Quyển 1 · Chương 676: Đăng ký kết hôn

Chú từ trên gọng kính lão nhìn họ một cái,

gật đầu, rồi lại cúi đầu tiếp tục lật cuốn lịch vạn niên.

Thẩm Minh từ trên lầu lao xuống, miệng ngậm nửa miếng bánh mì.

"Anh, hai người đi đâu thế? Em đi với!"

Thím túm chặt lấy cổ áo sau của nó.

"Đi cái gì mà đi! Còn phải để con giết gà nữa đấy!"

Thẩm Minh rụt cổ lại, miếng bánh mì suýt chút nữa rơi xuống đất.

Tô Dao mím môi cười, kéo Thẩm Uyên ra khỏi cửa.

Không khí trong sân vẫn còn vương lại chút hơi lạnh của đêm.

Lá cây hoa mộc xanh mướt, gió thổi qua, kêu xào xạc.

Thẩm Uyên mở cửa ghế phụ, tay che phía trên khung cửa.

Tô Dao ngồi vào, ôm chặt chiếc túi vải bố trong lòng.

Thẩm Uyên vòng qua ghế lái, khởi động xe.

Chiếc sedan màu đen từ từ trượt xuống theo con đường núi.

……

Cục Dân chính là một tòa nhà ba tầng cũ kỹ, gạch men trắng ốp tường ngoài đã ngả vàng.

Trước cửa đỗ vài chiếc xe điện,

một ông lão mặc đồng phục bảo vệ đang ngồi trong phòng trực đọc báo.

Thẩm Uyên đỗ xe vào ô kẻ vạch bên đường.

Tô Dao tháo dây an toàn, không xuống xe ngay.

Cô cúi đầu kiểm tra lại giấy tờ trong túi vải bố một lượt.

Chứng minh thư, sổ hộ khẩu, ảnh thẻ.

Đều đủ cả.

Thẩm Uyên đã xuống xe, vòng sang phía cô, mở cửa xe giúp cô.

Tô Dao hít sâu một hơi, ôm chặt túi vải bố hơn, bước ra khỏi xe.

Sảnh tầng một Cục Dân chính không có nhiều người.

Hai người phụ nữ trung niên mặc đồng phục ngồi sau quầy,

vừa sắp xếp tài liệu vừa thì thầm trò chuyện.

Trên hàng ghế nhựa ở góc phòng có một đôi nam nữ trẻ, cô gái cúi đầu,

chàng trai nắm lấy tay cô, đầu gối khẽ chạm vào đầu gối cô.

Tô Dao đi tới trước quầy tư vấn.

"Xin hỏi, đăng ký kết hôn làm ở đâu ạ?"

Nhân viên ngẩng đầu, nhìn cô một cái, rồi lại nhìn Thẩm Uyên phía sau cô.

"Tầng hai, rẽ trái, phòng 207."

"Cảm ơn ạ."

Cầu thang làm bằng đá mài, các góc cạnh đã mòn đến sáng bóng.

Thẩm Uyên đi trước cô nửa bước, bóng đổ dài trên những bậc thang.

Tô Dao giẫm lên bóng anh, từng bước từng bước đi lên.

Cửa phòng 207 đang mở.

Bên trong có một chiếc bàn làm việc màu sẫm,

trên bàn bày máy tính, hộp dấu, và vài chồng sổ đỏ còn để trống.

Người phụ nữ trung niên mặc đồng phục xanh đậm ngẩng đầu, kính trượt xuống tận chóp mũi.

"Đăng ký kết hôn à?"

"Vâng." Tô Dao gật đầu.

"Mang theo tài liệu chưa?"

Tô Dao lấy từng món giấy tờ trong túi vải bố ra, xếp dàn trên mặt bàn.

Chứng minh thư, sổ hộ khẩu, ảnh thẻ.

Nhân viên nhận lấy, lật xem từng tờ một, ngón tay gõ lạch cạch trên bàn phím.

"Đằng gái, Tô Dao."

"Đằng trai, Thẩm Uyên."

Cô ta đọc những dòng chữ trên màn hình, không hề ngẩng đầu lên.

"Tự nguyện kết hôn?"

"Tự nguyện." Hai người gần như đồng thanh đáp.

"Đã ký thỏa thuận tiền hôn nhân chưa?"

"Chưa ạ."

Nhân viên ngẩng đầu nhìn họ một cái.

"Được."

Cô ta rút hai tờ đơn từ trong ngăn kéo ra, đẩy về phía họ.

"Điền vào đi."

Thẩm Uyên nhận lấy bút.

Thân bút bằng nhựa, in quảng cáo của một ngân hàng nào đó.

Tư thế cầm bút của anh rất chuẩn, nét chữ ngay ngắn, mỗi chữ đều nằm gọn trong ô.

Tô Dao nghiêng người, nhìn anh điền đơn.

Hàng mi anh rủ xuống, tạo thành một vệt bóng nhỏ dưới mắt.

Điền xong đơn, nhân viên nhận lấy kiểm tra lại một lượt.

Cô ta lấy từ trong hộp dấu ra hai con dấu, một đỏ, một xanh.

Dấu đỏ là con dấu của Cục Dân chính, dấu xanh là tên của người thụ lý.

"Bộp."

Con dấu đầu tiên đóng lên trang của đằng gái.

"Bộp."

Tờ thứ hai đóng dấu vào trang của chú rể.

Cô lật đến trang bìa, dán ảnh lên, rồi đặt dưới máy dập dấu nổi.

"Cạch."

Tiếng khớp nối vang lên rõ rệt.

Cuốn sổ đỏ được đẩy về phía trước.

Tô Dao vươn tay đón lấy, đầu ngón tay chạm vào lớp bìa lành lạnh.

