Quyển 1 · Chương 34: Đích thân chỉ dạy
Sáng sớm hôm sau, Triệu Trạch kết thúc tu hành, đứng dậy đi về phía An Hòa điện.
Đi vào ngoài điện An Hòa, từ xa đã thấy Vương Hổ đã lâu không xuất hiện đang đứng ở ngoài cửa lớn, tựa hồ đang đợi người.
Triệu Trạch cũng không để ý tới, lập tức đi thẳng qua, chuẩn bị tiến vào trong điện.
“A, thế nào, thấy sư huynh mà không biết chào hỏi một tiếng sao? Thật không hiểu quy củ.”
Ai ngờ Vương Hổ lại bước dài qua một bước, ngăn ở trước mặt Triệu Trạch, mang vẻ mặt sư huynh đầy kiêu ngạo, mắt lạnh hỏi.
Vương Hổ nói xong vẫn chưa bỏ qua, diệu võ dương oai chấn động thân hình, một luồng linh khí dao động từ trên người hắn phát ra: “Thế nào, ta Vương Hổ cũng đã dẫn khí nhập thể, mọi người đều là tu sĩ, sư đệ thấy sư huynh sợ là phải tỏ ra tôn trọng chút đi.”
Hành động này làm Triệu Trạch cảm thấy có chút khó hiểu, khoe khoang mà tìm lầm người rồi sao?
Hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua Vương Hổ, chỉ thấy linh khí trên người đối phương hỗn độn bất kham, tựa hồ đã tổn thương tới căn cơ.
Tai vạ đến nơi còn không tự biết, Triệu Trạch lắc lắc đầu, không thèm quản hắn, ngay sau đó nhấc chân định vòng qua đối phương.
Hắn thật ra không muốn so đo với Vương Hổ, trong mắt hắn, nguyên thân tuy từng chịu sự bắt nạt của Vương Hổ, nhưng đó là chuyện của nguyên thân, hơn nữa Vương Hổ suy cho cùng vẫn chỉ là một đứa trẻ, dù phẩm tính ác liệt, nhưng chấp nhặt với một đứa trẻ vẫn là hơi hạ giá.
Ai ngờ hành động lắc đầu của hắn lại kích thích Vương Hổ, hắn ta lại bước dài qua một bước ngăn trước mặt Triệu Trạch, hét lớn một tiếng: “Thật là không hiểu quy củ, sư huynh muốn thay sư phụ giáo huấn ngươi một chút.”
Chỉ ngươi sao?
Khóe miệng Triệu Trạch nhếch lên một tia ý cười khó hiểu, ánh mắt lạnh nhạt nhìn về phía Vương Hổ, ngay sau đó, một luồng linh khí uy áp hùng hậu từ trên người hắn bùng nổ ra.
Vương Hổ đang bạo nộ sắc mặt biến đổi lớn, như bị mãnh hổ dọa sợ, thân hình run rẩy lên.
Triệu Trạch lắc lắc ống tay áo, dùng linh khí đẩy mạnh Vương Hổ sang một bên, sau đó tự mình vào cửa, cũng không để chút phong ba nhỏ nhặt này trong lòng.
Phía sau, Vương Hổ sắc mặt xanh mét nhìn theo bóng lưng Triệu Trạch, trong mắt hắn mang theo hai phần sợ hãi, ba phần nghẹn khuất, năm phần oán hận.
Triệu Trạch tiến vào đại điện, đi tới trước đệm hương bồ của mình ngồi xuống, hắn theo bản năng nhìn thoáng qua thất sư huynh Bùi Hữu Nghiệp, phát hiện vị thất sư huynh này đang thất thần, hoàn toàn không có phong độ của một người tu tiên, không khỏi trong lòng thở dài.
Đợi một lát, vài vị sư huynh sư đệ còn lại đều tới đông đủ, mọi người cùng nhau an tĩnh chờ đợi Quan chủ buông xuống.
“Hôm nay, chúng ta giảng về luyện đan chi đạo.” Gần như ngay sau khi mọi người tới đông đủ, bóng dáng Quan chủ liền xuất hiện ở phía trước đại điện.
Lần này xuất quan, Bạch Cốt Quan chủ đã thay y phục, mặc một thân huyền sắc trường bào, tóc dùng mộc trâm búi lên, dưới chân đi một đôi ủng đen đế trắng, sắc mặt nghiêm túc, giống hệt trưởng lão của các đại phái danh gia vọng tộc.
