Chương 139: Sự ngượng ngùng của Lạc Vũ Hà, kinh ngạc của An Tri Nguyệt!

"Hù hù... Anh... Chồng à, anh làm cái gì vậy?"

Mấy phút sau, Lạc Vũ Hà khẽ thở dốc, đẩy Thẩm An Ngọc ra, đôi mắt đẹp hờn dỗi liếc nhìn một cái.

Lạc Hiểu Hiểu bên cạnh lấy hai tay che mắt, từ khe hở ngón tay tò mò nhìn cảnh này.

"Không có gì, anh tâm trạng tốt thôi!"

Gương mặt tuấn tú của Thẩm An Ngọc ngập tràn nụ cười, tâm trạng quả thực rất tốt.

Không ngờ độ hảo cảm của Lạc Vũ Hà đạt tối đa lại nhanh đến vậy, đúng là một niềm vui ngoài dự kiến.

Hiện tại những nữ chính thiên mệnh mà Thẩm An Ngọc công lược không ít: Tô Hồng Miến, Tần Ngưng Băng, Nguyễn Linh San, Lục Nghiên, Lâm Khả Khanh, Khương Lâm Lâm, Liễu Mịch, Tư Đồ Nguyệt Ảnh.

Nhưng đến nay, chỉ có Khương Lâm Lâm là độ hảo cảm đạt tối đa.

Độ hảo cảm lúc ban đầu tăng rất nhanh, nhưng càng về sau càng khó nâng cao, nhất là sau khi chạm mốc chín mươi, đã là tầng thứ sinh tử có nhau.

Đạt đến tối đa khó khăn thế nào có thể tưởng tượng được.

Dù sẵn sàng chết vì Thẩm An Ngọc cũng chỉ được hơn chín mươi.

Chỉ có thể nói, Lạc Vũ Hà cũng giống như Khương Lâm Lâm, đều là những người phụ nữ ngốc ngếch, một khi đã yêu là hoàn toàn chìm đắm, bao gồm cả trái tim, tất cả đều trao đi trọn vẹn.

Điều càng khiến Thẩm An Ngọc phấn khởi hơn là độ hảo cảm của Lạc Vũ Hà đạt tối đa lại thưởng cho một triệu điểm thiên mệnh, đúng là lời to.

Là nữ chính thiên mệnh duy nhất của dòng Chiến Thần, Lạc Vũ Hà được thiên mệnh chiếu chiếu rất nhiều, giờ đây đều hời cho Thẩm An Ngọc.

Sau đó, Thẩm An Ngọc tâm trạng cực tốt dẫn Lạc Vũ Hà và Lạc Hiểu Hiểu vui chơi thỏa thích ở công viên giải trí.

...

Ở một bên khác.

"Cái gì? Yến Lăng Tiêu dẫn người đi tập kích An Ngọc rồi?"

An Tri Nguyệt nhận được cuộc gọi từ Dì Tiêu, sau khi nghe câu đầu tiên, cả người đột ngột đứng phắt dậy, gương mặt ngắt mái tóc ngắn đầy vẻ anh khí tràn ngập sự chấn động và lo lắng sâu sắc.

Nếu Yến Lăng Tiêu bắt giam đứa cháu Thẩm An Ngọc thì phải làm sao đây?

Những thành viên đội đặc chiến khác có mặt tại đó cũng vẻ mặt nghiêm trọng, chân mày nhíu chặt. Nếu đại thiếu gia nhà họ Thẩm ở Viêm Hạ bị Yến Lăng Tiêu bắt giam, vậy thì họ sẽ rơi vào thế thụ động mất.

"Ha ha ha, Lão Đại đỉnh quá, lại tìm được cơ hội phá cục tốt thế này!"

Ba vị Tông Sư Ám Tu La thuộc Chiến Thần M minh bị bắt giữ và trói lại, nghe thấy lời này, gương mặt tái nhợt lập tức vô cùng kích động và vui sướng, cất tiếng cười lớn.

"Thành thật một chút!"

An Tri Nguyệt tức giận đạp Ám Tu La một cái.

"Hừ! An Tri Nguyệt, cô không muốn Thẩm An Ngọc chết thì đừng có làm bậy!"

Ám Tu La nhổ ra một bãi nước bọt lẫn máu, mặt đầy hãnh diện, cậy có chỗ dựa mà nói.

Theo hắn thấy, Lão Đại Yến Lăng Tiêu một khi đã ra tay thì Thẩm An Ngọc chắc chắn sẽ bị bắt sống, không có chút bất ngờ nào xảy ra.

Thân phận địa vị như Thẩm An Ngọc, đổi lấy ba con tin bọn họ thì chẳng có chút vấn đề gì.

Hai cường giả Tông Sư khác của Chiến Thần M minh bị bắt làm tù binh cũng hãnh diện nói:

"Hề hề, An Tri Nguyệt, có giỏi thì cô đánh chết bọn ta đi, có đại thiếu gia nhà họ Thẩm Viêm Hạ như Thẩm An Ngọc chôn cùng, bọn ta chết cũng không oan!"

"Lão Tư nói đúng lắm, bọn ta liếm máu trên lưỡi dao, vốn dĩ đầu đã treo trên cạp quần rồi, không sợ chết! Trái lại là Thẩm An Ngọc kia, không biết bị Lão Đại bọn ta bắt giữ thì có sợ đến mức tè ra quần không nữa, ha ha ha..."

