Quyển 1 · Chương 14: Mở đường quan hệ, quản lý tầng một Tàng Kinh Các

Nhậm Diệu Ngữ ước lượng phân lượng, đem túi đựng linh thạch thu vào trong túi.

Nàng biết Lục Thiên Hồng mỗi tháng chỉ nhận được tài nguyên là hai quả linh thạch, số linh thạch trong túi ước chừng là hắn tích cóp nửa năm.

Đối với chính mình mà nói thì không tính là nhiều, nhưng với Lục Thiên Hồng, đây đã là một bút chi phí xa xỉ, xem ra rất có thành ý.

Nhậm Diệu Ngữ tươi cười hơi thu liễm, nghiêm túc hỏi: “Thiên Hồng, ngươi ở Thiện Phòng làm việc rất tốt, vì sao phải đổi đi Tàng Kinh Các?”

Lục Thiên Hồng đem lý do đã chuẩn bị sẵn nói ra: “Sư tôn, thật không dám giấu giếm, đồ nhi tự biết tu tiên thiên phú bình thường, vì vậy đối với điển tịch ở Tàng Kinh Các khá có hứng thú, tính toán xem qua sách vở, tăng trưởng kiến thức, năm sau thi đậu công danh, an ủi song thân trên trời có linh thiêng, tương lai cũng coi như có thêm một đường ra.”

Trước một phen ngôn luận chân thành tha thiết của Lục Thiên Hồng, Nhậm Diệu Ngữ không hoàn toàn tin tưởng, nàng đâu phải đứa trẻ ba tuổi.

‘Tiểu tử này chẳng lẽ không cam lòng bình phàm, muốn mượn cơ hội học trộm cao phẩm công pháp?’

Một ý niệm thoáng hiện lên trong đầu Nhậm Diệu Ngữ.

Tàng Kinh Các của Nhậm gia chia làm ba tầng.

Tầng thứ nhất cất giữ điển tịch võ đạo phàm tục, cùng với lượng lớn tạp thư, như địa lý, nhân văn, gieo trồng, đúc, y thuật, chí quái truyền thuyết...

Tầng thứ hai cất giữ công pháp tu luyện cho đệ tử trong gia tộc, như Thanh Nguyên Công, Thanh Nguyên Kiếm Pháp, Y Kinh, Luyện Khí nhập môn...

Tầng thứ ba cất giữ công pháp trung tâm, thần thông, lối vào có bố trí phòng ngự kiếm trận, chỉ có cao tầng Nhậm gia mới có thể tiến vào, hơn nữa phải cầm theo thân phận lệnh bài, nếu không sẽ kích phát kiếm trận phản kích, trăm kiếm tề phát, dù là Quy Nguyên Cảnh cũng phải nuốt hận dưới kiếm trận.

Hơn một ngàn năm qua, kẻ mơ ước Tàng Kinh Các tầng thứ ba không ít, nhưng không một ai có thể đi vào, cho dù tránh thoát kiếm trận cũng sẽ kích phát cảnh báo, bị cao thủ Nhậm gia phát hiện ngay lập tức.

‘Nghĩ đến Lục Thiên Hồng sẽ không ngu ngốc đến mức bước vào tầng hai, tầng ba, hắn hẳn là nhìn trúng việc tạp dịch Tàng Kinh Các mỗi tháng có thể nhận được một viên linh thạch bổng lộc, mới muốn nhờ ta tác động quan hệ để điều qua đó.’

Nhậm Diệu Ngữ thầm nghĩ, cảm thấy với mặt mũi của mình, điều một người đi Tàng Kinh Các đương trị cũng không phải vấn đề lớn, vì thế gật đầu nói: “Ngươi trở về chờ tin tức của ta, ba ngày sau ta sẽ trả lời ngươi.”

Lục Thiên Hồng ôm quyền cảm kích nói: “Đa tạ sư tôn thành toàn.”

…………

Ba ngày sau.

Nhậm Diệu Ngữ đưa tới một phong thư đề cử, báo cho việc này đã làm thỏa đáng, ngày mai có thể cầm thư đi Tàng Kinh Các đảm nhiệm chức quản lý sách báo.

