Chương 1135: Ngươi, ngươi lại khinh bạc ta?!

"Thiên Lạc Tuyết, Ngọc Thanh Nhi, đều tăng mười điểm hảo cảm sao?"

Thẩm An Ngọc quả thực kinh ngạc, nói ra mấy lời hào hùng tráng chí mà hiệu quả đến vậy sao?

Quay lại ông đây biểu diễn một lần trước mặt tất cả các thiên mệnh nữ chính mới được...

Thẩm An Ngọc cũng chẳng lấy làm lạ, phụ nữ thường thích ngưỡng mộ những tồn tại có chí khí và bản lĩnh, mà tiền đề của những lời hào hùng chính là có khả năng và thực lực để thực hiện.

Bằng không sẽ trở thành trò cười.

Đổi lại là người khác nói câu này, Thiên Lạc Tuyết và Ngọc Thanh Nhi không khinh bỉ mới là lạ.

Tiền đề để Thẩm An Ngọc có thể thốt ra câu đó là nhờ bản lĩnh vô cùng mạnh mẽ ở thế tục giới vào thời kỳ Mạt Pháp này.

Cùng với tiềm năng đỉnh cao mà Thuần Dương Thánh Thể đại diện!

"Thẩm An Ngọc, ngươi, ngươi lại giở trò sàm sỡ ta?!" Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Thiên Lạc Tuyết thẹn thùng giận dữ lên tiếng.

Thẩm An Ngọc đột nhiên nắm lấy cánh tay ngọc ngà như bạch ngọc mỡ dê của nàng, kéo nàng lại gần.

Thiên Lạc Tuyết vừa định giãy giụa nhưng rất nhanh đã dừng lại không động đậy, ánh mắt hơi lóe lên.

Ngón tay út của Thẩm An Ngọc đang nắm cánh tay nàng bắt đầu viết chữ lên đó:

【Có người đang bám theo chúng ta, thực lực rất mạnh!】

"Khả năng cảm nhận của Thẩm An Ngọc quả thực thâm sâu khôn lường!"

Thiên Lạc Tuyết thầm khen một tiếng, tiếp đó hơi do dự, nàng không truyền âm mà dùng ngón tay ngọc thon dài lướt nhanh tạo thành vết tích trên tay Thẩm An Ngọc, mượn tà áo rộng của bộ cung trang để che giấu:

【Là đối thủ cũ của ta, ma nữ Ngọc Thanh Nhi của Băng Tuyết Tiên Cung, thực lực cực mạnh, lại có bí bảo lợi hại! Ta dự định dùng Hoàng Tuyền Sinh Tử Đại Trận của Hoàng Tuyền Tông trong cổ mộ Mãng Sơn để vây hãm và giải quyết cô ta! Ngươi hãy vờ như không có chuyện gì xảy ra, đừng để cô ta nhận ra điểm bất thường!】

Khoảng thời gian qua, Thiên Lạc Tuyết đã bước đầu giải mã được Hoàng Tuyền Sinh Tử Đại Trận, nhưng vẫn chưa tới được trận xu trung tâm nên không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Nàng chỉ có một cơ hội duy nhất, bằng không Ngọc Thanh Nhi cảnh giác chắc chắn sẽ chạy mất dép, không thể vây hãm được nữa.

Nếu không giải quyết Ngọc Thanh Nhi, Thiên Lạc Tuyết rất khó đi tìm chí bảo Nhật Thần Lun đã thất lạc cùng với phân hồn của Đế Tôn.

Sau khi ngón tay ngọc thon dài lướt qua nhanh chóng, Thiên Lạc Tuyết rụt tay lại thật nhanh, đôi mắt đỏ lạnh lẽo nhìn Thẩm An Ngọc:

"Thẩm An Ngọc, không được tùy tiện đụng vào ta, lần sau ta sẽ không khách khí đâu!"

"Đúng là phụ nữ ai cũng là kịch sĩ bẩm sinh..."

Thẩm An Ngọc nhướng mày, không nói thêm điều gì.

...

Ngọc Thanh Nhi ẩn nấp trong màn sương máu phía sau không hề nhận ra điểm kỳ lạ, thấy cảnh này còn mang theo chút nhạo báng:

"Lẳng lơ thánh nữ mà so với ma đạo yêu nữ chúng ta còn chẳng biết giữ kẽ hơn."

