Chính văn cuốn · Chương 69: lâu cơ a di

Chương 69 Lâu Cơ a di

Hứa Nguyên bước chân hơi khựng lại, ngoái đầu nhìn lướt qua nàng.

Mặt hồ gợn sóng lăn tăn, gió nhẹ khẽ lay động mái tóc đen nhánh của nữ tử, cặp mắt đào hoa vốn vũ mị đến mức khiến người ta mê loạn, giờ phút này lại trông vô cùng trong trẻo.

Hứa Nguyên đối với phản ứng của Tô Cẩn Huyên rất hài lòng.

So với việc nói chuyện tình cảm, phần lớn thời gian hắn thích nói chuyện tiền bạc hơn.

Nói chuyện tiền bạc tuy rằng sẽ làm tổn thương tình cảm, nhưng nói chuyện tình cảm đôi khi vừa làm tổn thương tiền bạc, lại vừa làm tổn thương tình cảm.

Bí pháp tu luyện loại mê hồn rất trân quý, nhưng đó cũng chỉ là đối với Mị Hồn Ma Thể mà nói.

Không có Mị Hồn Ma Thể, bí pháp này dù trân quý đến đâu cũng chỉ có thể đem đi lót chân bàn ăn bụi.

“Được, ta cũng ghi nhớ, chờ sau này ngươi trả lại cho ta.”

“Ân.”

Tô Cẩn Huyên ngâm khẽ một tiếng, mắt đẹp thoáng hiện ý cười, cẩn thận thu bí pháp vào trong cổ tay áo.

Trời trong nắng ấm, mọi thứ đều tĩnh lặng đến mức gãi đúng chỗ ngứa. Dưới ánh dương ấm áp của mùa đông, hai người kết bạn đi trước, bất quá đi được một đoạn, nơi yên tĩnh bên hồ này chỉ còn lại một mình nữ tử.

Hứa Nguyên rời đi.

Nếu đã đầu tư đưa đồ ra ngoài, hắn cần phải báo cáo lại với vị Lâu Cơ a di ở Đế Kinh một tiếng.

Một đường đi về phía sân Tây Bắc, lần này hộ viện đương trị trong sân không còn ngăn cản hắn như trong trí nhớ nữa.

Thân phận Tam công tử vẫn đặt ở đó, theo phong thái từ tốn đáng tin cậy của hắn mấy ngày nay, những vùng cấm trong phủ đệ này cũng đều đã được gỡ bỏ lệnh cấm đối với hắn.

Một mình tiến vào mật thất không người, viên tinh thể hình cầu khổng lồ dùng để liên lạc đang nằm yên tĩnh giữa trung tâm trận văn trên mặt đất.

Mấy ngày qua, Hứa Nguyên đã dùng qua món đồ này vài lần, đối với việc khởi động nó cũng đã nắm rõ.

Trận pháp đưa tin này rườm rà, nhưng khởi động lại rất đơn giản.

Đi đến giữa mật thất trống trải, Hứa Nguyên đặt tay lên bề mặt viên tinh thể.

Ngay sau đó,

Ong ——

Một tiếng vù vù vang lên, một đạo bạch quang từ bên trong viên tinh thể khuếch tán ra, trận văn rườm rà trên mặt đất như dòng nước nhập cừ được thắp sáng.

Vài phút sau,

Ánh sáng biến mất, viên cầu vốn kề sát mặt đất chậm rãi trôi nổi lên giữa không trung.

Nhìn hình ảnh trước mắt, Hứa Nguyên như cảm thán thở ra một hơi.

Đôi khi, hắn thật sự rất cảm thán cây công nghệ của thế giới này, có lẽ nếu phát triển thêm vài ngàn năm nữa, bọn họ thật sự có thể tạo ra một loại phiên bản tu tiên của điện thoại di động.

Trận pháp đã khởi động, kế tiếp chính là “quay số”.

Mân mê ước chừng một phút, Hứa Nguyên mới thu tay khỏi bề mặt nguyên tinh, bắt đầu ngồi xếp bằng điều tức.