Trong đó, Nhậm Diệu Ngữ còn cẩn thận dặn dò Lục Thiên Hồng, Tàng Kinh Các là trọng địa của Nhậm gia, chớ có ý nghĩ kỳ lạ, trộm lẻn vào tầng hai, tầng ba, nếu không khi bị bắt, dù là tộc nhân trung tâm cũng sẽ bị giết chết bất luận tội.

Ngày kế.

Lục Thiên Hồng sáng sớm kết thúc tu luyện, rời giường rửa mặt.

Nhậm Liên dậy sớm hơn hắn, đang giặt quần áo của hai người ở giếng nước trong sân, khói bếp từ phòng chất củi lượn lờ, có thể ngửi được mùi thơm của bánh rán hành, mấy chục con gà vịt thì cuộn tròn vào nhau sưởi ấm.

“Lục lang, ngươi tỉnh rồi?”

Nhậm Liên buông quần áo trong tay, đến phòng chất củi lấy hai cái bánh rán hành: “Buổi sáng mới làm, ngươi nếm thử xem...”

Cảnh giới Cửu Đỉnh vẫn chưa thể đạt tới mức ăn sương uống gió, còn cần mỗi ngày kiếm ăn để duy trì tiêu hao của cơ thể.

Chỉ có tới Quy Nguyên Cảnh mới có thể nhịn ăn nhịn uống vài năm.

Lục Thiên Hồng tiếp nhận bánh rán hành, mấy miếng đã nuốt xong: “Hương vị không tồi.”

“Lục lang thích là tốt rồi.”

Nhậm Liên hơi mỉm cười, vén lọn tóc dài bên trán.

Hiện giờ nàng không tính là quá xinh đẹp, cũng chỉ cùng cấp bậc với Kim Linh Nhi, so với Nhậm Dư thì càng không bằng.

Lục Thiên Hồng nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhậm Liên, không quá hai giây, Nhậm Liên liền cúi đầu, đôi má ửng hồng.

“Lục lang, ta phải nhanh chóng giặt nốt chỗ quần áo còn lại, bằng không lát nữa nước đóng thành băng, lại phải tiêu hao linh lực để hóa giải...”

Nhậm Liên xoay người tiếp tục giặt quần áo, Lục Thiên Hồng phát hiện mu bàn tay nàng đỏ bừng, da thịt bị nước suối lạnh lẽo làm cho nứt nẻ.

Nhậm gia thành nằm ở cực bắc của Đại Cảnh, ngay cả mùa hè khí hậu cũng không tính là nóng, hiện giờ mới đầu tháng chín, Nhậm gia thành đã là ngân trang tố khỏa, đại tuyết bay tán loạn, nước giếng bị đông thành khối băng, cần dùng linh lực hóa giải.

Nhậm Liên mới bước vào Nhất Đỉnh Cảnh không lâu, linh lực dự trữ rất ít, hòa tan một chậu nước giếng đã là cực hạn, không thể tiếp tục làm ấm nước suối lạnh lẽo.

Lục Thiên Hồng đi đến phía sau Nhậm Liên, duỗi tay vào chậu nước lạnh băng, không bao lâu, nước giếng rét lạnh thấu xương lập tức trở nên nóng hổi.

“Tẩy xong sớm chút về phòng, tu luyện đừng có ngừng, viên linh thạch ngươi đưa đêm qua ta đặt ở đầu giường, tự mình cầm đi dùng.”

…………

Nhậm gia chia làm bốn khu vực Thiên, Địa, Nhân, Hoàng.

Khu Hoàng nhân viên pha tạp, ở đó toàn là những tộc nhân thiên phú yếu kém như Lục Thiên Hồng, Nhậm Liên, không có nhiều giá trị bồi dưỡng.

Khu Nhân là tộc nhân thiên phú tạm được, đáng giá bồi dưỡng một chút.

Khu Địa là nơi ở của tộc nhân trực hệ Nhậm gia, thiên phú đáng giá thưởng thức.

Còn khu Thiên là nơi ở của những tộc nhân trung tâm có thiên phú trác tuyệt như Nhậm Dư, Nhậm Hồng, rất đáng giá để dốc sức bồi dưỡng.

Là nơi truyền thừa công pháp của Nhậm gia, tầm quan trọng của Tàng Kinh Các không cần nói cũng biết, nó tọa lạc tại trung tâm khu Thiên.