"Cái gì mà không được tùy tiện đụng vào cô ta?"

"Lại còn 'lần sau' nữa cơ đấy?"

"Xem ra Thiên Đế Cung Thánh Nữ Các Hạ cao cao tại thượng quả nhiên đã động lòng trần, không biết đám người ái mộ đuổi theo cô ta mà biết thì có đau đớn đến đứt ruột đứt gan không nhỉ?"

Ngọc Thanh Nhi nghịch ngợm Lưu Ảnh Châu trong tay, ghi lại toàn bộ chuyện này, nét mặt đầy vẻ ranh mãnh.

Cái này mà bán ra ngoài thì chắc chắn bán được giá lắm đây?

Tuy nhiên nàng đời nào lại mang đi bán, còn gì tuyệt vời hơn việc đe dọa đối thủ cũ cơ chứ?

Đại trưởng lão giỏi bói toán nhất của Băng Tuyết Tiên Cung từng gieo quẻ cho nàng, nói số mệnh nàng nhất định sẽ vướng bận cả đời với Thiên Lạc Tuyết, nước lửa không dung.

Ngọc Thanh Nhi sâu sắc tin vào điều đó.

Thiên Đế Cung và Băng Tuyết Tiên Cung đứng sau hai người đều là những thế lực khổng lồ, là kẻ thù kiếp này kiếp khác suốt mấy ngàn năm.

Còn nàng và Thiên Lạc Tuyết, với tư cách là truyền nhân xuất sắc nhất suốt ngàn năm qua của hai đại tông môn đỉnh cao, lẽ dĩ nhiên đã coi nhau là đối thủ trong rất nhiều năm.

Thế nhưng sau đó sắc mặt Đại trưởng lão lại vô cùng kỳ quặc, liếc nhìn nàng một cái rồi ấp úng muốn nói lại thôi.

Ngọc Thanh Nhi lúc đó thấy buồn cười, nhìn biểu cảm của Đại trưởng lão cứ như thể nàng và Thiên Lạc Tuyết nước lửa không dung chẳng phải vì tông môn của mình, mà giống như đang tranh giành đàn ông vậy.

Nàng mà lại thèm để ý đến lũ đàn ông thối rữa sao? Mấy tên đàn ông thối rữa đó đến cả tư cách bị nàng giẫm dưới chân cũng chẳng có.

Thiên Đế Cung Thánh Nữ Thiên Lạc Tuyết cao cao tại thượng kia cũng chẳng thể nào hạ mình ghen tuông tranh giành vì một gã đàn ông được đúng không?

Thật là hoang mậu, hão huyền!

Thế nhưng nhìn dáng vẻ Thiên Lạc Tuyết ngoài miệng thì chống đối kiềm chế nhưng cơ thể lại dần chấp nhận, trong lòng Ngọc Thanh Nhi đột nhiên nảy sinh vài phần trêu chọc:

"Không phải ngươi và Thẩm An Ngọc định ước cả đời sao? Ta mà bắt Thẩm An Ngọc về Băng Tuyết Tiên Cung thì lẳng lơ thánh nữ nhà ngươi có bị vỡ nát đạo tâm, đau đớn đứt ruột không nhỉ?"

Nàng rất muốn thử xem sao.

Bàn chân trắng nõn xinh đẹp không mang giày tất cách mặt đất một phân, không nhuốm chút bụi trần, chiếc vòng bạc sáng lấp lánh nơi cổ chân cùng quả chuông nhỏ đung đung lắc léo không một tiếng động, như thể đang hân hoan.

...

Cùng lúc đó.

Thẩm An Ngọc và Thiên Lạc Tuyết tiếp tục tiến về phía trước trong cổ mộ Mãng Sơn.

Suốt dọc đường đi lại không gặp phải cường địch cấp Nguyên Anh như Mị Thi nữa, đập vào mắt toàn là sự chết chóc yên ắng, thỉnh thoảng mới gặp vài con cương thi, âm quỷ.

Với thực lực của hai người, việc giải quyết chúng dễ như trở bàn tay.

