạm vào, bởi vì giữa hai người vốn chẳng có chút nền tảng tình cảm nào.

Đối với một Hàn Kỳ lúc nào cũng nhún nhường khúm núm, hèn nhát vô năng, trong lòng Liễu Khuynh Nguyệt cũng có phần coi thường.

Cô không phải kẻ chê nghèo yêu giàu, nhưng người đàn ông trong lòng cô ít nhất phải chọc trời khuấy nước, gánh vác được cả bầu trời, chứ không phải gã hèn nhát suốt ngày bưng nước rửa chân, bị mắng chửi cũng chẳng ế ế mắng lại một câu.

Dù không có sự nghiệp hay quyền thế tiền tài, ít nhất cũng phải có chí khí kiên cường, có bản lĩnh của một người đàn ông.

Hồi đầu, Liễu Khuynh Nguyệt còn lên tiếng đỡ lời cho Hàn Kỳ, không muốn ba mẹ mắng chửi đối xử tệ bạc với gã, nhưng nhìn bộ dạng nhút nhát hèn hạ của Hàn Kỳ, lòng cô lại bốc hỏa, chẳng buồn nói thêm nữa.

Cô từng nghĩ tới chuyện cho Hàn Kỳ một khoản tiền rồi hai người ly hôn.

Nhưng Hàn Kỳ lại quỳ móp dưới đất van xin, thế nào cũng không chịu ly hôn, Liễu Khuynh Nguyệt vốn mềm lòng nên đành bó tay, không thể nhẫn tâm đuổi gã ra khỏi nhà.

Cứ dằng dặc kéo dài như thế, thoáng cái đã ba năm trôi qua.

Mà giờ đây, đã tới lúc gia tộc họ Liễu lâm vào cảnh sống còn, khách hàng cũ đồng loạt trả hàng đòi lại tiền, ngân hàng chuẩn bị thu hồi nợ vay, tình thế ngàn cân treo sợi tóc, chỉ cần sơ suất một chút là nhà họ Liễu phá sản, cả nhà cô sẽ phải ra đường ở.

Vào lúc này, Liễu Khuynh Nguyệt chẳng có chút trông mong nào vào Hàn Kỳ, dù gần đây gã có nói đang bôn ba ở Kim Lăng, sự nghiệp đang phất lên trông thấy, nhưng cô hoàn toàn không tin.

Suốt ba năm qua, Hàn Kỳ nhu nhược hèn hạ, diễn tả trọn vẹn thế nào gọi là gã con rể phế vật.

Làm sao có thể chỉ sau một đêm mà công thành danh toại cho được?

Liễu Khuynh Nguyệt chỉ nghĩ rằng Hàn Kỳ đang nổ khoác khoác tấc.

Họ hàng bạn bè có thể giúp đỡ đôi chút, nhưng chẳng thể nào lấp nổi cái lỗ hổng khổng lồ hàng chục triệu tệ.

Bây giờ vị cứu tinh và hy vọng duy nhất chính là Cậu Cả Thẩm.

Thế nhưng……

"Nếu Cậu Cả Thẩm thực sự đưa ra yêu cầu quá đáng đó, mình phải làm sao đây?"

"Nếu từ chối, gia đình chắc chắn sẽ phá sản, xưởng đèn cao cấp Liễu Hà mà ba mẹ gầy dựng cả đời sẽ tiêu tùng hoàn toàn, cả nhà bị đuổi ra khỏi nhà, lang bạt kỳ hồ."

"Nhưng nếu đồng ý……"

Liễu Khuynh Nguyệt nghiến chặt hàm răng ngọc lên bờ môi dưới hồng bạch, trong lòng giằng xé vô cùng.

Cuối cùng, trong đôi mắt đẹp của Liễu Khuynh Nguyệt lóe lên một nét quyết đoán:

"Nếu Cậu Cả Thẩm thực sự đưa ra yêu cầu quá đáng, mình nhất định sẽ từ chối, sau này cả đời dốc sức làm ăn, nỗ lực kiên trì, người có lòng trời chẳng phụ, nhất định sẽ có ngày đông sơn tái khởi!"

"Dù thế nào đi nữa, nếu bán rẻ bản thân, mình sẽ hoàn toàn tha hóa, vĩnh viễn trở thành loại người mà chính mình khinh bỉ nhất!"

Reng reng reng!

Ngay khi Liễu Khuynh Nguyệt vừa hạ quyết tâm, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên làm cô giật thót mình.

Cầm điện thoại lên nhìn, lại là một số máy lạ, trong lòng Liễu Khuynh Nguyệt mơ hồ có điềm báo, có thể là của Cậu Cả Thẩm, lập tức bấm nghe.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nam trầm thấp cực kỳ truyền cảm:

"Liễu Khuynh Nguyệt, khó khăn của cô, tôi đã nghe quản gia Hà Anh báo cáo rồi."

