Quyển 1 · Chương 190: Nguy cơ của Tử Tiêu Tông

Diệp Phong cuối cùng vẫn lựa chọn tắm sữa bò...

Tắm rửa xong xuôi, Diệp Phong liền bước vào quãng thời gian chờ đợi dài đằng đẵng, chuyện hứa hẹn đêm nay, xem ra cần phải nói chuyện cho tử tế.

Thế nhưng từ lúc trời vừa chạng vạng, Diệp Phong vẫn luôn tựa bên cửa sổ chờ tới tận nửa đêm, vẫn không thấy bóng dáng người đâu.

Đúng lúc Diệp Phong cảm thấy mình có khả năng bị chơi xỏ, thì trong sân, bóng dáng yêu kiều của Phượng Vũ đã xuất hiện trong tầm mắt hắn.

Phượng Vũ vừa vào sân liền thấy Diệp Phong bên cửa sổ, hai người tức thì nhìn nhau cười, sự ăn ý đều nằm trong lặng im.

“Ha ha, ngươi vẫn luôn chờ ở đây sao?”

Phượng Vũ vô cùng tự nhiên bước vào phòng Diệp Phong, còn thuận tay đóng cửa phòng lại, cười hỏi.

“Phượng tỷ tỷ tới có hơi chậm.”

Diệp Phong không trả lời câu hỏi của Phượng Vũ, mà nói.

“Sao thế? Ngươi đã suy nghĩ kỹ muốn đưa ra yêu cầu gì chưa?”

Phượng Vũ hơi nghiêng đầu, trên mặt mang theo nụ cười, cứ thế nhìn chằm chằm Diệp Phong mà hỏi.

Không thể không nói, dù Diệp Phong đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn cảm nhận được một loại áp lực vô hình.

Thậm chí trong lòng Diệp Phong còn tự dưng nảy sinh ảo giác, rằng mình giống như một nam sủng được Phượng Vũ bao nuôi...

Được rồi, tuy rằng nếu được Phượng Vũ bao nuôi thì Diệp Phong cũng chẳng chán ghét gì, nhưng hiện tại rốt cuộc vẫn chưa phải.

Vừa mới bắt đầu đã bị người ta lấn lướt, Diệp Phong vẫn có chút không cam lòng, hắn muốn chấn hưng uy phong nam nhi...

“Phượng tỷ tỷ thật sự sẽ đáp ứng ta bất cứ yêu cầu nào sao?”

Diệp Phong tiến lên một bước, rút ngắn khoảng cách với Phượng Vũ, cũng nhìn thẳng vào mắt nàng mà hỏi.

“Đương nhiên, dù sao ta cũng là chủ một phủ, lời đã nói ra, tự nhiên phải giữ lấy.”

Phượng Vũ nói rồi cũng tiến lên vài bước.

Hai người vốn đã không cách xa nhau, Phượng Vũ bước vài bước, khoảng cách giữa họ đã chưa đầy một mét, Diệp Phong đã ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng truyền vào mũi.

“Phượng tỷ tỷ, yêu cầu của ta có thể hơi quá đáng đấy, ví dụ như nếu ta...”

Diệp Phong chưa nói hết câu, nhưng khóe miệng đã nhếch lên, như thể nghĩ tới chuyện sắp xảy ra, có chút không kiềm chế được...

“Ví dụ như cái gì nào?”

Phượng Vũ hỏi, giọng nói rất nhẹ, rất dịu dàng, nghe mà lòng Diệp Phong tê dại.

Đồng thời, Phượng Vũ lại tiến thêm một bước, chính bước này khiến hai người gần như không còn khoảng cách.

Diệp Phong cúi đầu, gương mặt tuyệt mỹ của Phượng Vũ cũng đang ngẩng lên nhìn hắn.

Phượng Vũ vốn cao ráo, chỉ thấp hơn Diệp Phong nửa cái đầu, đối diện như vậy, khoảng cách giữa hai cái đầu còn chưa đầy hai mươi centimet.

Diệp Phong thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của Phượng Vũ phả vào cằm và cổ mình, ngứa ngáy.

Nhìn đôi mắt không hề lùi bước của Phượng Vũ cùng thân hình đang áp sát, Diệp Phong cảm nhận được áp lực càng thêm mãnh liệt.

Thậm chí cơ thể hắn còn theo bản năng lùi lại một chút.

Nhưng cũng may chỉ là một chút đó thôi, Diệp Phong liền nhanh chóng gồng mình lên.

Tình huống hiện tại là gì? Chẳng khác nào chiến trường, tuy hắn vẫn là một tân binh mới ra trận, nhưng hắn sẽ không để bản thân phải khiếp nhược...

“Ví dụ như...”

Diệp Phong cưỡng chế trái tim đang đập thình thịch, mở miệng nói.

Chỉ là lời còn chưa dứt, mày hắn đã nhíu lại.

Thấy Diệp Phong nhíu mày, Phượng Vũ cũng nghi hoặc, mọi thứ đều đang tiến triển theo hướng tốt, đây là biểu cảm gì thế này...

“Sao vậy? Yêu cầu không nói được à?”