Luyện đan? Triệu Trạch trong lòng nghi hoặc, vì sao Quan chủ lại dạy mọi người luyện đan? Chẳng lẽ thuật luyện đan của Lý sư huynh là học từ Quan chủ, nhưng điều này không thông suốt a.
“Đan giả, dược chi đại thành. Tập thiên địa chi linh vật, đoạt tạo vật chi tinh hoa, luyện chi với đan, dùng chi với người……”
Hành vi của Quan chủ vốn dĩ sẽ không giải thích với đệ tử, hắn chỉ mở miệng giảng, cũng không quản các đệ tử có thể học được hay không.
Thiên phú của Triệu Trạch là tự động kích phát, hắn chỉ nghe Quan chủ nói một lát, liền rơi vào thế giới luyện đan.
Luyện đan luyện đan, vì sao luyện là đan, mà không phải dược, vì sao không phải luyện dược?
Đan giả, dược chi đại thành, đan dược không chỉ là sự hỗn hợp tinh hoa dược vật, mà còn là kỳ trân tập hợp thiên thời địa lợi nhân hòa.
Luyện đan là một việc rất phức tạp, yêu cầu tính toán canh giờ, tham khảo tinh vị, lựa chọn địa lợi cùng với suy xét trạng thái của luyện đan sư.
Đương nhiên, đây chỉ là những thứ trên lý thuyết, Bạch Cốt Quan chủ không nói nhiều như vậy, sau khi giảng xong lý niệm luyện đan, hắn chỉ nói đơn giản một chút về phương pháp luyện chế Tích Cốc Đan cùng với Tụ Khí Đan, cùng với phương thức thu hoạch khí cụ luyện đan, liền kết thúc bài giảng.
Bởi vậy, trong cảm nhận của Triệu Trạch, trạng thái ngộ đạo của hắn đến nhanh đi cũng nhanh.
Trong tình huống không có tri thức tham khảo, trạng thái ngộ đạo không phải lúc nào cũng có thể tự chủ kéo dài để ra tri thức mới. Muốn tận dụng tối đa thiên phú Triều Nghe Nói này, vẫn là phải đi theo con đường bác văn cường thức.
“Hữu Nghiệp, ngươi ở dưới tòa vi sư bao lâu rồi?” Kết thúc bài giảng, Bạch Cốt Quan chủ thình lình mở miệng hỏi.
Thất sư huynh Bùi Hữu Nghiệp giật mình, đối mặt với câu hỏi của Bạch Cốt Quan chủ, hắn cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, sợ hãi rụt rè đáp: “Sư phụ, đệ tử bái sư đã được 5 năm 3 tháng.”
Bạch Cốt Quan chủ gật gật đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm Bùi Hữu Nghiệp: “Ân, lần này vì sao không hề tiến bộ, chính là tu vi gặp phải bình cảnh?”
Sắc mặt thất sư huynh tái nhợt: “Sư phụ, đệ tử…… đệ tử không hề lơi lỏng, chỉ là phá cảnh quá khó, sư phụ, cho con thêm một đoạn……”
“Không có gì, không cần sợ.” Đối mặt với lời giải thích của thất sư huynh, Bạch Cốt Quan chủ vẫy tay cắt ngang, “Vi sư hiểu các ngươi, các ngươi ăn của sư phụ, dùng của sư phụ, ở của sư phụ, chưa từng thấy sự tàn khốc bên ngoài, khó tránh khỏi sinh ra ý lười biếng, vi sư cũng có trách nhiệm.”
Bạch Cốt Quan chủ giây trước còn mang vẻ tự trách bỗng dừng lại, đột nhiên vẻ mặt âm trắc trắc nói: “Như vậy đi, lần bế quan này ngươi liền cùng vi sư, vi sư tự mình chỉ đạo ngươi, hảo hảo chỉ đạo một chút ngươi.”
“Sư phụ, không cần, ngài bận rộn như vậy, lần sau, lần sau ngài xuất quan con nhất định đột phá.” Lời này của Quan chủ làm thất sư huynh sợ hãi, vội vàng cầu xin trong sự kích động.
“Ha hả.” Bạch Cốt Quan chủ cười gượng một tiếng, “Hữu Nghiệp, ngươi đây là muốn cãi lời sư mệnh?”
“Không phải sư phụ, sư phụ ngài tha cho con lần này, chỉ lần này thôi được không, lần sau con thật sự có thể đột phá cảnh giới.” Thất sư huynh than thở khóc lóc lại lần nữa khẩn cầu.