Liễu Khuynh Nguyệt nghe vậy, tinh thần chấn động, trầm giọng nói:

"Cậu Cả Thẩm, chỉ cần cậu chịu giúp chúng tôi vượt qua kiếp nạn này, tôi có thể ký hợp đồng, một năm sau sẽ hoàn trả gấp đôi, cậu thấy thế nào?"

Có thể nói, điều kiện này còn khắc nghiệt hơn cả vay nóng lãi mẹ đẻ lãi con.

Chỉ là, Liễu Khuynh Nguyệt thừa biết, vào lúc này, Thẩm An Ngọc là người duy nhất có khả năng ra tay cứu giúp, những kẻ khác, dù là công ty cho vay nặng lãi, cũng chẳng đời nào cho họ vay hàng chục triệu để cứu đắm con thuyền sắp chìm là xưởng đèn cao cấp Liễu Hà.

"Hừm, tôi là kẻ bận tâm đến vài chục triệu sao?"

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười trầm đục của Thẩm An Ngọc.

Gương mặt kiều diễm của Liễu Khuynh Nguyệt tức thì dâng lên vẻ ngượng ngùng, ấp úng không đáp lại được câu nào.

Phải rồi, Cậu Cả của đại gia tộc họ Thẩm vùng Viêm Hạ danh gia vọng tộc, quý tộc đỉnh cấp, đến cả người giàu nhất Viêm Hạ còn chưa đủ tuổi sánh bẩy, thì làm sao bận tâm đến vài chục triệu bạc?

"Tuy nhiên cho cô vay vài chục triệu cũng được, chẳng cần lãi cước gì cả, ra ngoài gặp tôi một chuyến là xong."

Nghe những lời từ đầu dây bên kia, Liễu Khuynh Nguyệt siết chặt điện thoại, mím chặt làn môi hồng bạch, đôi mắt đẹp phức tạp, thầm nghĩ quả nhiên đúng như dự đoán.

Cô thừa biết, vài chục triệu bọ đối với nhân vật tầm cỡ như Thẩm An Ngọc chẳng là gì cả, nhưng gã lại đích thân gọi điện tới, chắc chắn là có mục đích.

Mục đích này dĩ nhiên không phải vì cái xưởng đèn cao cấp Liễu Hà, mà chính là cô.

Điều này khiến Liễu Khuynh Nguyệt vừa cảm thấy hổ thẹn bực tức, lại vừa có chút vui mừng khó tả.

Từ lần dạ tiệc trước đến nay đã trôi qua gần một tháng, vị quý tộc đỉnh cấp của gia tộc họ Thẩm Viêm Hạ, Cậu Cả Thẩm danh giá, thế mà vẫn còn nhớ tới cô.

Tuy nhiên, Liễu Khuynh Nguyệt không vội gật đầu ngay, mà nhẹ nhàng mở làn môi hồng hỏi lại:

"Cậu Cả Thẩm, không biết cậu muốn gặp tôi ở đâu?"

Nếu là ở khách sạn hay những nơi tương tự, Liễu Khuynh Nguyệt đã hạ quyết tâm, tuyệt đối không chấp thuận.

Thế nhưng giọng nói truyền đến từ đầu dây bên kia lại làm Liễu Khuynh Nguyệt chết đứng tại chỗ.

"Ngày mai là sinh nhật hai mươi mốt tuổi của Liễu Mịch, cô là chị họ xa của cô ấy, tối mai cứ qua ăn sinh nhật chung là được, đến lúc đó tôi sẽ cho người tới đón cô. Đúng rồi, tôi đã cho người chuyển một trăm triệu vào tài khoản công ty cô."

"Còn chuyện trả tiền thì không cần gấp, nể mặt cô là chị họ xa của Mịch Mịch, có thể từ từ trả."

"Tôi còn có việc, cúp đây."

Dứt lời, đầu dây bên kia trực tiếp ngắt kết nối.

Liễu Khuynh Nguyệt ngơ ngác cầm điện thoại, nét mặt thẫn thờ.

Rầm! Rầm! Rầm!

Đúng lúc này, cửa phòng bị gõ mạnh liên hồi, giọng nói vui mừng khôn siết của mẹ cô – Hà Tuyết Mai – vang vọng khắp nhà:

"Khuynh Nguyệt, tin mừng, tin đại mừng rồi, Cậu Cả Thẩm cho người chuyển hẳn một trăm triệu vào tài khoản rồi, xưởng đèn nhà mình sống lại rồi, tốt quá rồi..."

Truyện liên quan