Chính văn cuốn · Chương 25: Trang 25
Tạ lão tướng quân chết không toàn thây, lại bị người Bắc Nhung treo trên thành lâu phơi xác. Đám quan văn khẩu tru bút phạt, mắng Võ An hầu máu lạnh tàn bạo, nhưng mười sáu năm trước những tướng sĩ cùng bá tánh chết ở Cẩm Châu thì không vô tội sao? Dựa vào cái gì bọn họ mồm mép trên dưới chạm nhau, là có thể thay những người đã khuất khinh phiêu phiêu xóa bỏ tội nghiệt của người Bắc Nhung? Không có Võ An hầu, vùng đất Tây Bắc này không biết còn ai có thể thủ được.
Tạ Chinh nghe qua quá nhiều những lời lẽ hiên ngang lẫm liệt lên án trận chiến Cẩm Châu của hắn, đây vẫn là lần đầu tiên có người thay mình nói chuyện.
Trong lòng hắn dâng lên cảm giác quái dị, không nhịn được mà nhìn kỹ lại nữ tử trước mắt: "Ngươi thật đúng là dám nói."
Phàn Trường Ngọc rất khó hiểu nhìn hắn: "Làm quan nói thế nào, đó là chuyện của bọn họ, chúng ta là bá tánh lại không ngốc. Võ An hầu trong quân chính thủ đoạn cố nhiên tàn bạo, nhưng cũng không tội ác tày trời như đám văn nhân kia nói. Chúng ta bá tánh không mắng những kẻ tham quan ô lại vơ vét mồ hôi nước mắt nhân dân, lại đi mắng Võ An hầu giết địch quá tàn nhẫn? Đầu óc này đúng là hỏng nặng rồi!"
Tạ Chinh: "...... Dân gian chẳng phải đều lấy danh hào của hắn để dọa trẻ con khóc đêm sao?"
Phàn Trường Ngọc hơi xấu hổ nói: "Cha ta giết heo trông rất hung dữ, người trong trấn cũng thường xuyên lấy tên cha ta ra hù dọa tiểu hài tử đấy."
Tạ Chinh: "......"
Hắn giơ tay day day giữa mày, hồi lâu không nói gì, lệ khí cùng sự tối tăm trong đáy lòng lại vào khoảnh khắc này kỳ tích mà tiêu tán vài phần.
......
Giờ ngọ dùng cơm, Phàn Trường Ngọc thắp một nén nhang trước bài vị cha mẹ, Tạ Chinh trước đó nghe nàng nhắc tới cha, liền liếc nhìn bàn thờ dựa tường trong nhà chính.
Thấy rõ tên trên đó, đột nhiên hỏi một câu: "Đại bá của ngươi có phải tên là Phàn Đại Ngưu không?"
Phàn Trường Ngọc có chút kinh ngạc: "Sao ngươi biết?"
Tạ Chinh nói: "Bài vị của cha ngươi."
Phàn Trường Ngọc nhìn ba chữ "Phàn Nhị Ngưu" trên bài vị cha mình, nháy mắt cũng hiểu ý hắn.
Nàng nói: "Cha ta tên là Nhị Ngưu, bất quá khi còn nhỏ ông bị lạc, trưởng thành tự mình tìm thân nhân rồi quay về, sau đó người trong trấn đặt cho cha ta biệt hiệu là Phàn Lão Hổ, mọi người đều gọi ông bằng biệt hiệu đó."
Tạ Chinh chỉ nhàn nhạt gật đầu, ánh mắt đảo qua bài vị mẫu thân nàng, lại thấy mẫu thân nàng ngay cả họ cũng không có, tên trên bài vị chỉ ghi là Hoa Lê, nhìn như là cái tên tùy ý của người nhà quê.
Hắn không khỏi hỏi: "Tên của ngươi và muội muội là do người khác đặt sao?"
Hai vợ chồng này nhìn không giống người sẽ đặt những cái tên như Trường Ngọc, Trường Ninh.
Phàn Trường Ngọc bưng thức ăn lên bàn, nói: "Không phải, là nương ta đặt."
Nhắc tới mẫu thân, mặt mày nàng lộ vẻ tự đắc nho nhỏ: "Nương ta rất lợi hại, biết chữ, còn biết điều hương chế phấn. Những đồ tể khác giết heo trên người đều nồng nặc mùi hôi, quần áo nhà chúng ta sau khi giặt sạch đều được dùng hương nương ta điều chế xông qua, chưa bao giờ có mùi lạ."
Đáy mắt lạnh nhạt của Tạ Chinh thoáng hiện vẻ kinh ngạc: "Nhà ngoại ngươi rất giàu có sao?"
Biết chữ và điều hương chế phấn, bất luận hạng mục nào cũng không phải gia đình bình thường có thể làm được, huống hồ hai thứ này còn chồng chéo lên nhau, phải là gia đình có nội tình thâm hậu mới đúng.
Phàn Trường Ngọc lắc đầu: "Ta chưa từng thấy ngoại tổ, nương ta là cha ta gặp được khi đi áp tải hàng hóa bên ngoài những năm trước, bà cũng không phải tiểu thư nhà giàu gì, chỉ từng làm nha hoàn trong phủ người ta thôi."
Hoa Lê nghe đúng là cái tên của nha hoàn.
Nếu là nha hoàn xuất thân từ vọng tộc, biết những thứ này cũng không có gì lạ.
