Quyển 1 · Chương 73: Kẻ theo đuổi thế gia giàu có của Tô Dao

Trong lúc trò chơi Tinh Hải Chinh Đồ đang dậy sóng cả trong lẫn ngoài game, cuộc sống thực tại của Tô Dao cũng xuất hiện những gợn sóng bất ngờ.

Một ngày nọ, Tô Dao tan làm như thường lệ, chuẩn bị về nhà để livestream.

Tâm trạng cô rất nhẹ nhàng, trong đầu đã bắt đầu phác thảo nội dung cho buổi phát sóng tối nay.

Cô dự định sẽ thành lập một quân đoàn cơ khí hùng mạnh hơn trong game, dẫn dắt người hâm mộ tung hoành ngang dọc trên chiến trường tinh tế.

Nghĩ đến đó, bước chân cô vô thức nhanh hơn một chút.

Vừa đi đến dưới chân tòa nhà công ty, một chiếc xe thể thao sang trọng đời mới chậm rãi dừng lại trước mặt cô.

Chiếc xe có đường nét mượt mà, lớp sơn xe lấp lánh ánh sáng chói lọi dưới ánh hoàng hôn.

Người qua đường xung quanh lần lượt ngoái nhìn, những tiếng xì xào bàn tán cũng theo đó vang lên.

"Oa, chiếc xe sang này ngầu thật đấy!"

"Không biết là xe của ai, đỗ ở đây chắc chắn là để đón nhân vật tầm cỡ nào rồi."

Cửa xe mở ra, một nam thanh niên ăn mặc thời thượng, đeo kính râm bước xuống.

Người đàn ông tên Giang Phàm, là một phú nhị đại, gia đình sở hữu khối tài sản khổng lồ, có chút danh tiếng trong giới kinh doanh ở Thâm Quyến.

Anh ta thường xuyên lui tới những nơi cao cấp, xung quanh luôn vây quanh một đám người, đã quen với cảm giác được mọi người săn đón.

Giang Phàm tháo kính râm, để lộ gương mặt mà anh ta cho là điển trai, trên mặt treo nụ cười tự tin, nhưng trong nụ cười đó lại ẩn chứa một tia ngạo mạn.

Anh ta bước những bước đầy tự tin đến trước mặt Tô Dao, ánh mắt nhìn thẳng từ trên xuống dưới đánh giá một lượt.

Anh ta thầm nghĩ, Tô Dao ở ngoài đời còn xinh đẹp hơn trên livestream, hôm nay nhất định phải để lại ấn tượng sâu sắc cho cô.

Sau đó, anh ta lên tiếng: "Tô Dao, đã lâu không gặp."

Tô Dao nhìn Giang Phàm đột nhiên xuất hiện trước mắt, trong lòng đầy nghi hoặc.

Cô khẽ nhíu mày, ánh mắt lộ ra vẻ khó hiểu.

Cô thầm nghĩ trong lòng, người đàn ông này là ai? Hình như mình hoàn toàn không quen biết anh ta.

Tiếp đó, cô hỏi: "Anh là? Chúng ta có quen nhau không?"

Giang Phàm nghe thấy lời Tô Dao, khóe miệng vốn đang nhếch lên khẽ khựng lại, nụ cười trên mặt cứng đờ trong giây lát.

Rất nhanh, anh ta lại khôi phục nụ cười tự tin đó, nói: "Anh là Giang Phàm đây!

Lần trước ở một sự kiện thương mại tại Thâm Quyến chúng ta từng gặp nhau, anh ấn tượng với em lắm đấy."

Thực tế, Giang Phàm hoàn toàn không gặp Tô Dao trong sự kiện đó.

Anh ta chỉ tình cờ lướt thấy livestream của Tô Dao, lập tức bị cô gái vừa xinh đẹp vừa tài năng trên màn hình thu hút.

Sau khi nghe ngóng, biết được cô từng tham gia sự kiện đó, điều này đã cho anh ta cơ hội để tiếp cận cô.