Không lâu sau, trước mắt xuất hiện một đại điện nguy nga tráng lệ, tường xung quanh và những cột linh lực khổng lồ có thể nhìn thấy rõ ràng, nhưng lại bị bao phủ bởi từng lớp sương máu đậm đặc, gần như là máu đã đông lại, dù trải qua ngàn năm vẫn thoáng ngửi thấy mùi máu phong phanh.

"Nơi đó chính là đại điện cốt lõi của Hoàng Tuyền Tông, nơi bế quan năm xưa của Hoàng Tuyền Tông Chủ Hoàng Tuyền Chân Quân."

Đôi mắt đỏ của Thiên Lạc Tuyết ngưng lại, trong lòng thầm bổ sung một câu, nơi đó chính là nơi đặt trung tâm cốt lõi của Hoàng Tuyền Sinh Tử Đại Trận.

Chỉ cần nắm quyền kiểm soát trung tâm trận pháp, với tạo nghệ trận pháp của nàng thì trong chớp mắt có thể kích hoạt, trói buộc Ngọc Thanh Nhi đang bám theo phía sau.

"Hừ, Ngọc Thanh Nhi, ngươi tưởng ngươi thần không biết quỷ không hay đi theo phía sau thì ta không phát hiện ra sao? Dù thủ đoạn ẩn nấp của ngươi quả thực cao minh, ta không biết vị trí cụ thể của ngươi nhưng ta biết chắc chắn ngươi đã đến!"

"Hoàng Tuyền Sinh Tử Đại Trận một khi kích hoạt, toàn bộ cổ mộ Mãng Sơn sẽ biến thành lồng giam, chỉ cần ngươi bước vào thì chắp cánh cũng khó thoát!"

"Cho dù ngươi cũng mang chí bảo trong người, nhưng dưới sự chủ trì Hoàng Tuyền Sinh Tử Đại Trận của ta thì đó không phải là thứ ngươi có thể phá giải được!"

"Tranh chấp bao nhiêu năm qua, rốt cuộc vẫn là Thiên Lạc Tuyết ta cao tay hơn một bậc!"

Thiên Lạc Tuyết trong lòng đắc ý nho nhỏ, nhưng bên ngoài vẫn giữ nguyên vẻ mặt Thánh Nữ Đại Nhân đắc đạo uy nghiêm lạnh như băng giá, nét mặt không chút gợn sóng, chỉ có khóe miệng tinh xảo nhếch lên một đường cong rồi lại lập tức san phẳng.

...

Ngọc Thanh Nhi đang ẩn nấp cách đó không xa cũng đã nhìn thấy đại điện cốt lõi tráng lệ nguy nga của Hoàng Tuyền Tông, đôi mắt hoa đào long lanh nước lóe lên sự kinh ngạc và vui mừng:

"Ngộ Đạo Thần Thụ!"

"Ngộ Đạo Thần Thụ chắc chắn ở ngay bên trong!"

"Chỉ cần cướp được Ngộ Đạo Thần Thụ, đạo hạnh của ta nhất định sẽ tăng vọt, không chỉ là Hóa Thần mà ngay cả việc phi thăng Thượng Giới cũng đầy hy vọng!"

"Chỉ có một cơ hội duy nhất, thừa lúc mở cửa, thừa lúc Thiên Lạc Tuyết không đề phòng, lập tức ra tay cướp đoạt!"

Ngọc Thanh Nhi nín thở, pháp lực toàn thân điều động khắp tứ chi bách hại, sẵn sàng tư thế ra tay.

...

"Tình hình có gì đó không đúng..."

Đôi mắt Thẩm An Ngọc cuộn trào ánh vàng nhạt, nheo mắt nhìn về phía đại điện cốt lõi Hoàng Tuyền Tông phía trước.

Đúng lúc này, Thiên Lạc Tuyết đã bước lên, tà áo tung bay, nhẹ nhàng vỗ một phát.

Cổng chính của Đại Điện, nơi trung tâm của Tôn giáo Hoàng Thuyền, bị ngăn cấm bởi ánh sáng linh hồn, đồng đều bị phá hủy. Ngay sau đó, cổng lớn bị kín bụi trong hàng nghìn năm, với tiếng creak creak nhẹ nhàng, dần dần mở ra……

Truyện liên quan