Quyển 1 · Chương 471: thiên hạ đệ nhị kiếm trận ( bổ 11.16 )

Chương 471: Thiên Hạ Đệ Nhị Kiếm Trận (Bổ 11.16)

"Tinh hán xán lạn, nhân thị nhất túc quá thương trung."

Bạch Tử Thần khẽ tụng trong miệng, cảm nhận kiếm ý tinh thần cuồn cuộn.

Tuy nhiên không phải tự mình ngộ ra mà là nhận lấy qua truyền thừa, chung quy vẫn cách một tầng.

Có lẽ phải mất hàng chục, hàng trăm năm sau mới có thể thực sự dung hội quán thông, từ đó tiến bước về phía trước.

Nhưng bấy nhiêu dùng để bày trận đã là quá đủ.

"Thời kỳ huy hoàng nhất của Thái Bạch Kiếm Tông, đủ loại kiếm trận mọc lên như nấm... Ngân Hà Kiếm Trận có thể được xưng tụng là đệ nhị kiếm trận, chỉ xếp sau Cửu Thiên Thập Địa Tích Ma Kiếm Trận, đương nhiên không thể nào chỉ dựa vào số lượng phi kiếm để thủ thắng. Nếu so về số lượng phi kiếm, vẫn còn Chu Thiên Thuần Dương Kiếm Trận cần dùng tới tận ba mươi sáu khẩu phi kiếm để bày trận cơ mà."

Ngân Hà Kiếm Trận lấy kiếm ý tinh thần cuồn cuộn làm cơ sở, biến mười hai khẩu phi kiếm thành tinh tú. Tu sĩ rơi vào trong trận chẳng khác nào đối mặt trực diện với tinh tú thiên thể.

Dùng sức một người để chống lại mười hai viên thiên thể vận chuyển không ngừng, ngay cả đại năng Hóa Thần cũng khó lòng làm nổi.

Đương nhiên, phi kiếm chỉ là phi kiếm, không thể so sánh với tinh tú thiên thể thực sự.

Nếu thực sự có đại năng Hóa Thần bị nhốt trong trận, giơ tay giáng một kích oanh phá tinh tú thì tự nhiên có thể phá trận mà ra.

Khi thực lực chênh lệch quá lớn, lập ý kiếm trận của ngươi có cao tới đâu cũng bằng thừa.

Nếu không thì Thái Bạch Kiếm Tông có Cửu Thiên Thập Địa Tích Ma Kiếm Trận đã chẳng bị Vực Ngoại Thiên Ma công phá sơn môn, đồng quy vu tận với địch.

Dù rằng kiếm trận tự thành không gian, khiến cho mọi đối thủ đều rơi vào các không gian khác nhau.

Nhưng nếu số lượng và thực lực của kẻ địch trong không gian vượt xa người thao túng kiếm trận quá nhiều, không gian sẽ tự sụp đổ, không thể duy trì thêm được nữa.

Vô Thượng Thanh Hơi Hộp Kiếm mở ra, mười hai khẩu phi kiếm lần lượt bay ra, xếp thành hình bán nguyệt trước mặt Bạch Tử Thần.

"Ngươi tọa trấn mắt trận, thống lĩnh toàn trận!"

Bạch Tử Thần khẽ gảy Tử Vi Huyễn Lôi Kiếm, vị trí mắt trận chắc chắn phải dành cho bản mệnh phi kiếm.

Vị trí này chịu áp lực lớn nhất, dĩ nhiên phải dùng phi kiếm mạnh nhất để ứng đối.

Theo như những gì Kiếm Đạo Thật Giải ghi chép, bản thân Ngân Hà Kiếm Quân đến cuối cùng tổng cộng luyện hóa chín khẩu bản mệnh phi kiếm, ba khẩu phi kiếm còn lại mới dùng chân nguyên để gánh vác.

Đối với hắn mà nói, khẩu phi kiếm nào luôn chuyển vị trí mắt trận cũng không quan trọng.

Điều then chốt hơn là trên tay Ngân Hà Kiếm Quân không có khẩu phi kiếm nào nổi trội như Tử Vi Huyễn Lôi Kiếm.

An bài xong vị trí cho mười hai khẩu phi kiếm, hai khẩu tứ giai phi kiếm Nguyệt Toàn, Phương Hoa vào vị trí kết thúc, kiếm trận chậm rãi vận hành.

Mười hai ngôi sao treo cao trên tầng không, đè nén cả biển lửa trên núi Lạc Phượng xuống.

"Mười hai phi kiếm cùng xuất hiện, may mà ta đã Hóa Anh, nếu không thì thực sự không gánh nổi... Dù vậy cũng đã tới giới hạn, trong trận mà thêm hai khẩu tứ giai phi kiếm nữa e là sẽ không chịu nổi, không thể vận hành được."

Từ khi bắt đầu dùng Vô Thượng Thanh Hơi Hộp Kiếm, Bạch Tử Thần lần đầu tiên cảm nhận được chân nguyên như xả lũ, ào ào trút ra.