Sắc mặt An Tri Nguyệt xấu đi đến cực điểm, nắm đấm trắng nát siết chặt kêu răng rắc, chỉ muốn một đấm đập nát đầu ba tên cường giả Tông Sư Chiến Thần M minh này.

Chỉ là nhìn dáng vẻ cậy có chỗ dựa của ba người, lại nhớ tới Thẩm An Ngọc rất có thể đã bị bắt làm tù binh, rơi vào tay Yến Lăng Tiêu, cô chỉ đành nghiến răng nuốt trôi cơn giận này.

Thấy vậy, ba người Ám Tu La lại càng đắc ý vênh váo, vô cùng sảng khoái!

Trận chiến tại bệnh viện An Khang Ma Đô, bọn họ rơi vào bẫy, thua không phục chút nào, nhưng khi bị bắt giam làm tù binh, bọn họ lại không hề có chút tuyệt vọng nào.

Bởi vì bọn họ tin rằng Lão Đại Yến Lăng Tiêu chắc chắn sẽ nghĩ cách cứu bọn họ ra.

Mặc kệ bây giờ Lão Đại Yến Lăng Tiêu đã bắt Thẩm An Ngọc, bọn họ sắp có cơ hội thoát thân rồi!

"Cái gì? Cô nói cái gì?"

Đúng lúc này, An Tri Nguyệt nghe lời Dì Tiêu - đội trưởng đội hộ vệ của Thẩm An Ngọc ở đầu dây bên kia, cả thân hình kiều diễm chấn động, như thể nghe thấy điều gì không thể tin nổi, đứng ngẩn ngơ tại chỗ, miệng không khép lại nổi.

"Tổng giáo quan, có chuyện gì vậy? Nếu thật sự không được thì đổi con tin đi."

Một thành viên đội đặc chiến Phượng Hoàng lo lắng an ủi.

"An Tri Nguyệt, thả bọn ta ra, cô cũng không muốn Thẩm An Ngọc chôn cùng bọn ta đâu nhỉ?"

Ám Tu La mặt đầy đắc ý gào thét lên.

Mà An Tri Nguyệt vẻ mặt thẫn thờ cúp điện thoại, nhìn về phía mọi người, đột nhiên trên gương mặt anh khí xinh đẹp như trăm hoa đua nở, nở một nụ cười tuyệt mỹ:

"Yến Lăng Tiêu chết rồi!"

Cái gì?

Câu nói này của An Tri Nguyệt vang lên, bất luận là các cao thủ tinh anh của vài đội đặc chiến Viêm Hạ, hay ba tên Tông Sư Ám Tu La của Chiến Thần M minh bị bắt làm tù binh, đều chấn động kinh hãi, ngơ ngác há hốc miệng, ngẩn ngơ như gỗ đá.

Yến Lăng Tiêu chết rồi?

Minh chủ Chiến Thần M minh, Võ Đạo Đại Tông Sư danh tiếng lẫy lừng, Yến Lăng Tiêu uy chấn thế giới ngầm quốc tế... chết rồi sao?

"Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Lão Đại làm sao có thể chết được, ai có thể giết được Lão Đại?"

Ám Tu La mặt đầy điên rực gào lên, hắn không thể tiếp nhận chuyện này, cũng hoàn toàn không thể tin nổi.

Bao nhiêu trận mưa bom bão đạn, Lão Đại Yến Lăng Tiêu đều dẫn bọn hắn xông ra được, làm sao có thể chết? Ai có thể giết được Lão Đại Yến Lăng Tiêu?

"Nực cười, nhất định là giả!"

"Đừng lừa bọn ta, Lão Đại bọn ta là Lăng Tiêu Chiến Thần, ai giết nổi ngài ấy?"

Hai tên cường giả Tông Sư Chiến Thần M minh bị bắt làm tù binh còn lại cũng tương tự không thể tin nổi, cười lạnh phủ nhận.

Ngay cả trước đó An Tri Nguyệt dẫn dắt tinh anh của vài đội đặc chiến, vài Võ Đạo Đại Tông Sư, vài chục Võ Đạo Tông Sư cũng không thể bắt gục Yến Lăng Tiêu.

Lão Đại Yến Lăng Tiêu làm sao có thể chết?

"Tổng giáo quan, là ai đã giết Yến Lăng Tiêu?"

Những cao thủ tinh anh của đội đặc chiến Viêm Hạ cũng mang nét mặt khó tin.

Bọm họ đã từng giao thủ với Yến Lăng Tiêu ở bệnh viện An Khang Ma Đô, biết rất rõ sự mạnh mẽ và đáng sợ của Yến Lăng Tiêu, đội hình sang trọng như thế mà vẫn bị hắn đánh thủng.

Trên gương mặt tràn đầy anh khí của An Tri Nguyệt cũng mang theo sự thắc mắc và khó hiểu, khẽ mở đôi môi đỏ mộng, chậm rãi thốt ra ba chữ:

"Thẩm An Ngọc!"

...

(Lại giải quyết xong một Đứa Con Thiên Mệnh nữa rồi, Đứa Con Thiên Mệnh tiếp theo mọi người muốn xem thể loại nào, mình sẽ sắp xếp. Nhân tiện, xin mọi người quà tặng miễn phí yêu phát điện nhé, cảm ơn nhiều nhiều nha)

Truyện liên quan