Thế giới này gọi điện thoại rất phiền toái, dù sao đối phương không thể lúc nào cũng túc trực bên cạnh trận pháp đưa tin.

Trong mật thất này, hắn ngồi xếp bằng phun nạp khoảng nửa canh giờ.

Một giọng nữ bỗng nhiên vang lên:

“Đợi lâu rồi, chúng ta Trường Thiên vậy mà lại chịu chủ động tìm tỷ tỷ đây liên lạc.”

Thanh âm vang vọng trong mật thất yên tĩnh trống trải, phảng phất mị đến mức có thể chảy ra nước.

Hứa Nguyên nghe tiếng chậm rãi mở mắt, trong đầu theo bản năng hiện lên dáng vẻ của đối phương.

Nói thật, nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài và tính cách, vị Lâu Cơ này so với Tô Cẩn Huyên kia còn giống Mị Hồn Ma Thể hơn.

Tô Cẩn Huyên khi nhàn rỗi luôn thích mặc một thân tố y màu trắng để che giấu dáng người ngạo nhân, mà vị Lâu Cơ này mỗi ngày đều mặc trang phục khoét ngực đi lại trong Tướng quốc phủ, thuộc về phong cách ăn mặc hoàn mỹ tái hiện lại hình vẽ trong kiếp trước.

Rất mị, rất yêu, một con rắn rết độc phụ.

Đương nhiên,

Rắn rết độc phụ là chỉ đối với phe nhân vật chính trong cốt truyện mà thôi.

Hiện tại trong tổng lao của Hắc Lân Vệ vẫn còn giam giữ vài vị thúc thúc a di bị bắt sống của hắn, vì cường độ thân thể của Nguyên Sơ Cảnh, tất cả hình phạt cơ bản đều do một mình nàng thực hiện.

Là thủ lĩnh Hắc Lân Vệ khiến người nghe tiếng đã sợ vỡ mật.

Bất quá đó là đối với người ngoài, Lâu Cơ đối đãi với hắn luôn rất tốt.

Tốt từ nhỏ đến lớn.

Từng không tiếc căn nguyên chi khí bị tổn hại, cảnh giới lùi lại, cũng muốn dùng công pháp của nàng để giúp hắn mạnh mẽ Dịch Kinh phạt tủy.

Chỉ là đáng tiếc thất bại.

Mà lần thất bại đó, trực tiếp để lại một tầng bóng ma tâm lý cho hắn khi còn nhỏ.

Quá đau.

Chưa từng tu hành nên hắn cũng không hiểu những điều này, chỉ cảm thấy người đàn bà này ác độc muốn tra tấn mình.

Nghĩ đoạn, Hứa Nguyên nhẹ nhàng lên tiếng:

“Lâu a di.”

“Gọi tỷ tỷ ~” Lâu Cơ ngữ khí mềm nhẹ, cười ngâm ngâm.

“Được, Lâu a di.”

“...”

Lâu Cơ trầm mặc một giây, cười khúc khích:

“Trường Thiên thật không ngoan, xem ra chờ ngươi hồi Đế Kinh phải cho ngươi một bài học mới được ~”

“Tùy ý ngươi.” Hứa Nguyên đáp.

“Sách, càng ngày càng không đáng yêu.”

“Khụ.”

Hứa Nguyên ho nhẹ một tiếng, kéo đề tài về chính quy:

“Bí pháp Mị Hồn Ma Thể ta đã giao cho Tô Cẩn Huyên rồi.”

Giọng nói mị ý mười phần của Lâu Cơ nghe có vẻ hơi ghen tuông:

“Ta biết, ngươi làm Ảnh Nhi tới tìm ta đòi món đồ đó, chẳng phải là muốn cho con hồ mị tử kia sao.”

Vì ký ức, Hứa Nguyên đã quen với ngữ khí của đối phương, trực tiếp hỏi lại: “Ngài gọi người ta là hồ mị tử, có phải hay không có chút không thích hợp?”