Sau đó biết cô làm việc tại công ty này, anh ta liền cố tình chạy đến để tạo ra một cuộc "tình cờ gặp gỡ".

Để chuẩn bị cho cuộc gặp này, anh ta còn cẩn thận chọn bộ vest đặt may mới nhất, xịt loại nước hoa đắt tiền trong xe từ trước.

Tô Dao cố gắng hồi tưởng lại, nhưng trong đầu không thể tìm thấy bất kỳ ký ức nào về người này.

Cô không hề có chút ấn tượng nào về cái tên này.

Dù trong lòng có chút mất kiên nhẫn, nhưng vì lịch sự, Tô Dao vẫn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười lấy lệ.

Cô khẽ nói: "Thật ngại quá, tôi không nhớ rõ lắm. Không biết anh tìm tôi có việc gì không?"

Giang Phàm nhìn Tô Dao, ánh mắt lộ rõ vẻ ngưỡng mộ.

Giọng điệu cũng dịu dàng hơn vài phần: "Cũng không có việc gì đặc biệt, chỉ là thấy em ở đây nên muốn qua chào hỏi một tiếng.

Anh biết một nhà hàng rất tuyệt, cùng đi ăn một bữa thế nào?"

Nói đoạn, anh ta còn cố tình nghiêng người, chỉ vào chiếc xe thể thao của mình, ý khoe khoang trong ánh mắt là điều không cần bàn cãi.

Anh ta thầm nghĩ, chiếc xe sang trọng thế này, chắc chắn cô ấy sẽ động lòng.

Tô Dao lập tức hiểu rõ ý đồ của Giang Phàm, cô không hề hứng thú với loại phú nhị đại này, trong lòng cô luôn chỉ có Thẩm Uyên.

Ánh mắt cô lóe lên vẻ kiên định, khéo léo từ chối: "Cảm ơn lời mời của anh, nhưng tôi sợ bạn trai tôi sẽ để ý."

Giang Phàm không vì sự từ chối của Tô Dao mà nản lòng, anh ta đã quen với sự tự tin, cảm thấy không có gì mà tiền không giải quyết được.

Khóe miệng anh ta vẫn giữ nụ cười, nụ cười mang vẻ nắm chắc phần thắng: "Không sao, có thể gọi bạn trai em cùng đi mà!

Mọi người làm quen với nhau, biết đâu cậu ta lại không để ý nữa thì sao? Đây là danh thiếp của anh, nếu em đổi ý thì cứ liên lạc với anh bất cứ lúc nào."

Nói xong, anh ta lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp tinh xảo đưa về phía Tô Dao, tấm danh thiếp tỏa ra ánh vàng dưới nắng.

Anh ta cảm thấy, chỉ cần Tô Dao nhìn thấy thân phận của mình, chắc chắn sẽ đổi ý.

Tô Dao do dự một chút, không muốn gây thêm rắc rối nên chỉ gật đầu, lịch sự nhận lấy danh thiếp.

Cô nói: "Được rồi, tôi biết rồi, vậy tôi đi trước đây."

Nói đoạn, cô vội vã rời đi, đôi giày cao gót gõ xuống mặt đất những âm thanh dồn dập.

Cô chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi người đàn ông kỳ quặc này để về nhà nói chuyện với Thẩm Uyên.

Những ngày sau đó, Tô Dao luôn có thể "tình cờ gặp" Giang Phàm ở khắp mọi nơi.

Có khi là ở quán cà phê cô hay lui tới, Giang Phàm sẽ bưng hai ly cà phê ngồi xuống đối diện cô, cười nói "thật trùng hợp".

Mỗi lần nhìn thấy anh ta, Tô Dao đều cảm thấy rất bất lực, chỉ có thể đáp lại một cách lịch sự rồi vội vã rời đi.

Có khi là trên đường cô tan làm về nhà, chiếc xe thể thao quen thuộc đó lại xuất hiện bên cạnh.

Giang Phàm còn hạ cửa kính xe, nhiệt tình mời cô lên xe, lần nào Tô Dao cũng kiên quyết từ chối.