Cầm thư đề cử của Nhậm Diệu Ngữ, Lục Thiên Hồng một đường thông suốt đi vào Tàng Kinh Các, nhận lấy thẻ bài thân phận quản lý sách báo.

Một người đàn ông trung niên mập mạp ít khi nói cười, nói: “Lục Thiên Hồng, sau này ngươi phụ trách việc đăng ký mượn đọc sách tịch của đệ tử ở tầng thứ nhất, cùng với việc vệ sinh hằng ngày.”

“Hút Bụi Thuật này là thuật pháp đơn giản, với thiên phú yếu kém của ngươi, trong bảy ngày đều có thể thuận lợi học được, đến lúc đó có thể tiết kiệm được không ít công phu.”

Người đàn ông trung niên lấy ra một quyển sách màu lam, trên đó viết ba chữ “Hút Bụi Thuật”.

Lục Thiên Hồng tiếp nhận Hút Bụi Thuật, tạ ơn: “Đa tạ Lâm trưởng lão.”

Lâm trưởng lão vỗ vỗ vai Lục Thiên Hồng: “Diện tích tầng thứ nhất này không nhỏ, chừng hơn trăm vạn đầu sách điển tịch. Bất quá vị trí của mỗi cuốn điển tịch đều được ghi trong thẻ bài thân phận. Ngươi không hiểu chỗ nào thì cứ dựa theo chỉ dẫn trên thẻ bài mà đặt sách lại chỗ cũ.”

“Ta hiểu rồi.” Lục Thiên Hồng nói.

“Còn vài chuyện nữa...”

…………

Qua nửa canh giờ, Lâm trưởng lão dặn dò xong mọi việc cần chú ý rồi rời khỏi Tàng Kinh Các.

“Nhậm Phong, Phương Văn Văn, Lục Thiên Hồng là người mới, nếu có chỗ nào không hiểu, các ngươi cần giải đáp rõ ràng cho hắn.” Lâm trưởng lão trước khi đi dặn dò hai quản lý viên khác ở tầng một.

“Vâng, Lâm trưởng lão.” Nhậm Phong và Phương Văn Văn gật đầu nói.

Lục Thiên Hồng hòa khí nói: “Tại hạ Lục Thiên Hồng, gặp qua hai vị tiền bối.”

“Tiền bối gì chứ... Lục Thiên Hồng, sau này nếu có chỗ nào không hiểu thì phải hỏi ngay. Nếu làm sai việc, không chỉ bị trách phạt nặng nề mà còn liên lụy đến cả hai chúng ta.” Nhậm Phong lạnh lùng nói.

Phương Văn Văn là một nữ tử cao gầy, nàng cười khanh khách đi tới chỗ Lục Thiên Hồng, theo đó là làn gió thơm phả vào mặt: “Lục tiểu công tử đừng để trong lòng, Nhậm Phong này là kẻ mặt liệt, kỳ thật ngoài lạnh trong nóng, sau này quen rồi thì cũng khá dễ ở chung.”

Phương Văn Văn dừng một chút, bổ sung: “Điển tịch tầng một tuy mênh mông như biển, nhưng đệ tử Nhậm gia tới đây cũng không nhiều, so với tầng hai ít hơn gấp trăm lần, ngày thường quạnh quẽ vô cùng, nếu không cũng không thể chỉ có ba người chúng ta đương trị.”

“Lục công tử chỉ cần an phận thủ thường, làm tốt bản chức công việc, muốn bị trách phạt cũng khó, ít nhất ta và Nhậm Phong đảm nhiệm quản lý viên tầng một đã 5 năm, chưa bao giờ bị Lâm trưởng lão trách phạt...”

“Hai vị tộc huynh tộc tỷ, Thiên Hồng đã rõ.” Lục Thiên Hồng cung kính ôm quyền.

“Đúng rồi, gần đây Nhậm Dư trở về khu Thiên, kinh mạch đã đả thông, bệnh chân khỏi hẳn, hình như vị hôn phu cũ tên là Lục Thiên Hồng, không phải là ngươi đấy chứ?” Phương Văn Văn tò mò đánh giá Lục Thiên Hồng hỏi.

Truyện liên quan