Lâu Cơ không để ý đến lời hắn, ngữ khí vẫn cười ngâm ngâm:

“Ta lại không phải Mị Hồn Ma Thể, vì sao không thể gọi nàng là hồ mị tử? Ngươi mới quen nàng mấy ngày, liền bắt đầu nói đỡ cho nàng, tỷ tỷ ta rất thương tâm nha ~”

Nói rồi,

Giọng nàng mang theo một tia u oán:

“Bí pháp trị giá năm vạn lượng nói cho là cho, vì việc này tỷ tỷ đã bị lão già Hoa Hồng kia niệm cả ngày, bắt Hắc Lân Vệ của ta phải bồi thường cho Thiên An Thương Hội của hắn năm vạn lượng.”

Hoa Hồng, một trong những tâm phúc của lão cha hắn.

Hội trưởng Thiên An Thương Hội, lúc nào cũng như một lão phu tử, đeo một cặp kính học cứu.

Một ông chủ cuồng công việc chính hiệu.

“Vậy ngươi bồi thường sao?” Hứa Nguyên cười hỏi.

Nghe thấy câu hỏi này, Lâu Cơ im lặng hai giây, đột nhiên tức giận hừ lạnh một tiếng: “Bồi thường? Bồi thường cái gì? Tiền của Hắc Lân Vệ ta đều là dùng mạng đổi lấy, dựa vào cái gì mà bồi?”

Hứa Nguyên nghe vậy lập tức hiểu rõ.

Các thế lực kinh tế dưới trướng lão cha hắn đều tương đối độc lập.

Đại khái chỉ khi nào thua lỗ, mới có thể từ chỗ lão cha hắn hoặc vị phụ tá đại thúc kia điều hành bổ khuyết.

Còn về tiền của Hắc Lân Vệ từ đâu ra...

Kinh doanh tình báo dù ở thế giới nào, triều đại nào cũng là ngành nghề lợi nhuận kếch xù.

Hơn nữa nhìn cái tính cách trầm mặc ít lời của Ảnh Nhi, Hứa Nguyên cảm thấy dưới trướng Hắc Lân Vệ này còn làm cả nghề sát thủ.

Nghĩ đoạn, Hứa Nguyên hoàn hồn.

Sau đó,

Hắn phát hiện vị thủ lĩnh Hắc Lân Vệ khiến người nghe tên đã sợ mất mật đối diện, giờ phút này lại đang lải nhải như một oán phụ:

“... Hắc Lân Vệ ta mỗi ngày đều giúp Thiên An Thương Hội chỉnh hợp tin tức, điều tra nội tình, Thiên An Thương Hội của hắn không trích phần trăm cho ta thì thôi, còn khất nợ khoản kinh phí tình báo, hiện tại cư nhiên dám quay ngược lại đòi tiền ta.

“A, thu đồ vật một ngàn lượng, bắt ta bồi thường năm vạn lượng, cái lão già khốn kiếp đó cư nhiên cũng không biết xấu hổ mà nói ra được.”

Hứa Nguyên cách mấy vạn dặm cũng có thể cảm nhận được oán niệm tích tụ đã lâu của lão a di này.

Dừng một chút,

Bên kia hít sâu một hơi, bỗng nhiên buông một câu:

“Trường Thiên, tỷ tỷ nói đúng không?”

Khóe mắt Hứa Nguyên hơi giật giật, ho nhẹ một tiếng, tán đồng nói:

“Đúng vậy, quá hắc.”

Không có tư tâm, tất cả đều là tình cảm.

Thiên An Thương Hội này, cũng hắc như kiếp trước vậy.

Thu bí pháp một ngàn lượng, bán năm vạn lượng, lợi nhuận kếch xù gấp năm mươi lần.

“Ha ha ha ~”

Nghe được câu trả lời tán đồng của Hứa Nguyên, giọng nói bên kia của Lâu Cơ trở nên rất vui vẻ, cười ngâm ngâm nói:

“Trường Thiên ngoan nhất, ngươi tìm tỷ tỷ chắc là còn có chuyện khác đúng không? Muốn đan dược hay là tình báo? Hoặc là muốn giết kẻ nào đó cũng có thể nói với tỷ tỷ nha ~”

Lâu Cơ dường như rất chấp niệm với từ tỷ tỷ này.

