Quyển 1 · Chương 32: Dự cảm chẳng lành
Lâm Nhã Dung rất mau liền tìm đến tòa nhà nội viện, sau đó trực tiếp vọt đi vào.
Tuy rằng hiện tại tòa nhà đã mất điện, nguồn điện dự phòng cũng mất đi hiệu lực, bên trong đen như mực một mảnh, nhưng đối với Lâm Nhã Dung mà nói thì đây hoàn toàn không phải vấn đề.
Quanh thân kim sắc lôi điện chi lực lóng lánh, tựa như một nguồn sáng kim sắc khổng lồ, đi qua nơi nào đều được chiếu sáng, hơn nữa lôi điện chi lực này còn bị nàng khống chế, hướng ra bốn phía vươn dài, như vậy có thể nhìn ra xa hơn.
Dọc theo đường đi lên tầng 13, nơi nơi đều là tàn chi đoạn tí, máu tươi vương vãi khắp nơi, sở hữu bàn ghế, tủ kệ, cùng với mọi bài trí trên hành lang tất cả đều bị đập nát, ngay cả vách tường, cửa sổ đều bị phá hủy đến biến dạng, mùi máu tươi nồng nặc tràn ngập trong không khí.
“Ngàn vạn lần không được có việc gì, ngàn vạn lần phải trốn kỹ vào.” Lâm Nhã Dung không ngừng lẩm bẩm, trong lòng luôn có một loại dự cảm không lành kỳ quái.
Tới tầng 13, Lâm Nhã Dung trực tiếp cao giọng hô to: “Lão đệ, Lâm Hạo, đệ đệ, Tiểu Hạo! Em ở đâu? Chị tới cứu em đây.”
Liên tiếp vài tiếng không nghe được đáp lại, Lâm Nhã Dung vội vàng mở ra quang não phụ trợ, bắt đầu quét tìm sự sống.
Lâm Nhã Dung tin rằng lão đệ còn sống, nhưng lại có loại dự cảm bất hảo, hơn nữa nàng luôn có một cảm giác, lão đệ nhất định đang ở chỗ này, cậu ấy khẳng định sẽ không chạy loạn, nhất định đang trốn ở một vị trí nào đó ở chỗ này chờ cứu viện.
“Keng ~”
Đột nhiên căn phòng phía sau như có vật thể đổ sụp đụng vào vách tường, Lâm Nhã Dung lập tức tiến lên, nhất kiếm chém bay cánh cửa, sau đó lớn tiếng hỏi: “Tiểu Hạo, là em phải không? Tiểu Hạo?”
“Lão tỷ? Thật sự là chị?”
Lâm Hạo từ trong mật thất của căn phòng ló đầu ra, vẻ mặt hoảng hốt rối loạn, nhìn thấy Lâm Nhã Dung vào khoảnh khắc đó, cả người giống như trút được gánh nặng.
Cậu muốn từ mật thất đi ra, nhưng bên ngoài cửa có một chiếc kệ để đồ ngã xuống chắn lối đi, Lâm Hạo còn chưa kịp phát lực đẩy, Lâm Nhã Dung đã đi trước một bước, nhất kiếm chém chiếc kệ thành mười mấy mảnh, lại dùng lôi điện chi lực trực tiếp đánh văng sang một bên, sau đó xông lên mở cửa.
Ai ngờ cửa vừa mở ra, Phương Di đang tựa sát vào cửa liền ngã nhào ra ngoài, vừa vặn ôm chầm lấy Lâm Hạo cũng đang lảo đảo ngã theo.
Vốn dĩ không gian mật thất không lớn, hai người lại ngồi sát vào nhau, suýt chút nữa là ôm nhau, hơn nữa Phương Di cứ duỗi thẳng chân, đôi chân dài của cô gần như chiếm hơn nửa khoảng không gian đứng.
Phương Di thực ra cũng muốn một cái ôm, dù sao vừa phát sinh chuyện khủng bố như vậy, con gái chắc chắn cần một bờ vai vững chãi để an lòng.
Lâm Hạo kỳ thực cũng không ngại cho cô một sự an ủi, nhưng ngặt nỗi luồng ánh sáng xanh cưỡng chế bình tĩnh lại xuất hiện rất không thức thời, khiến Lâm Hạo suýt chút nữa đã đẩy Phương Di ra.
Hiện tại cửa đột nhiên bị mở ra, khoảnh khắc hai người ngã xuống, rốt cuộc lại ôm chặt lấy nhau.
“Hai người? Hai người đang làm cái gì thế này?” Lâm Nhã Dung đột nhiên phát giác dự cảm bất hảo trước đó của mình đã thành sự thật, đệ đệ bị người phụ nữ khác ôm!