"Chúc mừng hai người."

Nhân viên công tác nói, giọng điệu bình thản.

"Cảm ơn." Thẩm Uyên gật đầu.

Anh xếp hai cuốn sổ đỏ ngay ngắn,

gõ nhẹ xuống mặt bàn, rồi dùng cả hai tay đưa cho Tô Dao một cuốn.

Tô Dao đón lấy.

Trên bìa in hình quốc huy vàng óng cùng ba chữ "Giấy chứng nhận kết hôn".

Cô mở ra.

Trong ảnh, hai người tựa sát vào nhau, phông nền là tấm vải nhung đỏ đã phai màu.

Cô cười đến cong cả mắt.

Khóe môi anh khẽ nhếch lên.

Cô khép cuốn sổ lại, ôm chặt vào lồng ngực.

Thẩm Uyên đứng cạnh cô, tay cầm cuốn còn lại, không hề mở ra.

Hai người sánh vai bước ra khỏi phòng 207.

Hành lang vắng lặng, cửa sổ cuối hành lang mở toang, gió thổi vào khiến rèm cửa khẽ lay động.

Tô Dao cúi đầu, ngón tay mơn trớn những dòng chữ nhũ vàng trên bìa.

"Về thôi?" Thẩm Uyên hỏi.

"Ừm."

Cô ngẩng đầu, ánh nắng từ cửa sổ xiên vào, đậu trên vai anh.

Cô vươn tay, phủi đi vệt nắng vương trên vai anh.

Thẩm Uyên nắm lấy tay cô.

Những ngón tay đan xen, lòng bàn tay áp chặt.

Khi xuống lầu, bước chân Tô Dao chậm lại.

"Em có chút hối hận." Cô nói.

Thẩm Uyên dừng bước.

"Hối hận vì không đến sớm hơn."

Thẩm Uyên nhìn cô.

Hàng mi cô dưới nắng mang sắc vàng nhạt.

Anh siết chặt tay cô.

"Bây giờ vẫn chưa muộn."

Ở sảnh tầng một, đôi nam nữ trẻ tuổi vẫn ngồi trên ghế nhựa.

Cô gái không còn cúi đầu nữa, tựa vào vai chàng trai, ánh mắt lấp lánh.

Chàng trai nhìn thấy cuốn sổ đỏ trên tay họ, khẽ gật đầu chào.

Thẩm Uyên cũng gật đầu đáp lại.

Bước ra khỏi Cục Dân chính, nắng gắt hơn lúc nãy đôi chút.

Bác bảo vệ ở cửa vẫn đang đọc báo, lật sang trang mới.

Tô Dao cẩn thận đặt giấy chứng nhận kết hôn vào túi vải, kéo khóa lại.

Thẩm Uyên mở cửa ghế phụ.

Cô ngồi vào, ôm túi vải trong lòng,

đầu ngón tay cách lớp vải, vuốt ve đường nét vuông vức ấy.

Thẩm Uyên khởi động xe.

Bản nhạc cũ vẫn phát, nhưng đã chuyển sang bài khác.

Tô Dao tựa vào ghế, ngoài cửa sổ, cửa tiệm, người qua đường và hàng cây ven đường chậm rãi lùi về phía sau.

"Tối nay ăn gì?" Cô hỏi.

"Em muốn ăn gì?" Thẩm Uyên nhìn về phía trước.

"Không biết nữa."

"Về hỏi thím xem sao."

"Ừm."

Xe rẽ vào con đường cũ ở đầu trấn.

Phía xa, bóng núi xanh thẫm, tán cây hòe già đầu làng xòe ra một mảng xanh mát rượi.

Tô Dao ôm túi vải trong lòng,

đầu ngón tay cách lớp vải, vuốt ve đường nét vuông vức ấy.

Thẩm Uyên đỗ xe vào sân.

Thím nghe tiếng động, thò đầu ra từ nhà bếp, tay vẫn còn dính bột mì.

"Về rồi à? Có đói không?"

Tô Dao xuống xe, đứng bên cạnh cửa, chưa vội bước vào.

Thím nhìn thấy chiếc túi vải trong lòng cô,

lại nhìn vẻ mặt cô, động tác trên tay khựng lại.

"Xong xuôi cả rồi?"

Tô Dao gật đầu, mở túi vải, rút cuốn sổ bìa đỏ ra.

Thím lau tay vào tạp dề, đón lấy rồi mở ra.

Thím xem rất lâu.

Trong ảnh, hai người tựa sát vào nhau,

tấm vải đỏ phai màu phía sau làm gương mặt cả hai trở nên dịu dàng hơn hẳn.

“Được, được, được.”

Thím trả lại giấy chứng nhận cho cô, xoay người bước vào bếp, bóng lưng khựng lại một nhịp.

Tô Dao đứng chôn chân tại chỗ,

Nghe thấy tiếng vòi nước bên trong bật mở, ào ào, lớn hơn mọi ngày.

Chú từ trong phòng bước ra, tay vẫn còn cầm cuốn lịch vạn niên cũ kỹ.

“Xong xuôi cả rồi chứ?”

Thẩm Uyên đưa cuốn giấy chứng nhận kết hôn trong tay cho chú.

Chú đón lấy, không lật xem, chỉ nâng niu trên tay, những ngón tay vuốt ve lên bìa ngoài vài cái.

Chú đặt cuốn lịch vạn niên lên bậu cửa sổ,

Lấy chiếc kính lão từ túi áo trước ngực ra, đeo lên ngay ngắn, rồi mới lật mở trang đầu tiên.

Ánh nắng xiên qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên những dòng chữ mạ vàng, phản chiếu những tia sáng vụn vặt.

Truyện liên quan