Quyển 1 · Chương 12: Tông môn thân truyền… Yến Vân!
Chân núi.
Từng tốp năm tốp ba đệ tử Luyện Khí tụ tập lại, ghé tai thì thầm bàn tán chuyện gì đó.
“Nghe gì chưa, đệ tử thân truyền của Tử Tiêu lão tổ xuống núi rồi!”
“Thật hay giả vậy, không phải chỉ là lời đồn thôi sao?”
“Anh họ của đạo lữ tộc huynh ta đã tận mắt trông thấy, trên cổ tay áo của vị chân truyền kia có thêu hai chữ Tử Tiêu, chuyện này ai dám giả mạo chứ?”
“Vị sư huynh thân truyền đó đi đâu rồi? Qua bái kiến một phen để lại ấn tượng tốt cũng được…”
“Vị thân truyền đó tên là gì, thiên phú ra sao, các ngươi có biết không?”
“Ông nội ta là trưởng lão trong tông môn, từng nghe ngài ấy nhắc qua nhưng lúc đó không để tâm, chỉ nhớ là họ Lâm.”
“Sắp tới đại bỉ tông môn rồi, vậy mà giờ lại xuất hiện một vị đệ tử thân truyền của Tử Tiêu lão tổ, lần này có kịch hay để xem rồi.”
“Còn phải nói sao, mà các ngươi thấy vị sư huynh nào có thể đoạt được hạng nhất?”
“…”
Chủ đề bàn tán của các đệ tử này đều xoay quanh Lâm Tiêu.
Dù sao cũng là đệ tử thân truyền của Hóa Thần, thiên phú tạm thời chưa bàn tới, riêng thân phận này đã là một tiêu điểm.
Mà lúc này, Lâm Tiêu đã bước ra từ cửa Vạn Công Đường, mang theo hai bản sao lôi hệ pháp thuật.
【 Bạo Lôi Quyền 】 tuy uy lực cường đại, nhưng linh khí tiêu hao cũng vượt xa các thuật pháp tầm thường.
Sau khi trải qua trận chém giết với yêu thú, Lâm Tiêu phát hiện dùng những thuật pháp đó để đối phó với kẻ địch cùng giai có hơi giống như lấy đại pháo bắn muỗi.
Bởi vậy, hắn phải chuẩn bị thêm vài loại pháp thuật phù hợp hơn để ứng phó với những con “muỗi” sẽ gặp sau này.
Đi trên đường, Lâm Tiêu lặng lẽ quan sát các đệ tử Thần Tiêu Tông xung quanh.
Có người bán vũ khí, đan dược, cũng có người bán linh phù, linh dược, một vài đệ tử có tu vi thực lực mạnh mẽ còn bày bán cả thi thể yêu thú.
Thậm chí còn có người bán cả ấu thể và trứng yêu thú.
Chỉ có thể nói, Thần Tiêu Tông không hổ là tông môn đỉnh cấp của Tu Tiên giới Thương Lan, ngay cả đệ tử Luyện Khí trong môn cũng hết sức bất phàm.
Ai cũng nắm giữ một trong tu tiên bách nghệ để mưu cầu tài nguyên cho mình, còn những đệ tử chủ tu chiến lực thì có thể dựa vào thực lực để tìm linh dược hoặc bán các vật liệu quý giá trên người yêu thú để đổi lấy linh thạch.
Những đệ tử này nếu đặt ở tiểu tông môn đều là nhân tài đáng để bồi dưỡng, trong giới tán tu lại càng có thể trở thành thượng khách.
Đáng tiếc, ở Thần Tiêu Tông, họ chỉ có thể bị xem như người qua đường, là loại tồn tại vơ một nắm được cả vốc.
Chỉ chốc lát, trước mắt Lâm Tiêu hiện ra một quảng trường, sâu bên trong quảng trường là một tòa các năm tầng.
Trên tấm biển ở cửa khắc ba chữ lớn “Nhiệm Vụ Đường”.
Cách đó không xa còn có một tòa Linh Thú Đường, rất nhiều linh thú họ chim và họ ngựa được gửi ở đó.
Rất nhiều đệ tử ra ra vào vào, có người vừa nhận nhiệm vụ xong liền đến Linh Thú Đường thuê một con tọa kỵ rồi mới rời khỏi tông môn.