Phàn Trường Ngọc nói: "Đáng tiếc ta ngu dốt, trước kia theo nương học chữ, vừa thấy sách là đau đầu, điều hương chế phấn cũng không học giỏi, bằng không hiện tại đã có thêm phương pháp kiếm tiền rồi."
Tạ Chinh nhớ tới cảnh nàng cầm đòn gánh đánh người, ý vị thâm trường nói một câu: "Có lẽ ngươi có thiên phú hơn ở những việc khác."
Phàn Trường Ngọc rất đồng tình gật đầu: "Ta cũng thấy vậy, nếu ta không theo cha học giết heo, lúc này không chừng đã bị bán vào thanh lâu, mang theo Ninh nương ăn ngủ đầu đường xó chợ."
Tiểu Trường Ninh đang nỗ lực gắp một viên thịt viên, nghe vậy trợn tròn đôi mắt như quả nho ướt át: "Ninh nương không muốn ở đầu đường."
Phàn Trường Ngọc giúp muội muội gắp viên thịt mà nó loay hoay mãi không được vào chén, "Ta không để ngươi ở đầu đường đâu, sau này ta còn phải mua một tòa nhà lớn trong huyện thành."
Trường Ninh lúc này mới yên tâm, tiếp tục dùng đũa đấu trí đấu dũng với viên thịt trong chén, thỉnh thoảng lại nói chuyện với Phàn Trường Ngọc.
So với hai tỷ muội ríu rít khi dùng cơm, Tạ Chinh sau khi cầm đũa gần như không nói lời nào, đúng là "thực bất ngôn, tẩm bất ngữ".
Tướng ăn của hắn rất văn nhã, Phàn Trường Ngọc thì không được như vậy.
Giết heo là việc tay chân, nàng thường ngày tiêu hao thể lực lớn, ăn uống tự nhiên cũng nhiều hơn nữ tử bình thường.
Nàng trực tiếp bưng bát lớn lùa cơm, Trường Ninh cũng học theo, gần như vùi cả khuôn mặt vào bát cơm.
Động tác của một lớn một nhỏ cực kỳ đồng nhất.
Ăn xong buông bát, nàng thỏa mãn thở dài một tiếng, dường như bữa cơm này trở nên ngon miệng hơn hẳn.
Tạ Chinh từ khi sinh ra đến nay là lần đầu tiên nhìn thấy nữ tử dùng cơm như vậy, thần sắc rất vi diệu.
-
Sau giờ ngọ, Phàn Trường Ngọc tìm thợ mộc Triệu đến giúp sửa cánh cửa lớn bị hỏng trong nhà, còn nàng thì cầm bạc đi chợ mua heo.
Vì thành thân ứng phó với Phàn Đại, sạp thịt vừa khai trương của nàng lại đóng cửa ba ngày, nếu không mở lại, danh tiếng tích góp được từ việc bán nội tạng trước đó coi như đổ sông đổ biển.
Trước khi đi, Tạ Chinh đột nhiên hỏi nàng: "Mẫu thân ngươi biết chữ, trong nhà có giấy mực bút nghiên không?"
Phàn Trường Ngọc nói: "Có chứ, ngươi muốn dùng à?"
Tạ Chinh gật đầu: "Mượn một chút."
Phàn Trường Ngọc liền đi tìm văn phòng tứ bảo nương nàng mua trước kia, vì để lâu ngày, giấy đã ố vàng, nghiên mực mẻ một miếng lớn, bút lông cừu cũng đã tưa ra như cái chổi.
Tạ Chinh nhìn văn phòng tứ bảo bày trước mặt, trầm mặc một lúc mới nói lời cảm ơn với nàng.
Dù sao cũng tốt hơn dùng than củi viết trên vải.
Phàn Trường Ngọc không hỏi nhiều hắn lấy giấy bút làm gì, nghĩ rằng hắn biết chữ, có lẽ do vết thương ở chân khiến hắn ở nhà quá nhàm chán nên muốn luyện chữ.
Sau khi Phàn Trường Ngọc ra khỏi cửa, Tạ Chinh liền ở trong phòng mài mực đặt bút, chất mực cũng không tốt, mài mãi mà vẫn không tan đều trong nước.
Truyện liên quan
Kinh Hôn Nồng Ẩn
【Cưới trước yêu sau, ẩn hôn, niên thượng, song khiết/sạch】. —.
Cùng Hắc Hồng Đệ Đệ Cùng Nhau Thượng Tổng Nghệ, Ta Bạo Hồng
【Chính văn đã kết thúc, phiên ngoại nóng bỏng vẫn đang tiếp nối…】. .
Tra Cha Vong Ân Khác Cưới! Tùy Mẫu Hòa Li Ném Đi Toàn Phủ
Song Nữ Chủ + Mẹ Con Liên Thủ + Cung Đấu Trạch Đấu + Thuần Cổ Ngôn Vô Bàn Tay ...
Linh Độ Ái Muội
【1V1+SC+HE+ẩn hôn+ngọt sủng ♥ trà sữa kem mặn bảy phần đường!】
Mạt Thế Nữ Xứng: Khai Cục Xuyên Đến Nam Chủ Trên Giường
【Xuyên thư + tang thi + không gian + dị năng + chênh lệch tuổi tác + song khiết + ...
Một giấc mộng như thuở ban đầu
# mảnh nhỏ hảo văn # cứu rỗi # lạn bài đánh hảo # nữ chủ siêu có mị lực ...