Quyển 1 · Chương 165: Sao ngươi không đi nhanh lên?

“Mỗi lần chúng ta tiến lại gần, đều sẽ bị đại trận văng ra ngoài.”

“Nhưng chúng ta vẫn phát hiện ra một điều, đó là thiên tư càng tốt thì càng dễ dàng tiếp cận đại trận.”

“Cho nên chúng ta mới mời Diệp tiểu hữu, tin rằng với thiên tư của tiểu hữu, việc tiếp cận đại trận chắc chắn không thành vấn đề.”

Đại hộ pháp thành khẩn nói.

“Chính là ta không hiểu trận pháp, dù có thể tiến lại gần thì cũng đành bó tay.”

Diệp Phong nói.

“Diệp tiểu hữu không cần lo lắng, chỉ cần ngươi có thể miêu tả chi tiết đại trận, chúng ta tự nhiên sẽ nói cho ngươi phương pháp phá trận.”

Đại hộ pháp nói.

“Được thôi.”

Diệp Phong cũng đã hiểu rõ, hắn chẳng khác nào một điều tra viên.

“Ân, nếu Diệp tiểu hữu đã hiểu, vậy Vạn Bảo Lâu ta sẽ sắp xếp hai người đi vào trước, để tiểu hữu có cái nhìn tổng quan về đại trận.”

Đại hộ pháp nói, đầu gậy rồng gõ mạnh xuống đất.

Giây tiếp theo, hai người từ trong đám đông bước ra, tiến về phía đại trận.

Hai người này đều mặc trang phục giống hệt người canh cửa, có thể thấy họ cũng đảm nhiệm chức vụ tương tự.

Qua đó, Diệp Phong cũng thấy được sự hùng mạnh của Vạn Bảo Lâu, tuyệt đối không thua kém bất kỳ thế lực đỉnh cấp nào.

Bởi vì những người mặc trang phục canh cửa như vậy có tới hơn mười người, mà đây chỉ là số có mặt tại đây, còn những nơi khác thì không biết bao nhiêu mà kể.

Khi hai người canh cửa tiến về phía đại trận, Diệp Phong dễ dàng nhận ra rằng, càng gần lớp màng mỏng của đại trận, bước chân của họ càng chậm lại.

Đến cuối cùng, phải mất mấy chục giây mới miễn cưỡng bước được một bước.

Hơn nữa, Diệp Phong còn phát hiện ra một điều, dường như khi người ta tiến lại gần, sương mù bao phủ trên lớp màng mỏng của đại trận lại càng thêm dày đặc.

Điều này dẫn đến việc dù có đến gần hơn, cũng không thể nào nhìn rõ bố cục cụ thể của đại trận.

“Vèo vèo.”

Sau khi hai người canh cửa kiên trì thêm một phút, ở vị trí cách đại trận hơn mười mét, họ vẫn bị đẩy lùi.

Nhìn tốc độ bay ngược ra ngoài của hai người, Diệp Phong khẳng định một điều, lực đẩy của đại trận cực kỳ lớn.

Bởi vì khi hai người canh cửa bay qua người hắn, cả hai đều hóa thành hai đạo tàn ảnh, thấp thoáng còn thấy những giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống không trung...

“Diệp tiểu hữu, tiếp theo xem ngươi rồi.”

Đại hộ pháp nói với Diệp Phong.

“Ách...”

“Được.”

Diệp Phong chỉ chần chừ một lát, rồi cắn răng đáp ứng, trực tiếp cất bước tiến về phía đại trận.

“Lý tiểu hữu, nếu Diệp tiểu hữu không thành công, đành phải làm phiền ngươi.”

Sau khi Diệp Phong rời đi, Đại hộ pháp nói với người thanh niên của Âm Phong Giáo.

“Đây là điều đương nhiên, nhưng ta có lòng tin với hắn.”

Người thanh niên nói.

“Nga? Lý tiểu hữu lại coi trọng Diệp tiểu hữu đến vậy sao?”

Đại hộ pháp nhất thời có chút kinh ngạc, thiên tài với thiên tài thường không mấy hòa thuận với nhau.

“Ha hả, ta chỉ là nói sự thật, trong chuyện này, nếu hắn không làm được thì chỉ có thể dùng vũ lực phá trận.”

Người thanh niên thản nhiên nói.

“Ý của Lý tiểu hữu là... ngươi có cách phá giải đại trận này?”

Lời người thanh niên nói nghe có vẻ bâng quơ, nhưng Đại hộ pháp lập tức nắm bắt được điểm mấu chốt, bình tĩnh hỏi lại.

“Ta may mắn từng có được một bộ cổ pháp, bộ cổ pháp này có hiệu quả nhất định với bất kỳ đại trận nào.”

“Tuy nhiên, cổ pháp này yêu cầu rất cao đối với người thi triển, e rằng đến lúc đó tất cả cao thủ Độ Kiếp kỳ ở đây đều phải ra tay mới có thể miễn cưỡng thi triển được.”

Khóe miệng người thanh niên cong lên một đường cung, nói.