Lập tức sắc mặt nàng trở nên khó coi, đương nhiên đây là biểu hiện cho Phương Di xem.
Lâm Hạo lập tức đẩy Phương Di ra, bò dậy phủi phủi quần áo, nói: “Lão tỷ, chị nghe em giải thích, chúng em cái gì cũng chưa phát sinh, chỉ là trốn ở chỗ này lánh nạn thôi.”
Phương Di cũng vội vàng nói: “Đúng đúng đúng, chúng tôi cái gì cũng chưa làm, chỉ là trốn ở chỗ này lánh nạn thôi.”
“Ồ? Thật sao?”
“Thật mà, thật hơn cả vàng ròng.”
“Thế tại sao quần của em lại rách một đường, vừa vặn ngay chỗ hiểm? Còn nữa, tại sao áo của cô lại rách rưới một cách gợi dục như thế kia?”
Lâm Nhã Dung không tin, giác quan thứ sáu của nàng từ trước đến nay rất chuẩn, chỉ là vạn lần không ngờ tới, dự cảm bất hảo thế nhưng lại ứng nghiệm vào loại chuyện này.
Lâm Hạo cúi đầu nhìn xuống, mẹ ơi, quần ngay vị trí hiểm hóc bị rách một lỗ, vừa vặn đến kỳ lạ.
Đây là quần áo bệnh nhân của bệnh viện, nằm viện bắt buộc phải mặc, chất lượng cũng chỉ đến thế, vừa rồi có thể là lúc ban đầu đánh nhau đã làm rách mà bản thân hoàn toàn không phát hiện ra.
Phương Di lúc này mới chú ý tới áo của mình, bả vai lộ ra một nửa, trước ngực cũng bị rách vài lỗ, khe ngực trên dưới đều lộ ra, bên trong thế nhưng lại mặc áo quây.
“Ơ, không phải đâu, vừa nãy tối quá, căn bản không nhìn rõ, bản thân tôi cũng không biết. Cô đừng nhìn nữa!”
Phương Di nói lời thật lòng, vừa rồi thật sự quá tối, một chút ánh sáng cũng không có, căn bản không phát hiện ra quần áo của mình rách đến mức gợi cảm như vậy.
Nếu không phải Lâm Nhã Dung quanh thân phát sáng như cái bóng đèn lớn, cô cũng chẳng biết quần áo mình hiện tại đang như thế nào.
Hơn nữa, xảy ra chuyện kinh hoàng như thế, đầu óc không sụp đổ đã là may mắn lắm rồi, ai còn tâm trí đâu mà chú ý đến những chi tiết quần áo này.
Lâm Hạo cũng nhanh chóng phụ họa: “Đúng vậy, đúng vậy, sự việc đột ngột mà, lại tối như vậy, thật sự không chú ý tới quần áo biến thành thế này.”
Hai mắt Lâm Nhã Dung quét qua quét lại trên người hai người, hoàn toàn không tin.
“Ta hỏi hai người, trước khi xảy ra chuyện hai người đang làm gì? Làm sao lại trốn vào đây?”
Phương Di không biết phải trả lời thế nào, liền nhìn về phía Lâm Hạo.
Lâm Hạo thầm nghĩ hỏng rồi, chỉ lo nghĩ cách đối phó với chính phủ, chứ chưa từng nghĩ đến việc đối phó với lão tỷ.
Vào lúc này không thể tiết lộ chuyện mình sở hữu tử vong chi lực cho lão tỷ biết, nếu không Phương Di cũng sẽ nghe thấy, nhưng lần này chuyện lớn như vậy, lão tỷ lại là người đầu tiên xông vào, chắc chắn cũng phải tiếp nhận thẩm vấn.
Phương Di nhận ra Lâm Hạo đang vắt óc tìm cách lấp liếm.
Cắn răng một cái, cô lập tức hạ quyết tâm, ôm lấy Lâm Hạo, sau đó làm ra động tác thân mật, nhìn Lâm Nhã Dung nói: “Tôi và Lâm Hạo là người yêu, chúng tôi buổi tối lén lút ở chỗ này tiếp xúc thân mật, vừa vặn gặp phải cuộc tập kích khủng bố lần này, trốn ở chỗ này mới thoát được một kiếp.”
“Cô ta nói có phải thật không?” Lâm Nhã Dung nhìn về phía Lâm Hạo.
Đầu óc Lâm Hạo xoay chuyển cực nhanh, cậu nhận ra cách nói này của Phương Di là cái cớ hoàn hảo nhất.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, nghĩ tới các loại khả năng, suýt chút nữa căng thẳng đến toát mồ hôi, đột nhiên, trạng thái cưỡng chế bình tĩnh ập đến, ánh sáng xanh lục bao phủ đầu Lâm Hạo, trong nháy mắt cậu trở nên vô cùng bình tĩnh.