Hứa Nguyên hơi chần chờ, vẫn là từ chối nói:

“Không cần, ta muốn hỏi một chút Hắc Lân Vệ chuẩn bị đối phó Tần Vệ Cửu như thế nào.”

“A ~ cái này à.” Giọng nói vũ mị của Lâu Cơ kéo dài thanh tuyến.

“Không nói được sao?” Hứa Nguyên nhíu mày.

“Gọi tỷ tỷ thì nói cho ngươi ~” Lâu Cơ cười nói.

“...” Hứa Nguyên.

“Được rồi, không gọi thì không gọi, làm gì mà không nói lời nào.” Lâu Cơ ngữ khí u oán, nàng rất thích trêu chọc đối phương.

Đợi mấy phút, thấy đối phương trước sau không nói lời nào, ý cười trong giọng nói của Lâu Cơ dần dần thu liễm:

“Kỳ thật Trường Thiên, nếu ngươi không nhắc đến việc này, ta cũng định một thời gian nữa sẽ tìm ngươi, hỏi ngươi một vấn đề.”

“A di người hỏi đi.”

“...” Lâu Cơ.

Lâu Cơ hừ nhẹ một tiếng: “Khụ, ngươi nỡ bỏ vị Mị Hồn Ma Thể kia sao?”

Hứa Nguyên nghe được lời này có chút kinh ngạc: “A di, sao lại nói thế?”

“...” Lâu Cơ.

Lại lần nữa hừ nhẹ một tiếng, thanh tuyến của Lâu Cơ vẫn như cũ:

“Nếu ngươi nỡ, tỷ tỷ ta chuẩn bị phái nàng đi làm nằm vùng, nàng có lẽ sẽ chết.”

Lời này, lượng thông tin có chút lớn.

Hứa Nguyên lúc trước vẫn luôn cho rằng Hứa Trường Ca cố ý tới Tĩnh Giang phủ là vì giết chết Tần Vệ Cửu, nhưng hiện tại xem ra, hình như không phải.

Nếu là giết hắn, Tô Cẩn Huyên tự nhiên cũng không về được.

Suy tư mấy phút, Hứa Nguyên không đáp mà hỏi ngược lại:

“Sau lưng Tần Vệ Cửu còn có người?”

“Ân?”

Lâu Cơ khẽ nghi một tiếng, giọng nghe có vẻ khá bất ngờ, nhưng chợt liền vui vẻ cười nói: “Xem ra Trường Thiên của chúng ta biến thông minh rồi, hơn một tháng nay, Hắc Lân Vệ chúng ta đã tra được một vài manh mối, Tần Vệ Cửu khả năng không phải kẻ cuối cùng.”

“Không còn nhiều hơn sao?” Hứa Nguyên tiếp tục hỏi.

Giọng nói của Lâu Cơ có chút bất đắc dĩ: “Trường Thiên, thế cục Đế Kinh hiện tại rất phức tạp, chúng ta không rảnh tay lo việc khác, trong tình huống không kinh động đối phương, chúng ta chỉ có thể tra được chừng này, nếu muốn tiếp tục chỉ có thể thông qua một vài thủ đoạn khác.”

“Thì ra là vậy...” Hứa Nguyên nghe vậy hiểu rõ.

“Cho nên Trường Thiên, ngươi nỡ sao?” Lâu Cơ lại hỏi, dường như thực sự rất để ý ý tưởng của hắn.

“Đương nhiên.”

Hứa Nguyên nghe vậy cười.

Hắn đầu tư đối phương cũng không phải để làm từ thiện.

Hành trình ngàn dặm, bắt đầu từ dưới chân.

Từ Lâu Cơ, Hoa Hồng loại người lang diệt này, cho tới những kẻ thảo căn tàn nhẫn như Chu Sâm, đều là lão cha hắn từng bước một bồi dưỡng lên.

