Quyển 1 · Chương 90: Áo thuật

Ngày kế.

Hôm nay là thứ Hai.

Ngô Áo chậm rãi từ trên giường bò dậy.

Anna đã không còn ở đó.

Ngô Áo xuống giường, vừa mới bước một bước.

Tê ——

Có chút đau.

Tối hôm qua cô nàng đó thật quá dùng sức.

Ngô Áo đi tới trước bàn, trên bàn bày biện bữa sáng trông khá phong phú.

Trên bàn lưu lại một tờ giấy.

“Ngươi đợi lát nữa tự mình đi học đi, ta có việc.”

À, thật là người bận rộn… Nga không, đại ân nhân mà.

Ngô Áo ngồi xuống, nhét một miếng bánh mì vào miệng, tiện tay gửi cho Anna một tin nhắn.

Ngay sau đó, hắn cầm lấy cái ly bên cạnh uống một ngụm nước, cố nuốt miếng bánh mì trong miệng xuống.

Thứ này… phết mật ong.

Thời gian ăn sáng trôi qua rất nhanh, Ngô Áo chọn một bộ đồ giản dị trong số quần áo Anna mua cho mình, rồi hướng về phía khu dạy học.

Hôm nay là ngày đầu tiên hắn đi học. Thế giới này kiểm soát tri thức vô cùng nghiêm ngặt, vì vậy sách sẽ không phát trực tiếp cho học sinh, học sinh chỉ cần người đến là được.

Tới phòng học, Ngô Áo đẩy cửa ra.

Trong phòng học toát ra một cảm giác rất quen thuộc.

Có bảng đen, có thiết bị giống bục giảng, bên trên bày một quyển sách kể chuyện. Trong phòng học sắp xếp chỉnh tề những dãy bàn ghế gỗ, cửa sổ đóng chặt nhưng không gian lại sáng sủa đến lạ thường.

Trái ngược với phòng học trống trải, bên trong chỉ có năm người.

Số 17, Vũ Mộng Linh, ngoài hai người đã quen biết đang ngồi ở hàng ghế phía trước ra.

Liếc mắt nhìn lại.

Có một thiếu niên tóc đen giống mình, tuổi còn nhỏ, khoảng 15 tuổi, đang ngồi hàng trước đọc sách.

Phía sau thiếu niên vài hàng, có một thú nhân dáng người cường tráng với làn da xám trắng. Ngô Áo biết, làn da này là đặc trưng của thú nhân “thuần huyết”.

Ở phía nhân loại, sự phân chia quý tộc và bình dân thường dựa vào danh hiệu và thân thế, còn với thú nhân, họ lại chú trọng vào huyết thống.

Người cuối cùng, chính là người thu hút sự chú ý của Ngô Áo nhất bởi vẻ ngoài kỳ lạ.

Đó là một người toàn thân quấn đầy băng vải, ngồi ở hàng cuối cùng, không nhìn ra nam nữ, chỉ thấy ngực phẳng lì, sau lưng cõng một chiếc quan tài khổng lồ.

Tuy rất cổ quái, nhưng xét đến ngoại hình của số 17, người quấn băng vải kia cũng không hẳn là quá lạc quẻ.

Sau khi Ngô Áo bước vào, hắn lập tức cảm nhận được ánh mắt dò xét của thú nhân da xám và thiếu niên tóc đen.

Đồng thời, Vũ Mộng Linh cũng nhìn về phía hắn, xem chừng như có chuyện muốn nói.

Ngô Áo làm lơ tất cả.

Hắn đi thẳng về phía cuối lớp, tìm một chỗ trống để ngồi một mình.

Dẫu sao với tính cách của hắn, dù ngồi cùng ai cũng chỉ gây thêm phiền phức cho người khác mà thôi.

Nhưng sự việc luôn phát triển không như mong đợi.

Khi Ngô Áo đi ngang qua thiếu niên tóc đen, cậu ta đột nhiên gọi hắn lại.

“Này! Ta đang nói ngươi đấy!”

Ngô Áo bị âm thanh đột ngột làm giật mình, cứ tưởng mình giẫm phải thứ gì, nhưng nghĩ lại thì không thể nào.

Ngô Áo nhìn về phía cậu ta.

“Ân.”

Ánh mắt Ngô Áo khá bình thản, vì đối phương không hề nói năng lỗ mãng, nên hắn chỉ nhìn bằng ánh mắt bình thường.

Điều này ngược lại khiến thiếu niên kia có chút không biết làm sao.

Có lẽ cậu ta cho rằng Ngô Áo sẽ đáp trả lại mình?

“Ta tên William Hamilton, là một thiên tài ma pháp sư, ngươi chính là bạn cùng phòng của ‘công chúa’? Tên… Ngô Áo?”

Ghê gớm thật, dám tự xưng là thiên tài ma pháp sư.

Sau khi xem bảng thuộc tính của Anna, Ngô Áo rất muốn nghe xem tên nhóc này có lai lịch thế nào.

Vì thế, Ngô Áo dừng chân tại chỗ, đánh giá thiếu niên.

William bắt đầu màn trình diễn của mình.