“Không sai, chị hai, tuy rằng rất khó mở miệng, nhưng đây thực sự là sự thật. Trong thời gian nằm viện em và Phương Di đã nảy sinh tình cảm, sau đó không kìm lòng được mà hẹn hò buổi tối trong mật thất này. Bất quá, cũng nhờ thế mà chúng em mới tránh được kiếp nạn này.” Lâm Hạo mặt không cảm xúc giải thích.
Phương Di thấy vậy thầm khen Lâm Hạo quả nhiên lợi hại, thế mà lại bắt nhịp ngay lập tức, liền vội vàng nói theo: “Phải đó, cũng chính vì thế mà chúng tôi mới thoát nạn.”
Sắc mặt Lâm Nhã Dung rất không tốt nhìn Phương Di, nói: “Đệ đệ ta bị chính phủ cấm rời khỏi phòng để tiếp nhận điều tra, cô thế mà lại quyến rũ nó vi phạm lệnh cấm của chính phủ? Ta hiện tại có thể bắt giữ cô!”
Phương Di vội vàng thanh minh: “Tôi không có, tôi tuyệt đối không vi phạm lệnh cấm của chính phủ. Mệnh lệnh đó kết thúc vào ngày hôm qua, nghĩa là qua 12 giờ đêm nay, lệnh cấm của anh ấy đã được giải trừ. Tôi là sau khi đi tuần phòng lúc 1 giờ hơn 2 giờ đêm nay mới cùng anh ấy lén lút tới đây.”
Lâm Nhã Dung nhìn sang Lâm Hạo, Lâm Hạo cũng gật đầu: “Đúng là như vậy, chị hai.”
“Em vừa mới nói hai người cái gì cũng chưa làm, còn nói thật hơn cả vàng ròng. Giờ em lại bảo với chị là như thế này? Đi về nhà với chị, về rồi chị tính sổ với em sau! Dám học thói nói dối nữa cơ đấy.”
Lâm Nhã Dung thu kiếm về, nắm lấy tai Lâm Hạo, trực tiếp kéo đi.
“Ui da da, lão tỷ, đau quá, đứt tai mất, đứt tai mất.”
Lâm Hạo vừa bị kéo đi vừa la oai oái.
Phương Di suýt chút nữa không phản ứng kịp, nhưng rất nhanh đã lấy lại tinh thần, lập tức đuổi theo hai chị em bọn họ.
Bên ngoài, một lượng lớn tiểu tổ chiến thuật đã tới nơi, quân đội chính phủ cũng đã có mặt.
Dưới sự chỉ huy của chỉ huy trưởng, quân đội bao vây toàn bộ bệnh viện, sau đó phá vỡ kết giới, sương mù cũng bị xua tan, các tiểu tổ chiến thuật bắt đầu trật tự tiến vào bệnh viện để cứu hộ và tìm kiếm.
Người sống sót đầu tiên được phát hiện chính là Lâm Hạo đang bị Lâm Nhã Dung xách tai, và Phương Di đang lững thững đi theo phía sau.
Truyện liên quan
Cốt Vương: Cung Nghênh Vương Ra Đời
Cách tân lịch 4 năm. . Chỉ còn chưa đầy 5 năm nữa là sự kiện “Ngầm Nạp Tát Lực ...
Siêu Phàm Mệnh Đồ, Ai Đem Cần Câu Tắc Ta Trong Đầu
Người ở Lam Tinh, mới ra bệnh viện, trong đầu có căn cần câu. .
E cấp yếu nhất? Phân thân của ta đều là thần cấp!
[Màn Sau - Bạt Tai - Sảng Văn - Vô Địch] Chu Hoài xuyên không đến thời đại Toàn Dân ...
Nông Thôn Thần Y, Khai Cục Bắt Lấy Mạo Mỹ Nữ Thần
Chàng trai làng quê Dương Phàm vô tình có được truyền thừa tiên gia, từ đó một bước lên trời, ...
15 Tuổi, Trở Thành Quốc Bảo Cấp Thiên Tài Nhà Khoa Học
Họ bảo tôi bị bệnh, nhưng đâu biết trong mắt tôi chứa đầy công thức của cả vũ trụ.. . ...
Xuyên Thư Vai Ác, Ta Làm Long Vương Muội Muội Trụ Ổ Chăn
Khởi đầu trở thành phú nhị đại, có được người vợ xinh đẹp, còn có cô em vợ là hoa ...