Chỉ là không ngờ, đầu tư vừa mới đưa ra, đã nhanh chóng phải dùng tới đối phương.

Dừng một chút, Hứa Nguyên vẫn nhẹ giọng nhắc nhở:

“Bất quá tốt nhất nên xem ý nguyện của chính nàng.”

Cam tâm tình nguyện nằm vùng và cưỡng ép đi nằm vùng hoàn toàn là hai khái niệm.

Lâu Cơ cười trả lời:

“Yên tâm, ta trước đó đã thông qua Ảnh Nhi hỏi qua nàng, nàng nói nàng nguyện ý.”

Hứa Nguyên nghe vậy cứng họng.

Ở loại việc lớn này, Lâu Cơ hỏi hắn quả nhiên chỉ là đi cái hình thức, ngầm đã bắt đầu hành động.

Đối với việc này Hứa Nguyên cũng không để ý, chỉ tiếp tục nhắc nhở:

“Lâu a di, tính tình Tô Cẩn Huyên dường như không thích hợp làm nội ứng cho lắm.”

Hứa Nguyên nói chính là lời thật lòng.

Vị Mị Ma tiểu thư này trông có vẻ không được thông minh cho lắm.

Trên xe ngựa, chỉ cần hắn hỏi vài câu liền moi ra được không ít tin tức.

Hơn nữa nàng cũng chẳng biết cách che giấu cảm xúc trong lòng.

Làm nội gián thì thật dễ bị tóm gọn.

“Không thích hợp làm nội ứng?”

Lâu Cơ nghe vậy khẽ cười: “Yên tâm, tính cách cùng kỹ xảo nói chuyện loại đồ vật này, đều là có thể dạy dỗ ra được.”

“Dạy dỗ?” Hứa Trường Thiên nhướng mày.

Giọng Lâu Cơ mang theo một tia mê hoặc: “Trường Thiên nếu có hứng thú, ta có thể cho Ảnh Nhi mang ngươi đi thử xem. Như vậy sau này ngươi sẽ luôn gọi ta là tỷ tỷ, khà khà khà khà~”

Hứa Nguyên rùng mình một cái: “Thôi bỏ đi.”

Vẫn là câu nói đó, việc chuyên môn nên để người chuyên môn làm.

Lâu Cơ cười đủ rồi, đột nhiên lên tiếng dặn dò:

“Đúng rồi, tuy rằng Tô Cẩn Huyên kia đã đồng ý, nhưng việc này Trường Thiên ngươi tốt nhất nên tự mình đi hỏi nàng một tiếng.”

“Tại sao?” Hứa Nguyên nhất thời chưa phản ứng kịp.

Trong giọng nói của Lâu Cơ mang theo một tia giận dỗi:

“Trường Thiên ngươi thật không hiểu tâm tư phụ nữ, không đi hỏi một chút, con hồ ly tinh kia sẽ thương tâm đấy. Đến lúc đó nàng có khi lại trở thành người của Hắc Lân Vệ ta~”

“...”

Hứa Nguyên phản ứng lại, lão dì này là đang muốn hắn bồi dưỡng dòng chính.

Giống như lão cha hắn và Lâu Cơ vậy.

“Cảm ơn.” Giọng Hứa Nguyên nghiêm túc.

“Đừng tạ, gọi tỷ tỷ đi.” Lâu Cơ oán niệm thật sự rất sâu.

“Được, tỷ tỷ.” Hứa Nguyên cũng đành chiều theo ý nàng.

Nghe được hai chữ tỷ tỷ, Lâu Cơ cười duyên càng thêm vui vẻ:

“Được, thật ngoan, Trường Thiên ngươi còn có gì muốn hỏi không?”

Hứa Nguyên trầm mặc vài phút, đột nhiên hỏi:

“Ngươi biết Tần Vệ Cửu muốn ta đi thư viện tìm Tần Mặc làm gì không?”