“Ta tuy chỉ mới năm 2, nhưng ma pháp tấn công đã thông thạo tất cả nguyên tố ở cấp tinh thông, chữa trị và giải độc tuy vẫn là cấp học đồ, nhưng rất nhanh sẽ đạt tới nhập môn, đều tại ngôi trường này không có lấy một giáo viên ra hồn.”

Nghe đối phương liệt kê năng lực như đọc thực đơn, Ngô Áo không khỏi cảm thấy buồn cười.

Tuổi trẻ thật tốt.

Nhóc con à, ngươi nói những lời này trước công chúng, thật sự không thấy xấu hổ sao?

Ngô Áo chỉ lễ phép cười cười, không nói gì, gật đầu rồi giả vờ đi về phía hàng ghế sau.

“Này! Tên kia, ta khuyên ngươi đừng có ý đồ gì với ‘công chúa’, chỉ có thiên tài như ta mới xứng đôi với nàng!”

Ngô Áo không dừng bước, thậm chí… nụ cười trên mặt cũng không hề biến mất.

Không, nụ cười đó trông có vẻ chân thành hơn hẳn.

Nói thật, Ngô Áo không hề muốn biến tên William này thành một phần trong trò chơi của mình và Anna, nhưng ai bảo hắn tự đâm đầu vào…

Cách thổ lộ và khẳng định chủ quyền này.

Không nói gì thêm.

Nhóc con à.

Có một vấn đề rất nghiêm túc.

Cỡ giày của ngươi có bằng tuổi của Anna không?

Cũng chính vì thế, Ngô Áo không so đo với thiếu niên này, trẻ con tuổi dậy thì, xuất hiện ảo tưởng như vậy là rất bình thường.

Dẫu sao, nếu hắn thật sự chấp nhặt với hành vi “đáng yêu” này, thì chính hắn mới là người… nực cười.

Thấy Ngô Áo không để ý đến mình, William tỏ vẻ tức giận, nhưng rất lý trí kiềm chế lại và ngồi xuống ghế.

Sau đó, giáo viên bước vào phòng học.

Cũng là người quen của Ngô Áo.

Argus.

Không bắt Ngô Áo phải giới thiệu bản thân, ông trực tiếp bắt đầu bài giảng.

Ngô Áo cảm thấy Argus hôm nay trông tinh thần hơn hẳn mọi khi.

Sau khi sáu người trong phòng học đứng dậy cúi chào, có lẽ vì sợ Ngô Áo không theo kịp chương trình học, Argus đã dùng phong hệ ma pháp đưa một tập tài liệu đến tay cậu.

Ngô Áo đưa tay đón lấy, trong đầu vang lên giọng nói của Argus.

“Dùng tinh thần lực để giải mã, đây là những gì Anna điện hạ dặn ta soạn cho cậu.”

Nghe xong, Ngô Áo lập tức dùng trực giác thăm dò vào cuốn sách không hề có chữ viết, thay vào đó là chằng chịt những ấn ký đặc thù khó hiểu này.

Đây là một cuốn sách giải thích cơ bản về ma lực.

Trực giác của Ngô Áo rất mạnh, vì vậy lượng thông tin ùa vào não bộ cậu cũng nhanh một cách dị thường.

Cuốn sách giới thiệu tỉ mỉ mọi thứ liên quan đến ma lực và ma pháp.

Nói một cách đơn giản, việc phóng thích ma pháp chia làm bốn bước.

Khởi mô, tinh luyện, quán chú, phóng thích.

Khởi mô, đúng như tên gọi, chính là xây dựng khung cơ sở cho một ma pháp, dùng để phân biệt chủ yếu giữa ma pháp tấn công và ma pháp phòng ngự.

Còn bước tinh luyện thì vô cùng thú vị.

Theo Ngô Áo biết, thế giới này có bảy loại nguyên tố ma pháp là kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, phong, lôi, nhưng ngoài ra, tài liệu còn nhắc đến một loại nguyên tố khác.

Áo thuật.

Quá trình tinh luyện chính là lợi dụng ma lực, định hướng dẫn dắt để chiết xuất ra một trong bảy nguyên tố kể trên.

Mà áo thuật còn được gọi là áo năng, tức là ma lực không đơn thuần chiết xuất một loại nguyên tố nào đó, trái lại, nó trực tiếp trộn lẫn tất cả các nguyên tố lại với nhau, tạo ra một loại “nguyên tố” cực kỳ không ổn định nhưng sức phá hoại lại kinh người.

Đồng thời, áo thuật lại chia làm hai hệ thống.

“Vô thuộc tính” ổn định, và “Bạo năng” không ổn định.

Loại thứ nhất có thể dựa vào nhu cầu của người sử dụng mà biểu hiện ra đặc tính của các nguyên tố khác nhau.

Ví dụ như nhiệt độ cao thấp của hỏa nguyên tố, trạng thái nằm giữa thực chất và hư chất.

Sự bám dính của thổ nguyên tố, vân vân…

Còn loại sau là “Bạo năng” thì thuần túy là sức phá hoại.

Vừa vặn khớp với nhận thức trước đó của Ngô Áo về hai loại súng của kỵ sĩ đoàn.

Truyện liên quan