Mức tiêu hao chân nguyên chồng chất không ngừng khiến ngoại trừ Thái Bạch Kiếm Tông, không một kiếm tu nào trong giới Tu Tiên dồn sự chú ý vào kiếm trận.

Trước thời Thái Bạch Kiếm Tông, kiếm trận thường phải do nhiều người hợp lực mới có thể thi triển.

Mãi đến khi Thái Bạch Kiếm Tông ngang trời xuất thế, trở thành ngôi sao băng ngắn ngủi nhưng lóa mắt nhất thời Cận Cổ, mới có từng tòa kiếm trận uy lực tuyệt lừa bước lên vũ đài giới Tu Tiên.

Có thiên phủ kỳ trân Vô Thượng Thanh Hơi Hộp Kiếm này, hắn mới có cơ sở để bày ra Ngân Hà Kiếm Trận.

"Đốt!"

Bạch Tử Thần tâm niệm vừa động, kiếm trận liền bao trùm lấy một đỉnh núi.

Ngay sau đó, ngọn núi cao trăm trượng hóa thành đồng bằng, bị kiếm trận tiêu ma thành bột mịn một cách lặng lẽ.

"Mạnh thật, không thẹn là đệ nhị kiếm trận thời kỳ cường thịnh của Thái Bạch Kiếm Tông... Đổi lại là chính ta rơi vào trong trận, e rằng cũng đành bó tay hết cách."

Bạch Tử Thần đổi vị trí tự suy ngẫm, sống lưng không khỏi lạnh ngắt.

Ngân Hà Kiếm Trận mạnh ở chỗ một khi đã bố thành, mười hai khẩu phi kiếm sẽ nối liền thành một thể, muốn phá trận thì chẳng có bất kỳ mẹo vặt nào.

Chỉ có thể lấy lực thắng lực, trực tiếp đánh tan phi kiếm bày trận.

Cơ sở bày trận không còn, Ngân Hà Kiếm Trận tự nhiên cũng chẳng thể tồn tại.

"Đệ nhị kiếm trận của Thái Bạch Kiếm Tông, nói cách khác chính là đệ nhị kiếm trận của giới Tu Tiên, có uy năng thế này mới là bình thường... Tuy nhiên Ngân Hà Kiếm Quân cũng nhắc nhở, nhược điểm lớn nhất của trận này là sợ những thần thông có lực sát thương nghịch thiên gây tổn hại cho phi kiếm. Hắn từng gặp một tu sĩ có một thanh phi đao chuyên phá các loại pháp bảo."

Thần sắc Bạch Tử Thần ngưng trọng, không hề vì bố trí xong Ngân Hà Kiếm Trận mà mừng rỡ ra mặt.

"Phải biết rằng, tam giai phi kiếm khi ở trong trận được dùng như tứ giai phi kiếm, vậy mà lại bị thanh phi đao kia liên tiếp chém đứt ba khẩu. Do đó, Ngân Hà Kiếm Trận tự sụp đổ. Nhưng ta có Tử Vi Huyễn Lôi Kiếm thì sẽ tốt hơn nhiều, đối đầu với bảo vật quỷ dị hay thần thông hoại pháp bảo của người ta thì cứ tống nó lên trước gánh đạn."

Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng cao.

Ai bảo thân kiếm Tử Vi Huyễn Lôi cứng nhất, không lo hư hại.

Dù mới chỉ thức tỉnh đến tứ giai, Bạch Tử Thần tin rằng đối mặt với hoàn cảnh dưới cực phẩm thông thiên linh bảo, muốn làm tổn hại đến thân kiếm là chuyện không thể nào.

Thậm chí dưới sự kích thích của bên ngoài, Tử Vi Huyễn Lôi Kiếm còn có khả năng nâng cao thực lực thêm một bước.

"Đình!"

Bạch Tử Thần giơ tay phải lên thu lại, Ngân Hà Kiếm Trận ngừng hoạt động, mười hai ngôi sao che phủ vòm trời lại biến trở về mười hai khẩu phi kiếm, nối đuôi nhau bay về hộp kiếm.

"Sau này rảnh rỗi phải luyện tập nhiều hơn, có kiếm trận này thì dù Thanh Đế Trường Sinh Kiếm chưa tới lượt dùng, ta vẫn có át chủ bài để đối kháng với đại chân quân... Chỉ cần tìm được công pháp có thể tu luyện tới Hóa Thần, rồi tu luyện tới khoảng Nguyên Anh trung kỳ là có thể đàng hoàng trở về Hắc Sơn."

Khi đó, dù Long Quân có dám mạo hiểm làm mất lòng Đạo Đức Tông, giấu giếm hành tung mò tới tận đất liền tìm đến cửa thì hắn cũng chẳng sợ.

Dựa vào Ngân Hà Kiếm Trận dĩ nhiên không bắt được Long Quân, nhưng nó muốn thắng mình thì cũng là chuyện không tưởng.

