Quyển 1 · Chương 59: Tông môn Cẩu Đạo
“Nói vậy các ngươi cũng có thể nhìn ra.” Cuồng Đồ Trương Tam trong lời nói mang theo chút chần chờ, do dự giải thích: “Thiên phú của ta có liên quan đến khí vận.”
Triệu Trạch gật đầu, thiên phú thứ này, chỉ cần ở cùng nhau đủ lâu, thế nào cũng nhìn ra được vài manh mối.
Tôm Bóc Vỏ Không Nháy Mắt rất rõ ràng là vận khí của Cuồng Đồ Trương Tam không bình thường, đạo lý tương tự, Triệu Trạch chỉ cần ở cùng các tu sĩ khác, người ta cũng rất dễ dàng phát hiện hắn dễ tiến vào trạng thái ngộ đạo hơn tu sĩ tầm thường.
Tôm Bóc Vỏ Không Nháy Mắt vì sao có thể tăng lên khí thế, Tiểu Bếp Lò trên người vì sao mang theo kim sắc, Triệu Trạch ít nhiều có thể đoán được nguyên nhân, chỉ là hắn không để tâm thôi.
Đây cũng là lý do vì sao hắn nguyện ý ở cùng người chơi hơn là gia nhập các tông môn khác.
Người chơi phần lớn đều có thiên phú, lẫn nhau cũng biết đối phương có thiên phú, sẽ không tùy ý nảy sinh tâm tư thăm dò bí mật của nhau.
“Trong một khoảng thời gian tới, vận khí của ta đều khá tốt.” Trong mắt Cuồng Đồ Trương Tam lưu chuyển sự nhẹ nhõm, “Cho dù trong lòng ta dâng lên ý niệm về bí cảnh, vận khí này cũng không thay đổi, chứng tỏ chúng ta đi ra ngoài là không có vấn đề.”
Cát hung biết trước?
Triệu Trạch thử thăm dò hỏi: “Vận khí của ngươi có ổn định không? Sẽ không phải chúng ta vừa ra ngoài, vận khí này lại thay đổi chứ?”
“Đương nhiên sẽ không.” Cuồng Đồ Trương Tam tự tin nói, “Ta sao có thể lấy mạng nhỏ của mình ra đùa giỡn, yên tâm, đi ra ngoài chắc chắn không thành vấn đề.”
Nghe hắn nói vậy, chắc là rất có kinh nghiệm, Triệu Trạch không còn nghi ngờ, gật đầu đồng ý: “Được rồi, cần thao tác thế nào, hai ta ra ngoài trước xem sao?”
Bạch Cốt bí cảnh chỉ có hắn có quyền ra vào, ở trong bí cảnh không cảm nhận được ngoại giới, hắn không đi cùng thì Trương Tam không vào được.
Cuồng Đồ Trương Tam suy tư một chút, trầm ngâm nói: “Như vậy cũng tốt, ra ngoài xem trước đã.”
Thấy Tôm Bóc Vỏ Không Nháy Mắt và Cuồng Đồ Trương Tam đều không có ý kiến, Triệu Trạch vận chuyển ý niệm, ngay sau đó, thân ảnh hắn và Cuồng Đồ Trương Tam biến mất tại chỗ.
……
Bên ngoài Bạch Cốt bí cảnh, Triệu Trạch vừa ra tới liền nhận thấy thân thể có xu hướng rơi xuống, hắn lập tức giữ chặt Cuồng Đồ Trương Tam, phóng thích linh lực hoãn lại thân hình, lại điều khiển Thanh Vân Trục Phong Dực, lúc này mới huyền phù trên không trung.
Cẩn thận thả linh thức tìm hiểu một phen, một mảnh phong nhẹ vân tĩnh, quả nhiên không có bất kỳ dị thường nào, tâm Triệu Trạch thả lỏng lại.
Cuồng Đồ Trương Tam cũng tra xét một lượt, vui vẻ nói: “Không có ai, thả bọn họ ra đi.”
“Không vội, rời khỏi nơi này trước đã.” Triệu Trạch giữ chặt hắn, sử dụng Thanh Vân Trục Phong Dực, hóa thành một đạo độn quang màu xanh lơ rời đi phương xa.
