Chương 55: Luyện khí tầng năm, hạt chu quả

Sau khi ăn xong, Lý Nham vừa đứng dậy, chuẩn bị lấy linh thạch ra tính tiền, đã bị Quý Trường Thanh đè lại bả vai.

“Bát Giới, cứ để ta đi.”

Một bữa cơm tốn mười tám viên linh thạch, đối với Quý Trường Thanh hiện tại không tính là gì, nhưng với Lý Nham lại là một khoản không nhỏ.

“Lấy thêm hai gian phòng.”

Quý Trường Thanh không nói nhảm nhiều, sau khi thanh toán xong liền được dẫn vào khu lưu trú ở lầu ba.

Đợi người đi rồi, Lý Nham vẫn muốn lấy linh thạch trả lại cho Quý Trường Thanh, dù sao làm sư huynh mời sư đệ ăn cơm, nào có chuyện để sư đệ phải móc tiền.

“Được rồi Bát Giới, một bữa cơm thì so đo cái gì, gặp được thứ tốt gì đừng quên sư đệ ta là được. Đúng rồi sư huynh, ta định ở lại phường thị vài ngày, ngày mai huynh có việc thì không cần chờ ta, còn nữa, những thứ ta nhờ huynh lấy, đến lúc đó cứ đưa đến Thanh Sơn Trấn là được, đây là số linh thạch ta ứng trước, huynh cầm lấy.”

Quý Trường Thanh lấy ra một túi da thú, bên trong đầy linh thạch đưa cho Lý Nham.

Lý Nham không khách khí nữa, vỗ ngực bảo đảm.

“Tiểu Quý, ngươi yên tâm, trong vòng ba ngày sư huynh ta chắc chắn sẽ mang những tài liệu đó đến cho ngươi.”

“Bát Giới, riêng tư thì không cần gọi ta là Tiểu Quý……”

“Minh bạch, tiểu…… sư đệ.”

……

Đóng cửa lại.

Quý Trường Thanh không khỏi hít sâu một hơi.

Căn phòng được bố trí Tụ Linh Trận này, linh khí rõ ràng nồng đậm hơn bên ngoài gấp ba lần. Linh khí dồi dào thì hiệu suất tu luyện cũng tăng lên đáng kể, nhưng với cái giá một viên linh thạch một đêm, Quý Trường Thanh vẫn cảm thấy hơi đắt.

Đối với tu vi Luyện Khí tầng bốn của hắn hiện tại, so sánh ra thì trực tiếp sử dụng linh thạch vẫn có tính kinh tế hơn.

Nhưng với tình trạng Luyện Khí hậu kỳ của Lý Nham, mỗi lần tu luyện cần nhiều linh khí hơn, thì nơi này hẳn là tốt hơn so với việc dùng linh thạch tu luyện thông thường.

Quý Trường Thanh lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa.

Kiểm tra phòng ốc một lượt không thấy vấn đề gì, hắn liền sắp xếp Âm Sát Quỷ Cương canh giữ ở cửa, sau đó tự mình lên giường ngồi xếp bằng.

Lấy túi trữ vật ra, theo tâm niệm của Quý Trường Thanh, miệng túi khẽ mở, tinh thần lực tham nhập vào trong, như có một bàn tay vô hình đang tìm kiếm thứ gì đó.

Ngay sau đó, một quả nhỏ tỏa ra ánh sáng đỏ thẫm nhàn nhạt xuất hiện trong tay hắn, đây chính là Trăm Năm Chu Quả hắn vừa đấu giá được hôm nay.

Trăm Năm Chu Quả có hình dáng như một quả nhỏ màu đỏ thẫm, gần giống như quả anh đào hay quả hồng nhỏ, bên trong có hạt, khi nuốt không cần lấy ra.

Tuy nhiên, Quý Trường Thanh còn muốn dùng túi thời gian để gieo trồng, nên trước khi ăn đã lấy hạt ra, cẩn thận cất kỹ rồi mới đưa Trăm Năm Chu Quả vào miệng.

Làm vậy tuy mất đi một phần dược tính, nhưng với kẻ đang trong tình trạng "một bữa no, nhiều bữa đói" như Quý Trường Thanh thì hắn vẫn phân biệt được nặng nhẹ.

Chu quả vừa vào miệng liền hóa thành một dòng nước ấm chảy thẳng vào bụng, Quý Trường Thanh lập tức vận chuyển công pháp tu luyện, kết hợp dược lực của Trăm Năm Chu Quả cùng linh khí không ngừng dũng mãnh tràn vào cơ thể.

Quý Trường Thanh phát hiện tu vi bản thân bắt đầu tăng vọt, rất nhanh đã đạt đến cực hạn của Luyện Khí tầng bốn. Không đợi hắn dồn sức chân khí đột phá, bức tường ngăn cách giữa tầng bốn và tầng năm trực tiếp bị hiệu dụng của Trăm Năm Chu Quả đánh tan, tựa như giấy gạo, chỉ cần chọc nhẹ là rách.

Luyện Khí tầng năm, thành!

Quý Trường Thanh tiếp tục tu luyện củng cố cảnh giới, đợi đến khi tiêu hóa hoàn toàn dược lực của Trăm Năm Chu Quả mới mở bừng mắt.

“Không tồi, xem ra rất nhanh có thể đuổi kịp nhị sư huynh.”

Đẩy cửa ra, ngoài cửa đang có một tiểu nhị trẻ tuổi chờ sẵn, trên người không có linh lực, rõ ràng không phải người tu tiên.

