Quyển 1 · Chương 221: Diệp huynh đi bình an

“Ngươi tên là gì?”

Nhìn đạo thiên kiếp thứ nhất đã ập xuống, nam tử vốn đang phẫn nộ, giờ phút này lại ngược lại bình tĩnh, hỏi.

Dù sao đi nữa, Diệp Phong này cũng sẽ là người cuối cùng hắn nhìn thấy trong đời.

Kiếp Vực bên ngoài không thể nào còn có một Kiếp Vực thứ hai, lần này chết đi, cũng chỉ biết tan thành mây khói.

“Diệp Phong.”

Diệp Phong vốn không muốn đáp lại kẻ sắp chết này, nhưng nghĩ đến cũng là chính mình hại hắn, vẫn nói ra tên của mình.

“Ta tên Vân Kình.”

Nam tử nói.

“Ai hỏi ngươi.”

Diệp Phong trợn trắng mắt.

“Ha ha ha ha...”

“Ngươi không hỏi ta cũng muốn nói cho ngươi, ta Vân Kình, công nhận là thiên kiêu đệ nhất Kiếp Vực, ngàn năm nhập Độ Kiếp chi cảnh, lại tám ngàn năm đạt tới tám kiếp đỉnh phong.”

“Vốn muốn thử xem chín kiếp thiên kiếp trong truyền thuyết có thật sự vô pháp vượt qua hay không, nhưng thời vậy, mệnh vậy, xem ra hôm nay là thất bại.”

“Diệp huynh, nhớ kỹ tên của ta, ngươi là người đầu tiên ta tiết lộ tên, cũng là người cuối cùng.”

“Hôm nay có thể cùng chết dưới uy lực thiên kiếp như thế, làm sao không phải một loại duyên phận.”

Vân Kình hào sảng cười to nói.

“Đừng, ta đối với tên của ngươi không có hứng thú, đối với duyên phận của ngươi ta cũng không có hứng thú, ngươi sống đủ rồi, ta còn chưa sống đủ đâu.”

Diệp Phong quát.

Đồng thời bàn tay đưa ra trước, Ngũ Hành Kiếm đã phiêu phù phía trước lòng bàn tay hắn.

“Ngũ Hành Kiếm Trận chi - Vãng Sinh.”

“Oanh...”

Gần như ngay khi Ngũ Hành Kiếm Trận xoay tròn, đạo thiên kiếp thứ nhất đã đánh vào tấm chắn quang mang do kiếm trận hình thành.

“Hệ thống, lần này đành trông cậy vào ngươi, đừng vì đối diện là thiên kiếp mà rớt dây xích đấy.”

Diệp Phong điên cuồng kêu gọi trong lòng.

“Ha ha ha ha...”

“Hảo, tuy rằng lần đầu gặp mặt, nhưng hào khí của Diệp huynh thật sự làm Diệp mỗ bội phục.”

“So sánh lại, ngược lại là ta Vân Kình đã đánh mất một viên tu chân chi tâm.”

“Tu chân vốn là nghịch thiên mà đi, kẻ hèn thiên kiếp mà thôi, ta vì sao phải sợ nó.”

Nhìn Diệp Phong dốc hết toàn lực ngăn cản sức mạnh thiên kiếp, Vân Kình không khỏi cảm thấy hổ thẹn.

Diệp huynh mới quen biết này còn đang nỗ lực sống sót, hắn lại cư nhiên muốn tuyên án tử hình chính mình, thật là quá không nên.

Nghĩ đến đây, trong lòng Vân Kình hào khí tái sinh, một thanh phi kiếm xuất hiện trong tay, cũng đâm thẳng về phía lôi điện.

Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc này, Vân Kình cư nhiên vì hành vi của Diệp Phong mà tâm cảnh được đột phá...

“Oanh... Rắc...”

Phi kiếm và lôi điện giao nhau, Vân Kình chỉ kiên trì được vài nhịp thở, đã bị lôi điện từ đỉnh núi đánh bay xuống dưới.

“Phanh.”

Lực đạo khổng lồ khiến Vân Kình dọc đường không thể ổn định thân hình, chỉ có thể trơ mắt nhìn mình đâm sầm xuống đất, rồi trong nháy mắt biến mất không dấu vết.

Dưới lòng đất không biết đã đi sâu bao nhiêu, Vân Kình lúc này mới cảm thấy lực đạo thiên kiếp biến mất.

“Ha ha ha ha...”

Vân Kình cười lớn một phát lực, cả người xông thẳng lên trên, trong chốc lát đã đứng trên mặt đất.

“Dù ngươi là thiên kiếp của hai thế giới dung hợp thì thế nào, ta Vân Kình vẫn như cũ không sợ, đến đây đi, ta chờ đạo lôi kiếp thứ hai của ngươi.”

Lúc này Vân Kình cả người cháy đen, khuôn mặt vốn tuấn dật đã không còn, quần áo màu xanh lơ trên người cũng biến thành bộ dạng ăn mày cháy sém.

Tuy trông chật vật không chịu nổi, nhưng giờ phút này Vân Kình lại cảm thấy trạng thái của mình phá lệ tốt.