Trong chốc lát sau, Triệu Trạch tìm một đỉnh núi đáp xuống, sau đó lôi Tiểu Bếp Lò và Tôm Bóc Vỏ Không Nháy Mắt từ trong bí cảnh ra.
Tôm Bóc Vỏ Không Nháy Mắt và Tiểu Bếp Lò vừa xuất hiện, rõ ràng có chút khẩn trương, ánh mắt đảo quanh bốn phía, thấy không có dị thường, hai người mới nhẹ nhàng thở phào.
“Thế nào, không có việc gì chứ?” Tôm Bóc Vỏ Không Nháy Mắt ngừng tra xét xung quanh, lên tiếng hỏi.
“Không có động tĩnh, ta đổi địa điểm mới kéo các ngươi ra.” Triệu Trạch vừa trả lời, vừa luôn chú ý cảnh vật xung quanh, lần trước ảo thuật của yêu nhân kia làm hắn ấn tượng rất sâu sắc.
“Tiếp theo làm sao bây giờ, vẫn đi Cẩu Đạo Tông sao?” Sau khi xác định an toàn, Tiểu Bếp Lò tham đầu tham não hỏi một câu.
Triệu Trạch trầm ngâm một trận, không dễ trả lời, hắn không xác định được sự việc trên người đám người mình đã xử lý sạch sẽ chưa.
“Cứ đi gặp đi, Trương Tam có thể cảm giác được sự biến hóa của khí vận, hẳn là sẽ không mang đến phiền toái cho bọn họ.” Tôm Bóc Vỏ Không Nháy Mắt do dự nói.
“Đúng vậy, nhưng để cho chắc chắn, vẫn nên tìm nơi nào xa một chút, thay đổi hơi thở lần nữa rồi hãy qua.” Cuồng Đồ Trương Tam đưa ra một kiến nghị lão luyện.
“Tuy hơi phiền phức, nhưng quả thật ổn thỏa hơn.” Triệu Trạch gật đầu, tán đồng đề nghị này.
Quyết định xong xuôi, mấy người phân biệt phương hướng trên bản đồ trò chơi, hướng về phía Cẩu Đạo Tông bay đi, giữa đường lại tìm một điểm trung chuyển để thay đổi hơi thở, trải qua nhiều lần khúc chiết mới tới nơi.
……
Cẩu Đạo Tông nằm trong một dãy núi vô danh ở huyện Phong Trạch, phụ cận đều là núi cao trùng điệp, khe sâu đầm lớn, không chỉ thông hành khó khăn, còn thường có hổ báo lui tới, bởi vậy xung quanh không có thôn xóm nhân gia, dân cư hiếm thấy.
Chỉ có tu sĩ có thể phi thiên độn địa mới thỉnh thoảng lui tới nơi này, nhưng nơi đây chợt nhìn lại thiếu linh mạch chất lượng tốt, không phải nơi tu hành lý tưởng.
Khi đám người Triệu Trạch vừa tới đây, suýt chút nữa cho rằng Cẩu Mệnh Quan Trọng đã gửi sai địa điểm.
“Xác định là nơi này?” Tôm Bóc Vỏ Không Nháy Mắt nhìn dãy núi dưới chân, lẩm bẩm, mặt lộ vẻ hoài nghi.
“Hắc hắc, ta thích nơi này, núi nhiều nước nhiều.” Tiểu Bếp Lò lại rất vui vẻ.
Triệu Trạch cẩn thận cảm thụ linh khí quanh thân, quả thật tương đối loãng, cũng chỉ có thể thỏa mãn tu hành cho tu sĩ Luyện Khí trung kỳ, không giống như là nơi có linh mạch nhị giai.
“Có lẽ có càn khôn khác?” Hắn suy đoán, nhìn cây rừng xanh um tươi tốt trên núi, cũng không phải không có khả năng.
Trong lúc mấy người do dự, đột nhiên nhìn thấy một đóa thanh vân từ khe núi dâng lên, hướng về phía họ bay tới, tốc độ cực nhanh.
“Ẩn Sâu Blue tới đón chúng ta.” Tiểu Bếp Lò hưng phấn gầm lên một tiếng.