Còn việc hắn có dùng Liễm Tức Quyết để ẩn giấu cảnh giới giống Quý Trường Thanh hay không, thì điều đó không cần phải suy nghĩ nhiều.

“Tiền bối, ngài cuối cùng cũng ra rồi!”

Tiểu nhị vừa thấy Quý Trường Thanh liền đầy vẻ kinh hỉ.

“Có chuyện gì sao?”

Quý Trường Thanh đánh giá tiểu nhị này, trong lòng thầm đoán mục đích của đối phương.

Tiểu nhị dường như nhìn ra sự nghi hoặc của hắn, vội vàng giải thích: “Tiền bối đã bế quan ba ngày, chưởng quầy lo ngài có chuyện gì nên phân phó ta ở đây canh chừng.”

‘Ba ngày!’

Quý Trường Thanh trong lòng kinh ngạc.

Hắn rõ ràng cảm thấy thời gian trôi qua rất ngắn.

Dùng tinh thần lực liên lạc với Âm Sát Quỷ Cương mới phát hiện, hóa ra ba ngày đã trôi qua trong vô thức.

“Người đi cùng ta đâu?”

“Vị tiền bối đó đã rời đi từ hai ngày trước.”

Tiểu nhị trả lời, ánh mắt vẫn dán chặt vào Quý Trường Thanh.

“Sao thế? Lo ta không có linh thạch trả tiền à?” Quý Trường Thanh trêu chọc.

Tiểu nhị nghe vậy vội xua tay, tươi cười nói: “Tiền bối, ngài nói đùa. Những nhân vật thần tiên như ngài có thể lưu lại Tiên Thực Cư là phúc phận của chúng ta! Nói đến linh thạch gì chứ……”

“Được rồi, cầm lấy đi.”

Quý Trường Thanh ngắt lời đối phương, mấy lời nịnh hót nghe một chút là được, nói thêm nữa mà thực sự không trả linh thạch, hắn không nghi ngờ gì việc mình sẽ rất khó bước ra khỏi cửa tiệm này.

Lấy hai viên linh thạch từ túi trữ vật đưa cho tiểu nhị, sau đó hắn dẫn theo Âm Sát Quỷ Cương rời khỏi Tiên Thực Cư.

Lúc này bên ngoài vừa qua buổi trưa, ánh mặt trời đang độ đẹp nhất.

Quý Trường Thanh ngẩng đầu nhìn lên không trung, trong lòng tính toán thời gian vẫn còn kịp, vì thế quyết định chạy nhanh mua vài thứ rồi lập tức phản hồi Thanh Sơn trấn.

Trên quảng trường, Quý Trường Thanh nhìn về phía Linh Phù Các, liền trực tiếp cất bước đi tới.

Vừa mới bước vào Linh Phù Các, đập vào mắt là một cái quầy dài. Quầy tựa như một đường ranh giới, chia không gian bên trong thành hai phần trước sau.

Trên quầy, từng tấm linh phù hàng mẫu được bày biện chỉnh tề, đang tỏa ra linh quang nhàn nhạt.

Trước quầy, đang có hai vị tu sĩ chọn lựa phù triện, trong đó một người đang cùng một tiểu nha đầu sau quầy cò kè mặc cả, không khí vô cùng sôi nổi.

Tiểu nha đầu trông chừng mười tuổi, tu vi Luyện Khí tầng một cũng không hề che giấu, nhanh mồm dẻo miệng, thỉnh thoảng lại chớp đôi mắt to, tựa hồ muốn thuyết phục đối phương. Trải qua một phen “giao phong” kịch liệt, cuối cùng hai tên tu sĩ kia lấy giá tám khối linh thạch, đặt mua hai tấm Ngự Phong Phù cùng hai tấm Kim Tiễn Phù, rồi thỏa mãn rời đi.

Đợi hai người đi rồi, tiểu nha đầu lập tức thay đổi sắc mặt, cười tủm tỉm đón tiếp Quý Trường Thanh vừa mới bước vào: “Tiền bối, xin hỏi ngài cần gì ạ?”

Quý Trường Thanh hơi mỉm cười, nói thẳng mục đích đến: “Ta muốn mua chút lá bùa, linh mặc… và cả một cây phù bút nữa.”

Lời này vừa ra, sắc mặt tiểu nha đầu lập tức trở nên khó coi, nàng bĩu môi, mang theo chút bất mãn nói: “Tiền bối, ngài sợ là đến nhầm chỗ rồi? Linh Phù Các chúng ta là nơi bán linh phù, không bán tài liệu. Đương nhiên, nếu tiền bối có linh phù muốn bán, Linh Phù Các chúng ta cũng rất hoan nghênh.”

Quý Trường Thanh nghe vậy, trên mặt hiện lên một tia xấu hổ. Hắn quả thực là lần đầu tiên tới nơi này, nào biết cửa hàng linh phù lại không bán vật dụng vẽ bùa chứ?

Bất đắc dĩ lắc đầu, vừa mới chuẩn bị xoay người rời đi, lại nghe bên trong truyền đến một giọng nói: “Từ từ đã.”

Chỉ thấy từ cầu thang lầu hai, một vị lão giả hạc phát đồng nhan chậm rãi đi xuống, trông tiên phong đạo cốt, khí chất bất phàm.

Tiểu nha đầu vừa nhìn thấy lão giả, lập tức thân mật gọi: “Gia gia!”

Truyện liên quan