“Đương nhiên biết, tên tiểu súc sinh còn sót lại ở Táng Thôn đó sao.” Lâu Cơ khẽ cười một tiếng: “Ý định ban đầu của ta là tương kế tựu kế, giết tên Tần Mặc kia, rồi nhân cơ hội đưa Tô Cẩn Huyên về bên cạnh Tần Vệ Cửu, nhưng bị ca ca ngươi gạt đi, nói rằng làm vậy có thể khiến ngươi gặp nguy hiểm, bảo mọi việc cứ chờ hắn tới rồi hãy tính.”

“...” Hứa Nguyên.

Cũng may Hứa Trường Ca không đồng ý, bằng không hắn lại phải tìm lý do thoái thác.

Hắn không hề muốn đi vào cửa tử theo cốt truyện.

“Nhưng nếu cự tuyệt, bên phía Tần Vệ Cửu phải giải thích thế nào?”

Giọng Lâu Cơ nhẹ bẫng:

“Yên tâm, lý do đã đưa sang bên đó rồi, nói rằng trên người ngươi có mật bảo hộ hồn, tạm thời vẫn chưa thể hoàn toàn thao tác.”

Hứa Nguyên nhẹ giọng nói: “Đã như vậy thì không có vấn đề gì.”

Chuyện chính đã xong, Lâu Cơ cũng không vội cúp máy, ngược lại cười hỏi:

“Đừng vội, tỷ tỷ còn có chuyện muốn hỏi ngươi.”

“Dì, người hỏi đi.” Hứa Nguyên khôi phục lại cách xưng hô ban đầu.

“...”

Lâu Cơ hừ nhẹ một tiếng, hỏi:

“Ta nghe Ảnh Nhi nói, gần đây ngươi không còn đến những nơi như Túy Tiên Lâu nữa?”

“Ừ.” Hứa Nguyên đáp.

“Tại sao?”

“Tại sao là tại sao?” Hứa Nguyên hỏi ngược lại.

Giọng Lâu Cơ cười ngâm ngâm:

“Chẳng lẽ ngươi không nhớ những tiểu nương tử của mình sao?”

“Đương nhiên là nhớ.”

Hứa Nguyên nói thật: “Nhưng hiện tại ta cảm thấy tu luyện thú vị hơn, chỉ khi tu vi mạnh lên mới có thể tránh cho chuyện lúc trước tái diễn.”

“...”

Lâu Cơ bỗng nhiên trầm mặc.

Hai lần sinh tử nguy cơ quả nhiên đã khiến Trường Thiên thay đổi rất nhiều.

Thở dài một tiếng, nàng dịu dàng nói:

“Trường Thiên, đừng quá lo lắng, thỉnh thoảng vẫn nên đi nghỉ ngơi một chút, dù có chuyện gì xảy ra thì cũng đã có những trưởng bối như chúng ta chống đỡ cho ngươi.”

“Nhưng ta vẫn trúng chiêu đấy thôi.” Hứa Nguyên nói.

Lâu Cơ bỗng nhiên có chút mất bình tĩnh:

“Chậc, ta phải đi tìm lão già Hoa Hồng kia thương lượng, ngày mai cùng nhau thỉnh Tướng quốc đại nhân đón ngươi về Đế Kinh. Tình thế loạn lạc thế này, ném ngươi ở Tĩnh Giang thì ra thể thống gì?”

Hứa Nguyên trong lòng hơi ấm, khuyên nhủ: “Dì, đây là thỏa hiệp giữa phụ thân ta và Võ Thành Hầu, vị quận chúa kia chắc tạm thời vẫn chưa muốn nhìn thấy ta.”

“Ai...”

Lâu Cơ thở dài, hứng thú không cao: “Được rồi, chờ Trường Ca qua đó, hắn hẳn sẽ có điều chỉnh về sự an toàn của ngươi. Còn việc gì nữa không?”

“Có.”

“Chuyện gì?”

Hứa Nguyên ho nhẹ một tiếng:

“Khụ, tỷ tỷ, ta muốn một bản nội tham toàn diện nhất về chiến sự phương Bắc.”

Ban ngày xem thi đấu, nên hơi chậm.

Chương này gộp làm hai.

Onz

(Hết chương)

Truyện liên quan