Quyển 1 · Chương 83: Chân tướng vụ rơi nước

Lý Học Viên đi rồi, Cẩm Lý vẫn luôn cùng người nhà họ Lý chờ đợi hắn. Nhưng chờ đợi lại là sự hãm hại của phe phản động.

Cẩm Lý không biết đã xảy ra chuyện gì, nàng chỉ biết ngày đó rất nhiều kẻ hung thần ác sát xông vào nhà họ Lý, mạnh mẽ bắt đi Lý phụ cùng đại thiếu gia.

Lý lão phu nhân mang theo người trong nhà rời đi, lúc thu dọn đồ đạc cũng không quên mang theo Cẩm Lý.

Cẩm Lý cùng nhà họ Lý trằn trọc qua rất nhiều nơi, nàng chỉ có thể ở trong thùng nước.

Tiểu thiếu gia sẽ cho nàng ăn, sẽ cùng nàng trò chuyện. Từ lời cậu nói, Cẩm Lý biết Lý phụ bị hãm hại, đại thiếu gia được cứu ra nhưng bị thương quá nặng.

Nàng rất muốn an ủi tiểu thiếu gia, nhưng nàng không nói được lời nào.

Không bao lâu sau, nơi ở tạm thời của nhà họ Lý lại bị người phát hiện. Cả nhà cuống quít chạy trốn.

Cẩm Lý ở trong thùng nước theo xe ngựa xóc nảy đến mức sắp hôn mê.

Chờ khi mọi thứ ổn định, nàng không biết mình đang ở đâu. Tiểu thiếu gia ôm thùng nước, cùng lão phu nhân thả nàng xuống hồ Huệ.

Cẩm Lý không muốn rời đi, nàng cứ quanh quẩn bên hồ Huệ không chịu bơi đi. Lão phu nhân cùng tiểu thiếu gia cũng luyến tiếc nàng, nhưng họ không thể không phóng sinh nàng.

Lão phu nhân nói: “Cẩm Lý, chúng ta đều biết ngươi là loài cá có linh tính. Ngươi đi theo chúng ta chỉ có thể chịu cảnh lang bạt kỳ hồ, chúng ta sắp phải cả nhà chạy nạn ra nước ngoài, con đường phía trước mịt mù, thật sự không có cách nào mang theo ngươi, đến chính chúng ta còn không biết có giữ được mạng hay không……” Huống chi là một con cá.

Cẩm Lý có linh tính, trở về với thiên nhiên có lẽ sẽ tốt hơn.

Cẩm Lý vừa nghe họ sắp đi, càng thêm nóng nảy.

Tiểu thiếu gia ngồi xổm bên hồ Huệ nói: “Cẩm Lý, ngươi phải hảo hảo tu luyện, trong thoại bản đều nói động vật có linh tính trải qua thời gian dài tu luyện là có thể biến thành người. Nhị ca cũng nói như vậy. Ngươi ở chỗ này tu luyện cho tốt, nếu có một ngày ngươi thật sự biến thành người, hãy tới tìm chúng ta.” Hy vọng khi đó chúng ta vẫn còn sống, tiểu thiếu gia thầm nghĩ.

Cẩm Lý biết nhà họ Lý là bất đắc dĩ mới phải cử gia ra nước ngoài, chuyến đi này nhất định sẽ gặp nhiều trắc trở, nàng đã hứa với Lý Học Viên phải bảo vệ nhà họ Lý, tuyệt đối không thể thất hứa.

Nàng hao tổn tu vi, đem linh lực vốn chưa hồi phục được bao nhiêu rút ra toàn bộ, rót vào vật trang trí ngọc Cẩm Lý, bảo vệ những người còn lại của nhà họ Lý bình an xuất ngoại, tìm kiếm đường sống khác.

Mà nàng thì giống như Mạnh Cực Miêu lúc trước, ngoại trừ một tia nguyên thần, trở nên giống hệt loài cá bình thường.