Phượng Vũ nhẹ giọng hỏi.

Nhưng nàng vừa hỏi xong, còn chưa đợi Diệp Phong trả lời, nàng đã hiểu tại sao.

Bởi vì Diệp Phong lấy ra một viên ngọc phù truyền âm, lúc này nó đang nhấp nháy ánh sáng, đây là dấu hiệu có người đang liên lạc với hắn.

“Phụt.”

“Hay là... nghe trước đi?”

Thấy biểu cảm như bị táo bón của Diệp Phong, Phượng Vũ bật cười thành tiếng.

“Không nghe, chắc chắn là kẻ quấy rầy.”

Diệp Phong chỉ chần chừ một chút rồi ngắt kết nối ngọc phù.

Thời điểm mấu chốt thế này, sao có thể vì chút việc nhỏ mà ảnh hưởng đến hứng thú được...

“Ha ha, được rồi, vậy tiếp tục nói yêu cầu của ngươi đi?”

Phượng Vũ đương nhiên không có ý kiến, nàng sắp thành công rồi, cuộc gọi này quả thực không đúng lúc chút nào.

“Yêu cầu của ta chính là...”

Khóe miệng Diệp Phong lại nhếch lên, nói.

Chỉ là lần này vẫn chưa nói xong, vì viên ngọc phù kia lại nhấp nháy lần nữa.

“Ha ha, nghe đi, nhìn bộ dạng này chắc là có việc gấp.”

Phượng Vũ khẽ cười, nhìn viên ngọc phù đang nhấp nháy ánh sáng ngày càng dồn dập trong tay Diệp Phong, nói.

Nhưng nói là vậy, thân thể Phượng Vũ lại không hề lùi lại một bước, vẫn dán sát vào Diệp Phong.

“Được rồi.”

Diệp Phong bất đắc dĩ, chỉ đành nghe máy, nhưng giọng điệu khi mở lời chẳng hề dễ nghe chút nào.

“Dù ngươi là ai, nửa đêm quấy rầy ta, tốt nhất là cho ta một lý do hợp lý.”

Diệp Phong gắt gỏng nói.

“......”

“Sao vậy? Hỏa khí lớn thế?”

Đầu dây bên kia im lặng một lát, lúc này mới truyền ra giọng nói của một lão giả.

“Đại trưởng lão?”

Giọng lão giả này Diệp Phong rất quen, chính là Đại trưởng lão của Tử Tiêu Tông.

“Ừ, là ta, lão phu có quấy rầy chuyện tốt của ngươi không?”

Tuy Đại trưởng lão không biết tại sao Diệp Phong lại gắt gỏng như vậy, nhưng chút oán khí kia, ông nghe rõ mồn một.

“Không có gì, người tìm ta muộn thế này có chuyện gì sao?”

Diệp Phong đương nhiên không thể nói mình đang làm gì, thuận miệng ứng phó.

“Kiếm Tông có khả năng sẽ ra tay với Tử Tiêu Tông chúng ta, bên ngươi nếu không có việc gì thì mau trở về đi.”

Đại trưởng lão nói.

Dù khi nói những lời này, giọng điệu Đại trưởng lão vẫn rất bình thản, nhưng chỉ riêng việc nửa đêm khẩn cấp liên lạc với Diệp Phong cũng đủ hiểu, tình hình chắc chắn đã vô cùng cấp bách.

Vốn dĩ Đại trưởng lão nhận được tin báo từ Hạo Thiên phủ, dự định sẽ tới Phượng Loan phủ hỗ trợ.

Nhưng khi đang trên đường đi, ông nghe tin sự việc đã được giải quyết, hơn nữa người giải quyết lại chính là Diệp Phong, khiến Đại trưởng lão vừa mừng vừa sợ.

Kinh ngạc vì thực lực của Diệp Phong lại biến thái đến thế, vui mừng là trong cục diện hiện nay, thực lực của Diệp Phong bộc lộ ra đủ để bảo vệ Tử Tiêu Tông bình yên vô sự.

Vì thế Đại trưởng lão không tới Phượng Loan phủ nữa mà trực tiếp quay trở về Tử Tiêu Tông.

Vốn dĩ Đông Thần Châu mọi thứ đều rất bình tĩnh, cũng không có cao thủ Kiếp Vực nào trở về, cao nhất cũng chỉ là lão tổ của một môn phái nhỏ đã trải qua ba lần thiên kiếp, nhưng hoàn toàn không phải đối thủ của Đại trưởng lão.

Sau khi hai bên giao chiến, đối phương cũng đành thành thật ẩn nấp đi.

Nhưng ngay lúc này, Tử Tiêu Tông vô tình nhận được một tin tức, Kiếm Tông vậy mà cũng có một vị lão tổ trở về.

Hơn nữa họ luôn giấu kín tin tức, nếu không phải Tử Tiêu Tông cơ duyên xảo hợp mà biết được, có lẽ vẫn còn bị che mắt chẳng hay biết gì.

Bất quá, dù mục đích của Kiếm Tông chưa nói rõ, nhưng Đại trưởng lão đã ngửi thấy mùi nguy hiểm.

Truyện liên quan