Dù là đạo thiên kiếp thứ hai, hắn cũng có tám phần nắm chắc vượt qua.

“Này đều nhờ Diệp huynh khai đạo, mới làm tâm cảnh ta được đột phá.”

“Nếu không có chuyện hôm nay, nghĩ đến việc ta và Diệp huynh tương ngộ, tất nhiên sẽ trở thành bạn tốt không gì giấu nhau.”

“Ai, Diệp huynh...”

Vui sướng qua đi, theo sau Vân Kình là một trận thương cảm.

Diệp huynh à, một người tốt như vậy, cư nhiên liền chết dưới thiên kiếp như thế, bi ai thay...

Đúng vậy, Vân Kình cảm thấy Diệp Phong chết chắc rồi, hắn là một Tán Tiên tám kiếp đỉnh phong mà còn chật vật như thế, Diệp huynh của hắn căn bản không có khả năng sống sót.

Vân Kình nghĩ như vậy, ánh mắt nhìn về phía cách đó không xa.

Dựa theo quỹ đạo lôi kiếp mà xem, nếu Diệp huynh của hắn còn sống, khẳng định phải rơi ở vị trí đó.

Quả nhiên, mặt đất ở phương hướng kia, đừng nói là hố sâu như hắn, ngay cả một vết lõm cũng không có.

Vậy thì giải thích chỉ có một...

Diệp huynh của hắn đã bị lôi kiếp đánh thành tro bụi rồi.

“Diệp huynh, đi thong thả, ta sẽ cố gắng độ thêm vài đạo lôi kiếp.”

Vân Kình thu hồi thương cảm, ánh mắt ngưng lại, lần nữa nhìn về phía không trung.

Ánh sáng nơi tâm xoáy ốc mây đen lại lần nữa tích tụ, hơi thở so với lần trước lại khủng bố gấp đôi.

Vân Kình rõ ràng, lôi kiếp như vậy tổng cộng có chín đạo, uy lực mỗi đạo so với đạo trước đều tăng gấp đôi.

Mà đạo thứ nhất lần này đã khủng bố như thế, đây cũng là lý do Vân Kình không có tự tin vượt qua.

“Đến đây đi, ta đã chờ không kịp...”

“Di??? Đó là ai.”

Vân Kình một tay cầm kiếm, chỉ thẳng vào trung tâm thiên kiếp, định mở miệng khiêu khích một phen.

Nhưng lời chưa kịp nói xong, dư quang hắn đột nhiên như thấy một bóng người...

Hơn nữa vị trí người kia đứng có chút quen mắt, hình như là vị trí Diệp huynh của hắn đứng lúc trước.

Nhưng sao có thể chứ, Diệp huynh của hắn hẳn là đã bị chém thành tro bụi mới đúng.

“Giống như thật sự là Diệp huynh...”

Nhưng chờ Vân Kình ngưng thần nhìn qua, tức khắc liền mở to hai mắt, bởi vì đó chính là Diệp huynh của hắn.

Tạo hình đều giống hệt nhau, chút nào không thay đổi.

Dưới chân dẫm lên một thanh phi kiếm màu đỏ, phía trước lòng bàn tay năm thanh phi kiếm xoay tròn, hình thành một đạo quang chắn ngũ sắc.

“Hắn cư nhiên không chết...”

Vân Kình kinh ngạc lẩm bẩm.

“Không đúng, không chỉ không chết, dường như còn chẳng hề hấn gì...”

“Nhưng sao có thể chứ, dưới thiên kiếp khủng khiếp thế kia, không thể nào bình an vô sự được, chẳng lẽ hắn là tiên sao?”

Vân Kình lắc đầu nguầy nguậy, cảm thấy cảnh tượng trước mắt quá mức khó tin.

“Ầm ầm ầm...”

“Rắc...”

Ngay lúc Vân Kình còn đang thất thần, đạo lôi kiếp thứ hai đã tích tụ xong thế công, kèm theo tiếng sấm rền vang, lại lần nữa giáng xuống.

“Không ổn, giờ không phải lúc ngẩn người.”

Vân Kình thầm kêu một tiếng không ổn, vội vàng hoàn hồn, chuyên tâm ứng phó với đạo lôi kiếp thứ hai.

Thế nhưng ánh mắt hắn vẫn cố ý vô tình liếc về phía Diệp Phong.

“Ầm...”

Trong ánh nhìn của Vân Kình, lôi kiếp và tấm chắn ngũ sắc quang của Diệp Phong va chạm vào nhau.

“Hít...”

Cảnh tượng tiếp theo khiến Vân Kình phải hít một hơi khí lạnh.

Trong mắt hắn, lôi kiếp tựa như đập vào một bức tường không thể phá hủy, tia chớp bắn tung tóe khắp nơi.

Nhưng nhìn lại Diệp Phong, ngoài việc thanh phi kiếm dưới chân hơi chìm xuống một chút, thì hắn chẳng hề hấn gì.

“Thực lực này...”

Vân Kình đang định cảm thán, nhưng giây tiếp theo, người nọ đã biến mất khỏi mặt đất...

Truyện liên quan