Nó là một đại yêu ngoại hải, xuất hiện quang minh chính đại ở đất liền lại còn ra tay với Nguyên Anh chân quân của Nhân tộc.

Một khi náo động lớn chuyện, những đại năng Hóa Thần kia muốn không ra tay cũng không được.

"Mọi việc cứ tính đến trường hợp xấu nhất, chẳng hạn như yêu tộc Hóa Thần ra tay kiềm chế Thiên Phạt phong chủ, bắt một mình ta phải ứng đối với Long Quân... Nguyên Anh trung kỳ là đủ dùng, tới lúc đó dù thời gian đại đạo không tiến bộ thì bản hoàn chỉnh của Thanh Đế Trường Sinh Kiếm cũng nên tu thành rồi."

"Năm đó Nguyên Anh đời cuối của Cá Long Tông có thể một kiếm chém chết chín con Toàn Quy, ta hai kiếm cùng xuất thì đòi nửa cái mạng của Long Quân chắc không quá đáng đâu nhỉ. Trừ phi là ngũ giai yêu quân trực tiếp ra tay với ta, thế thì đúng là chịu chết."

Trái tim Bạch Tử Thần chùng xuống, tình huống này nhìn thì vô lý nhưng phát sinh trên người hắn thì chưa biết chừng.

Tầm quan trọng của thánh thú tinh huyết đối với Long tộc hoàn toàn giống như Yêu Thánh Châu đối với Biển Chết Thanh Khâu, thậm chí còn hơn thế.

Thứ trước có thể giúp một kẻ đột phá thiên trảm ngũ giai, thứ sau có thể làm cho nhất tộc Cửu Vĩ Yêu Hồ liên tục thuần hóa huyết mạch, có lợi cho việc hóa hình.

Chỉ sợ Long Quân chó cùng rứt dậu, biết mình không có được thánh thú tinh huyết liền dứt khoát tiết lộ tin tức cho ngũ giai yêu quân ngoại hải.

Phải xem thánh thú tinh huyết trong mắt ngũ giai yêu quân đáng giá bao nhiêu, nếu đủ lớn thì chưa biết chừng chúng lại phá lệ vì hắn, lần đầu tiên ra tay sau vạn năm mà lại nhằm vào một Nguyên Anh chân quân.

"Nghĩ như vậy thì vẫn nên giệu thấp một chút, dù tu thành Ngân Hà Kiếm Trận cũng không nhất thiết phải xuất hiện trong tầm mắt Long Quân... Chỉ cần ta du ngoạn Trung Vực không cố định vị trí, dù nó muốn lật bàn cờ thì cũng phải có cơ hội mới được."

Bạch Tử Thần đứng dậy, bay về phía sâu trong núi Lạc Phượng.

Đã tới rồi thì cũng phải tham quan ngọn núi lớn nổi tiếng này một chút.

"Trước thu được một đoàn Bẩm Sinh Cửu Dương Chân Hỏa, sau lại ngộ được tinh thần chân ý, lấy đó bố trí thành công Ngân Hà Kiếm Trận... Nơi đây đúng là phúc địa của ta, dạo thêm nhiều chút biết đâu lại nhặt được thiên tài địa bảo gì đó."

Càng đi sâu vào núi Lạc Phượng, Bạch Tử Thần bất ngờ nhìn thấy trên mặt đất một loại sinh vật kỳ lạ, toàn thân màu đỏ sẫm, là loại kiến lửa to bằng ngón tay cái.

Tiến vào từ nãy đến giờ không thấy bất kỳ sinh linh nào, không ngờ kiến lửa nhỏ bé lại có sức sống kinh người đến vậy.

Đã thế kiến lửa đều đi theo đàn, một tổ có tới mấy vạn, mấy chục vạn con.

May mắn là chúng chỉ được cái da cóc thịt dày chứ không biết bất kỳ pháp thuật nào, chỉ thích gặm nhấm khoáng thạch hệ hỏa rồi di chuyển rất ít, nếu không thì thực sự có thể dấy lên nạn sâu bệnh còn đáng sợ hơn cái gọi là ngũ đại kỳ trùng.

Bạch Tử Thần đang ngồi xổm xuống nhặt một con kiến lửa lên nghiên cứu thì bỗng nhiên biến sắc, ngẩng đầu nhìn về phía bắc.

Trong thần thức, có một luồng khí tức mạnh mẽ đang nhanh chóng tiếp cận.

Xem thế này thì rõ ràng là thẳng tiến về phía núi Lạc Phượng chứ không phải tiện đường đi qua.

Nguyên Anh trung kỳ! Vừa lúc Lạc Phượng Sơn tu sĩ tới, vẫn hướng về phía ta?

Bạch tử thần song chỉ xoa động, đem vỏ ngoài cứng rắn như thiết kiến lửa tạo thành một đoàn, đứng dậy, thần sắc nghiêm túc nhìn về phía xa.

Truyện liên quan