Quyển 1 · Chương 585: Ngươi thật vô liêm sỉ

Tuyết Ảnh Tiên Đế biết thế Linh Nhi đối với Diệp Phong chắc chắn cũng có trợ giúp, phỏng chừng là muốn Diệp Phong tha cho thế Linh Nhi một mạng.

Nhưng không biết là vì nghĩ tới bản thân đã biến mất, lời nói đã vô dụng.

Hay là vì nghĩ tới hiện tại đang ở trong thời kỳ diệt thế, Thiên Đạo sắp hiện thế, mỗi một phân thực lực đều quan trọng nhất.

Tóm lại, cuối cùng Tuyết Ảnh Tiên Đế vẫn không hề mở miệng...

“Ngươi yên tâm đi, mặc kệ nói thế nào, nàng đều là một con người sống sờ sờ, ta còn làm không được như thế.”

“Hơn nữa, ai nói hoàn mỹ mới là tốt nhất, có chút khuyết tật này, cũng chưa chắc đã là chuyện xấu.”

Diệp Phong thu hồi ánh mắt, hắn đương nhiên sẽ không làm gì thế Linh Nhi, dù sao thế Linh Nhi chỉ là trong thân thể ẩn chứa huyết mạch của người nọ mà thôi.

Bản chất, thế Linh Nhi chính là nàng chính mình...

“Còn ngươi? Sau này có tính toán gì không?”

Diệp Phong nhìn Đao, người vừa mới hoàn hồn sau cơn kinh ngạc, hỏi.

Đao quả thực đã bị tất cả những gì vừa xảy ra làm cho chấn động.

Đầu tiên là bí tân viễn cổ, theo sát là sự biến mất của Tuyết Ảnh Tiên Đế, tất cả mọi thứ đều có chút vượt quá nhận thức của Đao...

“Ta...”

“Ai, Tuyết Ảnh dù sao cũng có ơn thụ nghiệp với ta, ta liền thủ tại nơi này, bảo vệ Thế gia một đời an bình vậy.”

Đao cân nhắc một chút, nói.

“Hảo, vậy đa tạ Đao huynh.”

“Có Đao huynh chiếu cố, Thế gia ta cũng yên tâm.”

“Thời gian khẩn cấp, ta còn có việc, liền không ở lại nơi này nữa.”

“Nếu lần này ta có thể bất tử, lại đến tìm Đao huynh tâm tình.”

Diệp Phong hành lễ nói.

“Diệp huynh xin cứ tự nhiên.”

Đao nói.

“Linh Hư, ngươi đã cắn nuốt bẫy rập người nọ để lại, còn tưởng rằng chính mình có thể chạy thoát sao?”

Diệp Phong nhìn nơi xa không trung, nhẹ giọng nói.

Sau đó liền thấy Diệp Phong một chân bước ra, người đã biến mất ở đỉnh núi Tuyết Ảnh.

Thời gian trở lại hiện tại.

Sau khi Diệp Phong nói xong câu đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của Thiên Đạo và mọi người, khí thế của Diệp Phong lại lần nữa bạo trướng.

Vốn dĩ không trung, ngoại trừ khe nứt bị Diệp Phong nhất kiếm bổ ra, những nơi còn lại vẫn như cũ bị mây đen bao trùm.

Nhưng dưới khí thế bạo trướng của Diệp Phong, một nửa bầu trời mây đen nháy mắt tiêu tán.

Chợt nhìn qua, phiến thiên địa này tựa hồ đều bị phân thành hai nửa, là một hồi đối kháng giữa quang minh và hắc ám...

Khí thế của Diệp Phong rất nhanh liền đạt tới đỉnh điểm, đứng ở nơi đó, khí thế thế nhưng chút nào không thua kém Thiên Đạo.

“Nửa bước siêu thoát, Diệp đạo hữu thế nhưng cũng là cảnh giới nửa bước siêu thoát...”

Viêm Thần Kinh thanh hô to nói.

Mà mọi người tại tràng, cũng đều kích động nhìn Diệp Phong, trong đó bao gồm cả người của nguyên Tiên giới.

Tuy rằng người nguyên Tiên giới căn bản không biết Diệp Phong là ai, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến sự sùng bái của họ.

Bởi vì họ biết, họ có thể sống sót hay không, cuối cùng đều phải xem vào Diệp Phong này...

“Ta sớm nên nghĩ đến, nguyên lai ngươi cũng tới được cảnh giới này, trách không được còn dám xuất hiện ở trước mặt ta.”

Thiên Đạo có chút kinh ngạc nói, nhưng cũng chỉ là kinh ngạc, không hề có một tia hoảng loạn.

Cũng là lúc thanh âm Thiên Đạo vang lên, thân ảnh vẫn luôn giấu trong mây đen, trong mắt mọi người trở nên càng ngày càng rõ ràng.

“Đông, đông, đông...”

Theo sát mọi người nghe thấy tiếng bước chân, tiếng bước chân rất nặng nề.

Thanh âm rõ ràng không lớn, nhưng nghe vào tai mọi người lại như tiếng chuông đồng.

Bởi vì mọi người cảm giác, tiếng bước chân này tựa hồ như đang đạp lên trái tim của họ vậy.

Khiến cho họ cảm thấy vô cùng áp lực...