“Ha ha, vậy đến lúc đó đành làm phiền Lý tiểu hữu.”

“Lý tiểu hữu yên tâm, nếu trận phá, trừ vật ở trung tâm ra, những thứ khác Lý tiểu hữu có thể tùy ý chọn ba món.”

Đại hộ pháp cười lớn nói.

“Ha ha, đa tạ Đại hộ pháp.”

Người thanh niên cũng cười lớn đáp lại.

Ngay cả Diệp Phong đã đi xa cũng nghe thấy tiếng cười của hai người, hắn vô thức quay đầu lại nhìn, không hiểu hai kẻ này đang giở trò gì.

Cả hai cười rất lớn, có lẽ ai nhìn vào cũng thấy một cảnh tượng trò chuyện vui vẻ.

Nhưng không ai chú ý rằng, sâu trong đôi mắt tràn đầy ý cười của hai người lại ẩn chứa những tia nhìn khó hiểu.

Mục đích của người thanh niên đương nhiên là phá giải đại trận để cứu bản thể của mình.

Hắn chẳng hề hứng thú với những thù lao mà Đại hộ pháp hứa hẹn, hắn chỉ muốn mượn tay những cao thủ Độ Kiếp kỳ của Vạn Bảo Lâu để đạt được mục đích.

Vốn dĩ người thanh niên định làm vậy sau khi ra khỏi Nguyên Không Cổ Cảnh, như thế sẽ nắm chắc phần thắng hơn.

Đáng tiếc kế hoạch của hắn đã bị Diệp Phong làm xáo trộn.

Nhưng hiện tại cũng không tệ, Diệp Phong không vào Nguyên Không Cổ Cảnh mà lại tới đây, như vậy khả năng phá trận cũng không kém hơn là bao.

Người thanh niên thực sự nghĩ gì, Đại hộ pháp chắc chắn không biết.

Nhưng ông ta sống cả đời, hạng người nào mà chưa từng gặp qua.

Ông dám khẳng định, người thanh niên này chắc chắn đang che giấu điều gì đó.

Tuy nhiên, nếu người thanh niên có thể giúp ông phá trận, đó cũng là điều ông mong muốn, nên ông chắc chắn sẽ không từ chối.

Chỉ là sự đề phòng cần thiết thì Đại hộ pháp sẽ không bao giờ thiếu.

Hai người ở đây kẻ tính người toan, bên kia Diệp Phong đã đi tới vị trí cách đại trận hơn 30 mét.

Nhìn đám sương phía trước bắt đầu trở nên dày đặc, lòng Diệp Phong cũng không khỏi thắt lại.

Thảm trạng của hai người kia hắn đã tận mắt chứng kiến.

Hắn không chắc liệu cái thân xác Khai Quang kỳ nhỏ bé của mình có chịu nổi lực phản chấn của đại trận hay không.

Cho nên, càng tiến gần đại trận, mỗi bước đi của Diệp Phong đều vô cùng cẩn trọng.

Rất nhanh, Diệp Phong chỉ còn cách vị trí hai người canh cửa bị đẩy lùi vài chục bước.

“Hô...”

“Vạn hạnh, tiến thêm một bước nữa, lòng áy náy của ta đối với 30 triệu linh thạch lại vơi đi một phần.”

Lại một bước nữa rơi xuống, Diệp Phong vẫn không cảm nhận được luồng lực đẩy hắn bay đi, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

“Tiến thêm một bước nữa.”

Sau đó liền thấy Diệp Phong lại thật cẩn thận nhấc chân, chậm rãi thử thăm dò về phía trước.

Sau khi đung đưa hai cái, luồng lực lượng kia vẫn không xuất hiện, chân Diệp Phong lại lần nữa hạ xuống.

Tiếp theo lại bước thêm một bước, tiếp tục thử, cứ thế lặp đi lặp lại...

Thế nhưng một màn này rơi vào mắt những người khác, lại khiến khóe miệng họ không nhịn được mà co giật.

Tuy là Đại hộ pháp Vạn Bảo Lâu kiến thức rộng rãi, trên mu bàn tay chống cây gậy đầu rồng cũng không khỏi nổi lên mấy sợi gân xanh, có thể thấy được ông ta đang cực lực áp chế điều gì đó...

Được rồi, kỳ thực tâm lý hoạt động của mọi người lúc này đều cực kỳ thống nhất, toàn bộ đều đang phàn nàn về ác thú vị của Diệp Phong...

Đúng vậy, trong mắt họ, hành động cẩn thận từng li từng tí này của Diệp Phong chính là ác thú vị, chính là đang làm bộ làm tịch.

Một kẻ chưa đầy ba trăm tuổi mà đã là tồn tại Nhị chuyển Độ Kiếp, có cần phải cẩn thận đến mức này không??

Với thiên tư này, họ không dám bảo đảm chắc chắn có thể đi đến gần đại trận, nhưng trong phạm vi năm mét thì chắc chắn không thành vấn đề rồi.

“Mẹ kiếp, ngươi mau lên đi chứ...”

Truyện liên quan