Trước khi tới đây, Tiểu Bếp Lò đã nhắn một câu trên kênh trò chuyện thế giới cho Cẩu Mệnh Quan Trọng, nhận được sự chào đón nhiệt liệt, đối phương tỏ ý sẽ để Ẩn Sâu Blue tới đón.
Đám mây màu xanh lơ nhanh chóng tới gần, đó là một món linh khí như sa như sương, trên đó đứng một thanh niên áo tang, diện mạo bình thường, lại có khí chất trầm ổn.
Đương nhiên, điều đám người Triệu Trạch chú ý là ID màu trắng trên đầu hắn: Ẩn Sâu Blue.
“Tới rồi à, dọc đường vất vả, nơi này không dễ tìm đúng không?” Thân phận người chơi rất rõ ràng, Ẩn Sâu Blue nhìn thoáng qua, liền tiến lên cười chào hỏi.
“Quả thật, ai có thể nghĩ tới đây lại có linh mạch nhị giai.” Tôm Bóc Vỏ Không Nháy Mắt cười trả lời, sự xuất hiện của Ẩn Sâu Blue làm họ xác định không tìm nhầm chỗ.
“Ha ha, ta đưa các ngươi xuống nghỉ ngơi trước đã, nơi này không phải chỗ để trò chuyện.” Ẩn Sâu Blue mỉm cười nói.
……
Tiến vào sâu trong dãy núi, Triệu Trạch mới phát hiện nơi này quả thật có càn khôn khác, vài ngọn núi lớn xung quanh, thế mà ẩn ẩn hình thành một tòa thiên nhiên đại trận.
Khó trách linh khí nơi đây không bị dật tán ra ngoài, cảm nhận được linh khí quanh thân đột nhiên trở nên nồng đậm, Triệu Trạch cảm thán một câu, hắn từng nghiên cứu trận pháp một thời gian, nên cũng nhìn ra được vài manh mối.
Đoàn người nhanh chóng bay vào phạm vi Cẩu Đạo Tông, ngoài tòa thiên nhiên đại trận kia, Cẩu Mệnh Quan Trọng còn xây dựng thêm một tòa đại trận nhị giai phạm vi không nhỏ ở bên trong.
Ẩn Sâu Blue dẫn mấy người xuyên qua đại trận, Cẩu Đạo Tông mới hiện ra trước mắt đám người Triệu Trạch, chỉ là vài ngọn núi mà thôi.
“Ha ha, tông môn mới thành lập, còn tương đối đơn sơ, chỉ có vài tòa động phủ.” Ẩn Sâu Blue cười giải thích.
“Không sao, nơi này bản thân đã là một khối phong thủy bảo địa.” Đám người Triệu Trạch đã hiểu rõ trong lòng trước khi tới, lúc này ngược lại rất dễ dàng tiếp nhận.
Mấy người đáp xuống đỉnh ngọn núi ở giữa, trên đỉnh núi có một mảnh đất trống, nhìn qua là do nhân tạo khai khẩn, hai đạo thân ảnh đang bận rộn nướng một con dã thú trên đỉnh núi.
Truyện liên quan
Hồng Hoang: Bẩm Sinh Bảo Khí, Khai Cục Phục Khắc Nhiều Bảo Tháp
Lâm Sâm tình cờ xuyên không đến thế giới Hồng Hoang, trở thành một đạo tiên thiên bảo khí bên ...
Hằng Cổ Chúa Tể
Không biết từ khi nào, toàn bộ vũ trụ lâm vào một vòng luân hồi vô tận.. Nhân vật chính ...
Vạn Vực Tối Thượng
Đây là thế giới lấy “Vực” làm gốc.. Thế giới duy thủy, mọi người thông qua tu luyện có thể ...
Kiếp Phù Du Bóng Kiếm Giang Hồ
Từ một cậu thiếu niên nông thôn bình thường bắt đầu học những thế võ đầu tiên, theo từng âm ...
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...
Minh Mạt Tiểu Đạo
MMạc Tiểuạc Tiểu Đạo sinh Đạo vốn là thảo căn thời Minh mạt Thanh sơ, vào cuối Minh đầu Thanh, ...