“Nhưng ngươi phải biết, Diệp Phong, giữa nửa bước siêu thoát cũng có mạnh yếu.”

Thanh âm Thiên Đạo tiếp tục vang lên.

Sau đó mọi người liền thấy thân ảnh Thiên Đạo, rốt cuộc từ trong mây đen che lấp đi ra.

Vừa mới bắt đầu là một chân, một cái chân trông còn lớn hơn cả Lâm Hải Tiên Châu...

Chỉ cần một cái chân này xuất hiện, mọi người đều không chút nghi ngờ, Thiên Đạo nghiền chết họ thật sự chẳng khác gì nghiền chết con kiến bên đường.

Tiếp theo lại là một cái chân khác xuất hiện, đồng thời, mọi người cũng thấy chân Thiên Đạo đang thu nhỏ lại.

“Đông, đông...”

Hai chân từng bước một xuống phía dưới, giống như đang xuống bậc thang.

Theo bậc thang bước ra càng nhiều, thân hình Thiên Đạo cũng chậm rãi trở về kích thước một nhân loại bình thường.

Mà thân ảnh Thiên Đạo, cũng là lần đầu tiên xuất hiện trước mặt mọi người.

Đó là một nam tử mặc kim sắc trường bào, trên trường bào thêu bản vẽ núi sông.

Tóc của Thiên Đạo tùy ý rối tung trên vai, ngược lại cũng có vài phần tiêu sái.

Bất quá diện mạo Thiên Đạo, mọi người lại nhìn không rõ.

Cũng không phải nhìn không rõ, mà phải nói là không thấy được.

Bởi vì trong mắt mọi người, Thiên Đạo ngoại trừ một đôi mắt, thế nhưng không có ngũ quan nào khác.

Nhưng lại không có ai vì vậy mà nghi ngờ thân phận Thiên Đạo, dù sao chỉ riêng đôi mắt tràn ngập lạnh băng, sát ngược này, cũng đã chứng minh đó là Thiên Đạo không thể nghi ngờ.

“Ha hả, thật đúng là lần đầu tiên thấy a, trách không được ngày thường vẫn luôn cất giấu, tình cảm là có chút không nhận ra người a.”

Những người còn lại vì kiêng kỵ nên không ai dám bình luận diện mạo Thiên Đạo, nhưng Diệp Phong lại không có kiêng kỵ này.

“Tìm chết.”

Diệp Phong nói, không thể nghi ngờ là đã nói trúng chỗ đau của Thiên Đạo.

Có lẽ vì bản thân hắn vốn là Thiên Đạo, thiên địa không muốn để hắn thoát ra, Thiên Đạo quả thực vẫn luôn không có cách nào biến thành một con người hoàn chỉnh.

Bất quá sự thật tuy rằng như thế, nhưng không có nghĩa là Thiên Đạo cho phép người khác nói ra.

Chỉ nghe Thiên Đạo gầm lên một tiếng, một ngón tay hướng về phía Diệp Phong điểm ra.

“Ầm ầm ầm...”

Cùng với một ngón tay của Thiên Đạo, lôi điện trong mây đen tức khắc cuồn cuộn lên, trống rỗng ngưng tụ thành một ngón tay hoàn toàn tạo thành từ lôi điện.

“Thủ đoạn như vậy, liền không cần lấy ra làm trò cười nữa.”

Đối mặt với ngón tay khủng bố này, Diệp Phong không hề kinh hoảng, vừa nói vừa tùy tay chém ra một kiếm.

Một kiếm cực kỳ đơn giản, nhưng chỉ thấy một đạo bạch quang lóe lên, ngón tay ngưng tụ từ lôi điện đã trực tiếp bị chẻ làm đôi.

Bạch quang thế đi không giảm, cuối cùng còn lướt thẳng qua khuôn mặt của Thiên Đạo.

“Trốn cũng thật nhanh đấy.”

“Nhưng ta xin trả lại lời ngươi vừa nói, nửa bước siêu thoát, vẫn có mạnh có yếu.”

“Mà rất rõ ràng, ta hiện tại đi xa hơn ngươi.”

Diệp Phong nói.

Ngay khi Diệp Phong dứt lời, nhìn lên Thiên Đạo, vài sợi tóc đang từ không trung rơi xuống, trên má hắn còn xuất hiện một vết cắt nhỏ.

Chốc lát sau, một sợi máu đỏ tươi từ vết thương rỉ ra.

“Không ngờ, ngươi thế mà cũng chảy máu đỏ.”

Diệp Phong cũng có chút kinh ngạc nói.

Dường như ngoại trừ ngũ quan, Thiên Đạo thật sự đã chẳng khác gì con người...

“Đừng nói lời quá sớm, ngươi thật sự cho rằng ta không có chuẩn bị gì khác sao?”

“Ngươi không thấy hiện tại ta đang thiếu thứ gì à?”

Thiên Đạo bị Diệp Phong chém bị thương nhưng không hề tỏ ra uể oải, chỉ nhàn nhạt nói.

“Mặt, ai cũng thấy cả, ngươi không biết xấu hổ.”

Ánh mắt Diệp Phong khẽ biến, nhưng vẫn bình thản đáp.

“Ngươi...”

“Hừ.”

“Chỉ giỏi miệng lưỡi.”

“Ngươi không phát hiện ra, ta vốn không có bóng sao?”

Truyện liên quan