Nhờ có linh lực của Cẩm Lý bảo vệ, nhà họ Lý xuất ngoại rất thuận lợi. Đại thiếu gia cùng tiểu thiếu gia mang theo nhà họ Lý ở nước ngoài gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng.

Đại thiếu gia sau khi bị bắt đã phải chịu nghiêm hình tra tấn, thân thể suy kiệt, người đến trung niên đã sớm qua đời.

Tiểu thiếu gia gánh vác cả gia đình, đưa công việc kinh doanh của nhà họ Lý ngày càng lớn mạnh, dùng hành động thực tế để hỗ trợ tổ quốc, tiếp tục giúp nhị ca Lý Học Viên thực hiện lý tưởng của hắn.

Cẩm Lý tu luyện ở hồ Huệ, lọt vào sự tấn công của Hắc Ảnh Xà, may mắn được Thăng Khanh Xà cứu giúp.

Thăng Khanh Xà cùng Cẩm Lý đều thuộc loài thụy thú, hai người rất hợp nhau.

Thăng Khanh Xà trong các cuộc truy bắt của đội săn yêu đã bị thương không quá nặng, hơn nữa tốc độ chạy trốn của hắn rất nhanh, chưa từng bị bắt, vẫn luôn trốn ở núi Huệ tu luyện, tu vi cao hơn Cẩm Lý rất nhiều.

Dưới sự giúp đỡ của Thăng Khanh Xà, Cẩm Lý cũng có tiến bộ không nhỏ. Nàng chia sẻ với Thăng Khanh Xà chuyện của mình và nhà họ Lý, Thăng Khanh Xà không hiểu tại sao lại có yêu thú tan hết tu vi để bảo vệ người khác.

Hắn mắng nàng ngốc.

Nàng nói hắn không hiểu được.

Ngày tháng trôi qua, Cẩm Lý vẫn luôn chờ đợi Lý Học Viên, chờ đợi người nhà họ Lý.

Cho đến một ngày, nàng ngửi thấy mùi vị của người nhà họ Lý.

Nàng hưng phấn bơi đến bên hồ Huệ, lại nhìn thấy Hắc Ảnh Xà đang tấn công một đứa trẻ nhà họ Lý.

Nàng không chút suy nghĩ liền lao tới cứu cậu bé.

Tu vi của Hắc Ảnh Xà cao hơn nàng, hành động này của nàng đúng là không biết tự lượng sức mình. Nhưng nàng không thể trơ mắt nhìn đứa trẻ nhà họ Lý chết trước mặt mình.

Thời khắc mấu chốt, Thăng Khanh Xà giúp nàng, hai yêu thú hợp lực tạm thời đánh lui Hắc Ảnh Xà. Cẩm Lý cùng Thăng Khanh Xà đều vì thế mà bị thương.

Cẩm Lý lập tức đưa đứa trẻ nhà họ Lý lên bờ, người lão nhân kia vội vàng cứu lấy cháu mình.

Cẩm Lý nhìn lão nhân có sáu phần giống tiểu thiếu gia này, nàng mới bừng tỉnh nhận ra nhân gian đã trôi qua vài thập niên.

Nhị thiếu gia Lý Học Viên không còn nữa, tiểu thiếu gia Lý Học Thư cũng không còn nữa, những người nhà họ Lý mà nàng quen thuộc đều không còn nữa.

Cũng may dòng dõi nhà họ Lý không bị biến mất trong thời đại chiến hỏa bay tán loạn.

Nàng xem như đã làm được điều đã hứa với Lý Học Viên sao? Nàng có bảo vệ tốt nhà họ Lý không?

Để tìm hiểu ngọn ngành, nàng cầu xin Thăng Khanh Xà hóa thành hình người giúp nàng đi điều tra.

Thăng Khanh Xà đã có năng lực hóa hình, hắn cũng rất tò mò về nhân gian trong lời kể của Cẩm Lý, vì thế đã đồng ý.

Rất nhanh, Thăng Khanh Xà mang tin tức về, nhà họ Lý hiện tại sống rất tốt. Cẩm Lý muốn tự mình đi xem, vì thế nhân dịp trận mưa to bất ngờ, Thăng Khanh Xà mang nàng đến nhà họ Lý.