Thậm chí anh ta còn cố tình đợi dưới chân chung cư của Tô Dao, chỉ để chạm mặt cô khi cô đi làm.

Ngày hôm nay, Tô Dao đang bận rộn với một dự án vẽ tranh gốc quan trọng của trò chơi tại công ty.

Quản lý đột nhiên thông báo với Tô Dao rằng phía đối tác tạm thời đổi ý, hủy bỏ hợp tác.

Điều này khiến Tô Dao vô cùng tức giận, dự án tranh gốc này đã tiêu tốn của cô rất nhiều thời gian để thực hiện.

Giờ đây lại đột nhiên bị thông báo hủy bỏ, thật sự khiến người ta khó lòng chấp nhận!

Cô gọi điện cho người liên lạc bên phía đối tác, muốn hỏi rõ xem chuyện gì đang xảy ra.

Kết quả người đó ấp úng nói vài câu rồi cúp máy.

Đúng lúc cô đang cơn giận dữ, Giang Phàm lại xuất hiện trước cửa công ty cô.

Anh ta đắc ý nói: "Chỉ cần em đồng ý đi ăn với anh một bữa, chuyện hợp tác này anh có thể giúp em giải quyết."

Anh ta cảm thấy mình cuối cùng cũng có cơ hội khiến Tô Dao khuất phục, vẻ đắc ý trên mặt gần như tràn ra ngoài.

Tô Dao giận tím mặt, trực tiếp chửi thẳng: "Giang Phàm! Hóa ra là tên khốn nhà anh đứng sau giở trò quỷ!

Dừng lại ngay cho tôi! Còn như vậy nữa, xem tôi không tìm người trị anh!"

Cô không ngờ Giang Phàm lại dùng thủ đoạn này để ép cô, sự phẫn nộ trong lòng không thể kìm nén được nữa.

Tô Dao tức giận hừ một tiếng, trong lòng bực bội, xách túi lên rồi đi về nhà.

Thế nhưng Giang Phàm lại không hề bận tâm, vẫn giữ nụ cười tự tin đó.

Anh ta cảm thấy Tô Dao chỉ đang làm bộ làm tịch, đợi cô bình tĩnh lại rồi sẽ đồng ý thôi.

Trở về nhà, Tô Dao mệt mỏi đổ ập xuống ghế sô pha.

Nghĩ đến sự đeo bám của Giang Phàm những ngày qua, lòng cô tràn ngập phiền muộn.

Cô cầm điện thoại lên, muốn gọi cho Thẩm Uyên để trút bỏ những ấm ức và lo âu trong lòng.

Nhưng lại sợ làm phiền anh, dạo gần đây hình như anh luôn bận rộn với những việc rất quan trọng.

Do dự hồi lâu, cuối cùng cô quyết định tạm gác chuyện này sang một bên rồi bắt đầu livestream chơi game.

Thế nhưng, điều cô không ngờ tới là trong lúc đang phát sóng, phòng livestream bỗng chốc tràn ngập hàng loạt tài khoản lạ, liên tục spam những bình luận ép cô phải chấp nhận lời mời của Giang Phàm.

"Tô Dao, đồng ý với Giang Phàm đi, anh ta giàu có như vậy, theo anh ta cô sẽ được hưởng phúc!"

"Đừng ngốc nữa, bỏ lỡ Giang Phàm cô sẽ hối hận đấy!"

...

Nhìn những dòng bình luận này, trong lòng Tô Dao dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Cô biết đây là đám thủy quân do Giang Phàm thuê, tức giận đến mức dậm chân bình bịch, lớn tiếng mắng: "Giang Phàm, đồ khốn kiếp, anh cứ đợi đấy cho tôi!"

Cô cầm điện thoại lên định gọi cho bố mình.

Đúng lúc này, toàn bộ bình luận trên màn hình bỗng chốc biến mất sạch, phòng livestream trong nháy mắt trở nên im phăng phắc.

Truyện liên quan