Còn một số đệ tử khác thì mình đầy bụi đất trở về giao nộp nhiệm vụ.
Lâm Tiêu dừng chân quan sát hồi lâu, cũng có không ít đệ tử chú ý tới hắn.
Nhưng bọn họ đều vội vã, nên cũng ít ai tiến lên chào hỏi.
Ngay lúc Lâm Tiêu chuẩn bị rời đi, hắn đột nhiên thấy một thanh niên bước ra từ Nhiệm Vụ Đường.
Người này mặc y phục có kiểu dáng tương đồng với Lâm Tiêu, chỉ khác là lấy màu bạc làm chủ, điểm xuyết viền vàng, trên áo còn thêu hoa văn thần bí, trông vô cùng nổi bật giữa đám đệ tử.
Yến Vân đi ra, từ xa trông thấy Lâm Tiêu cũng sững sờ, dù sao thì trang phục của Lâm Tiêu ở đây cũng có vẻ lạc lõng.
Ngay sau đó, hắn dường như nhớ ra điều gì, bèn lập tức đi về phía Lâm Tiêu.
Lâm Tiêu thấy vậy cũng không rời đi, nhìn Yến Vân đang tiến về phía mình mà thầm suy tính.
“Sư đệ Yến Vân bái kiến sư huynh, hẳn ngài chính là Lâm sư huynh, đệ tử của Tử Tiêu lão tổ?”
Yến Vân đi tới trước mặt Lâm Tiêu, nở một nụ cười hiền hòa rồi hành lễ chào hỏi.
Lâm Tiêu đáp lễ: “Cứ gọi ta là Lâm Tiêu.”
Yến Vân tò mò hỏi: “Lâm sư huynh nhập tông lâu như vậy mà chưa từng lộ diện, sao hôm nay lại có hứng xuống núi thế?”
“Nếu có việc gì cứ việc phân phó, sư đệ khá là rành rẽ về Thần Tiêu Tông này.”
Lâm Tiêu thấy hắn tỏ ý tốt thì mỉm cười: “Đa tạ sư đệ, nhưng ta chỉ xuống núi để làm quen với tông môn một chút, giờ đang định trở về.”
Ngay sau đó hắn lại tò mò hỏi: “Mà Yến sư đệ này, đã là thân truyền rồi thì hình như không cần phải nhận nhiệm vụ tông môn nữa chứ?”
Nói xong, hắn đưa mắt nhìn ngọc bài mà Yến Vân đang cầm trong tay.
Yến Vân nghe vậy bèn xua tay, nói bằng giọng có hơi bất đắc dĩ: “Haiz, ta vốn đang chuyên tâm tu tập pháp thuật trong động phủ.”
“Ai ngờ ông nội đột nhiên tới, cứ bắt ta phải đi nhận một nhiệm vụ, còn nói là có cơ duyên gì đó của ta.”
Dứt lời, hắn đưa ngọc giản trong tay cho Lâm Tiêu: “Đây, chính là cái này, nhưng mà phần thưởng của nhiệm vụ này đúng là cũng không tệ.”
Lâm Tiêu nhận lấy xem thử, một dòng chữ liền hiện ra trước mắt.
【 Đến dãy núi Vân Trạch cách tông môn năm trăm dặm để hái Ngũ Khí Quả sắp chín, phần thưởng nhiệm vụ: Tự chọn hai quả trong số đó hoặc 100 điểm cống hiến tông môn. 】
Phía sau còn có tọa độ địa chỉ tỉ mỉ cùng những điều cần chú ý.
Tuy chỉ là linh quả nhất giai cực phẩm, nhưng Ngũ Khí Quả Thụ mỗi lần thường chỉ kết năm quả, thuộc tính tương ứng với kim, mộc, thủy, hỏa, thổ.
Hơn nữa loại quả này tương đối hiếm thấy, bởi vậy cũng trở nên quý hiếm.
Đối với tu sĩ Luyện Khí đỉnh phong đột phá Trúc Cơ có hiệu quả rất lớn, dùng để luyện đan cũng là thượng phẩm, nhưng giá cả cũng đắt hơn nhiều so với linh dược cùng cấp.