Linh lực nàng để lại trong ngọc Cẩm Lý bảo vệ nhà họ Lý đã chẳng còn lại bao nhiêu. Nhà họ Lý không chuyển nhà, mọi thứ vẫn như trước, ngay cả cái ao cũng còn đó.

Nàng muốn ở lại nhà họ Lý, Thăng Khanh Xà không hiểu, ở nơi người đến người đi này thì làm sao tu luyện cho tốt, cứ như vậy thì bao giờ nàng mới tu ra hình người?

Đối với yêu thú mà nói, sau khi tu ra hình người mới có thể đột phá bản thân nhanh hơn, tiếp tục tu luyện linh lực.

Thế nhưng Cẩm Lý khăng khăng muốn ở lại đây, Thăng Khanh Xà tức giận, càu nhàu nhưng không lay chuyển được nàng.

Sau trận chiến với Hắc Ảnh Xà, Cẩm Lý bị độc khí của nó tấn công, bản thể bị thương.

Nàng chưa tu luyện ra hình người, không thể đẩy độc tố ra khỏi cơ thể, vì thế nàng phân tán linh lực hóa thành bảy con cá chép sống trong ao nhà họ Lý.

Còn linh thể của nàng bám vào vật trang trí ngọc Cẩm Lý. Đây là vật Lý Học Viên dựa theo bản thể của nàng mà điêu khắc, nàng rất thích, ở trong đó cũng rất vừa vặn.

Vật trang trí bằng ngọc thủy nhuận, rất ôn dưỡng nàng, mỗi tối nàng đều có thể rót linh thể vào bảy con cá chép để tu luyện. Ban ngày lại trở về vật trang trí ngọc Cẩm Lý.

Mà bản thể của nàng phảng phất như một con cá chết, được Thăng Khanh Xà mang về hồ Huệ, phong ấn giấu trong hang ổ của hắn.

Sự xuất hiện kỳ lạ của bảy con cá chép khiến Lý Ký Minh lo lắng, ông mời đại sư đến xem, đại sư kiến nghị ông xây dựng trận pháp trấn trạch chiêu tài.

Điều này rất hợp ý Cẩm Lý, vừa có thể bảo vệ nhà họ Lý lại vừa giúp nàng tu luyện.

Điều khiến Cẩm Lý cảm thấy vui mừng là, những người nhà họ Lý mà nàng quen thuộc tuy không còn nữa, nhưng hậu nhân nhà họ Lý vẫn đối xử tử tế và thân cận với nàng như xưa.

Mỗi ngày nhìn dáng vẻ ít nói của Lý Ký Minh, nàng lại nhớ đến tiểu thiếu gia, liệu tiểu thiếu gia khi già đi có phải cũng như thế này không?

Nàng cũng rất thích Lý Đình Sâm, cậu lớn lên có chút giống Lý Học Viên, tuy tính cách của họ một trời một vực, nhưng đều thích trò chuyện với nàng.

Chỉ là Lý Đình Sâm khi lớn lên lại không thích nói chuyện, mỗi ngày đều ngồi bên ao xem văn kiện, cũng không giống Lý Học Viên hay đọc sách, đọc báo cho nàng nghe, thật đúng là một tên mọt sách.

Cuộc sống của Cẩm Lý ở nhà cũ họ Lý rất nhàn nhã, nhưng nàng rất nhớ Lý Học Viên.

Đột nhiên một ngày, nàng phát hiện Lý Đình Sâm bị trộm mất khí vận.

Nàng không nhìn thấy mây tía trên người Lý Đình Sâm, nhưng nàng ngửi thấy trên người cậu đột nhiên xuất hiện một chút khí âm tà. Tà khí này đang trộm đi khí vận của cậu, khiến cậu bực bội bất an, mọi việc không thuận.

Nàng không có hình người, không thể điều tra, cho nên nàng liên hệ với Thăng Khanh Xà.

Truyện liên quan