Phanh ——
Nhị sư huynh bỗng nhiên tức giận đập mạnh xuống sàn nhà, đứng bật dậy, ngực phập phồng không ngừng, ánh mắt nhìn thẳng vào Bạch Cốt Quan chủ.
Triệu Trạch kinh ngạc, sao lại thế này, đây là muốn bắt đầu đối đầu trực diện với Quan chủ sao?
Triệu Trạch chậm rãi điều động linh lực trong cơ thể, chuẩn bị sẵn sàng cho một trận đại loạn đấu, đồng thời đưa mắt nhìn quanh, xem xét phản ứng của mọi người.
Đại sư huynh Tiền Lăng Xuyên vẫn như cũ là bộ dáng không có việc gì xảy ra, tam sư tỷ Trần Sơ Sáu cũng không có phản ứng gì, tứ sư huynh Hứa Khánh Tường thì vẻ mặt thổn thức, ngũ sư tỷ Lâm Vân mang vẻ sợ hãi, Lý sư huynh xếp thứ 6 điên cuồng ra hiệu bằng ánh mắt với nhị sư huynh rồi chậm rãi lắc đầu, bát sư huynh Chu Vượng Tổ sắc mặt thản nhiên.
Mà bốn đệ tử cùng đợt với Triệu Trạch thì vẻ mặt nghi hoặc, dường như còn chưa hiểu rõ tình huống, chỉ có Trần Lan trên mặt mang theo ý suy tư.
“Mậu Lâm, ngươi có gì muốn nói?” Bạch Cốt Quan chủ hướng ánh mắt về phía nhị sư huynh, ngữ khí lạnh lẽo.
Nhị sư huynh lúc này phảng phất cũng bình tĩnh lại, hắn quay đầu nhìn Bùi Hữu Nghiệp.
“Bùi sư đệ, không phải sư huynh nói ngươi, sư phụ đối với chúng ta tốt như vậy, ngươi sao có thể phụ lòng kỳ vọng của người?” Trong giọng nói của hắn mang theo một tia thê lương giận dữ.
Bùi Hữu Nghiệp nghe thấy lời nhị sư huynh nói thì sửng sốt một chút, mặt mang vẻ tuyệt vọng, như tượng đá cúi đầu bất động.
“Cứ như vậy đi, các ngươi đều lui ra đi.” Bạch Cốt Quan chủ phất phất phất trần.
Lúc này, thất sư huynh đang cúi đầu bỗng nhiên điên cuồng cười rộ lên: “Hiển hách, hiển hách, ha ha ha ha, ngươi giả vờ cái gì? Ngươi là người có ý kiến với sư phụ nhất sao không dám nói, các ngươi thật mẹ nó là một đám tiểu nhân, tới đi, mọi người cùng chết đi.”
Thất sư huynh bò đến trước người Quan chủ, sắc mặt vặn vẹo: “Sư phụ, sư phụ, Tô sư huynh hắn chính là kẻ tổ kiến liên minh phản kháng ngài đấy, việc ngài luyện Bạch Cốt trận, bọn họ cũng biết, bọn họ đều biết cả.”
Điện phủ rộng lớn, nhất thời vắng lặng xuống.
Xong rồi, trong lòng Triệu Trạch hiện lên một ý niệm, hắn lại lần nữa vận toàn thân linh khí, câu thông kiếm khí trong cơ thể, chuẩn bị liều chết một phen.
Truyện liên quan
Hồng Hoang: Bẩm Sinh Bảo Khí, Khai Cục Phục Khắc Nhiều Bảo Tháp
Lâm Sâm tình cờ xuyên không đến thế giới Hồng Hoang, trở thành một đạo tiên thiên bảo khí bên ...
Hằng Cổ Chúa Tể
Không biết từ khi nào, toàn bộ vũ trụ lâm vào một vòng luân hồi vô tận.. Nhân vật chính ...
Vạn Vực Tối Thượng
Đây là thế giới lấy “Vực” làm gốc.. Thế giới duy thủy, mọi người thông qua tu luyện có thể ...
Kiếp Phù Du Bóng Kiếm Giang Hồ
Từ một cậu thiếu niên nông thôn bình thường bắt đầu học những thế võ đầu tiên, theo từng âm ...
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...
Minh Mạt Tiểu Đạo
MMạc Tiểuạc Tiểu Đạo sinh Đạo vốn là thảo căn thời Minh mạt Thanh sơ, vào cuối Minh đầu Thanh, ...