Mối nguy hiểm cần chú ý chỉ là một con yêu thú nhất giai hậu kỳ.
Mà Yến Vân trước mắt, xem khí tức thì đã đạt tới Luyện Khí đỉnh phong từ lâu, có thể đột phá bất cứ lúc nào.
“Mạo muội hỏi Yến sư đệ một chút, ông nội của ngươi là?” Lâm Tiêu tò mò hỏi.
“Không có gì không thể nói cả, Lâm sư huynh. Mọi người đều biết, ông nội ta là tông chủ Thần Tiêu Tông hiện giờ.” Yến Vân thờ ơ đáp.
Tiếp đó hắn lại đề nghị: “Đúng rồi Lâm sư huynh, huynh vừa mới tu hành, chắc là chưa từng ra khỏi tông môn phải không?”
“Hay là cùng ta ra ngoài làm nhiệm vụ? Phần thưởng đoạt được chia đôi.”
Nghe Yến Vân là cháu của Yến Đường Quy, trong lòng Lâm Tiêu đã có vài phần sáng tỏ.
Nhiệm vụ này, e là vừa được treo lên thì đã “vừa khéo” bị Yến Vân nhận lấy.
Bằng không loại nhiệm vụ này sớm đã bị các đệ tử Luyện Khí khác tranh giành đến điên rồi.
Nghe Yến Vân mời, Lâm Tiêu khẽ gật đầu đáp: “Được, ra ngoài mở mang tầm mắt một phen cũng tốt.”
Hắn đã tu luyện gần một năm, nhưng đều chỉ biết về thế giới này qua sách vở, còn chưa từng ra ngoài trải nghiệm.
Bởi vậy Lâm Tiêu cũng muốn nhân lúc trước khi Trúc Cơ ra ngoài xem thử Tu Tiên giới này ra sao.
“Vậy đi thôi Lâm sư huynh, chúng ta đến thuê hai con linh thú để lên đường, ta cũng đã lâu chưa ra khỏi tông môn.”
Nói rồi, Yến Vân dẫn đầu đi về phía Linh Thú Đường, Lâm Tiêu theo sau.
Bên trong Linh Thú Đường phần lớn là yêu thú họ chim.
Những yêu thú này sau khi được thuần phục thì vô cùng ngoan ngoãn hiền lành, còn có thể nghe hiểu mệnh lệnh đơn giản, nhưng đều chỉ thuộc phạm trù yêu thú nhất giai.
Yến Vân vào trong, lấy ra lệnh bài thân truyền để thuê hai con Xích Vũ Ưng nhất giai hậu kỳ.
Đây cũng là một trong những phúc lợi của thân truyền đệ tử, không cần phải nộp bất kỳ khoản phí nào.
“Sư huynh, đây là túi linh thú, khi không cần dùng đến có thể thu Xích Vũ Ưng vào trong đó.”
Đệ tử của Linh Thú Đường bèn đưa tới hai chiếc túi gấm nhỏ nhắn tinh xảo.
Sau khi nhận lấy, cả hai liền leo lên tấm lưng rộng lớn của Xích Vũ Ưng, bay về phía ngoài tông môn.
Truyện liên quan
Trò Chơi Tu Thành Chân Tiên Sau, Hiện Thực Linh Khí Sống Lại
Vai chính Triệu Trạch là một sinh viên bình thường, vô tình phát hiện mình có thể thông qua trò ...
Hằng Cổ Chúa Tể
Không biết từ khi nào, toàn bộ vũ trụ lâm vào một vòng luân hồi vô tận.. Nhân vật chính ...
Hồng Hoang: Bẩm Sinh Bảo Khí, Khai Cục Phục Khắc Nhiều Bảo Tháp
Lâm Sâm tình cờ xuyên không đến thế giới Hồng Hoang, trở thành một đạo tiên thiên bảo khí bên ...
Vạn Vực Tối Thượng
Đây là thế giới lấy “Vực” làm gốc.. Thế giới duy thủy, mọi người thông qua tu luyện có thể ...
Kiếp Phù Du Bóng Kiếm Giang Hồ
Từ một cậu thiếu niên nông thôn bình thường bắt đầu học những thế võ đầu tiên, theo từng âm ...
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...