Quyển 1 · Chương 10: Quét ngang

“Chuyện gì thế này!”

Gã đại hán trung niên bị đá văng xuống đài, ngồi dưới đất với gương mặt đầy ngơ ngác.

Gã chỉ thấy hoa mắt một cái, rồi cứ thế bị đánh ngã ra ngoài.

Sờ nắn khắp người, phát hiện bản thân không hề bị thương, gã đại hán trung niên vội vàng đứng dậy cất tiếng cảm ơn Tô Hồng.

Bước lên đài lôi, sống chết do số, dù có trọng tài túc trực nhưng vẫn không thiếu những võ đài tử đấu mất mạng.

Thông thường đánh xong một trận, gãy tay đứt xương là chuyện cơm bữa.

Đối phương đủ sức đá gã văng khỏi đài mà gã không hề hấn gì, rõ ràng là đã giơ cao đánh khẽ.

Tô Hồng xua xua tay với gã.

Cậu tuy tranh chấp với đám người này, nhưng tất cả cũng vì tiền, chẳng có ân oán gì nên tự nhiên sẽ không hạ sát thủ.

Lúc này.

Trên khán đài, nhìn thấy gã đại hán trung niên bị đá văng chỉ bằng một cước, khán giả ai nấy đều ngẩn người.

Theo lẽ thường, võ sĩ dám bước lên lôi đài thì thực lực đều không phải dạng vừa.

Cái cảnh vừa bước lên, lời còn chưa dứt đã bị đánh rớt đài thế này thật sự hiếm thấy.

“Tên đầu trâu này cũng có vài phần bản lĩnh đấy chứ!”

“Hê hê, bảo sao người ta lại dám đánh chế độ thủ đài!”

Khán giả bàn ra tán vào, bắt đầu nảy sinh chút hứng thú với gã đầu trâu.

Lúc này, phần lớn ánh mắt đều đổ dồn về phía lôi đài Võ Đồ.

“Thôi xong, chẳng phải bảo là liều chết chiến đấu sao, thế nào lại bị đá văng trong một cước rồi?”

Trần Lâm cùng đám học sinh nhìn nhau ngơ ngác.

“Là do gã này quá mạnh, sức chiến đấu đè bẹp hoàn toàn gây ra.”

Lý Đồ lúc này lên tiếng giải thích.

“Xì, mạnh đến mấy thì cũng chỉ là Võ Đồ, e rằng đến một đấm Bôn Lôi Quyền của tôi cũng chẳng đỡ nổi, có gì mà xem.”

Trần Sơn bĩu môi.

“Haha, bên Võ Đồ kịch tính như vậy, bên chúng ta cũng không thể chịu kém cạnh được!”

Lúc này, từ phòng chờ Chuẩn Võ Giả vang lên một tiếng cười sảng khoái.

Khoảnh khắc tiếp theo.

Một gã trung niên đeo mặt nạ cáo trắng nhảy lên lôi đài Chuẩn Võ Giả.

“Tôi cũng muốn đánh chế độ thủ đài!”

Lời này vừa thốt ra, toàn bộ khán phòng liền bùng nổ.

“Thôi xong, đây chẳng phải là Cáo Trắng sao, xá chủ lôi đài đoạt quán quân bảy ngày liên tiếp đấy, hôm nay lại trực tiếp đòi đánh chế độ thủ đài!”

“Xuýt, tối nay có phim hay để xem rồi, thật không uổng công đến đây!”

Thấy Cáo Trắng lên đài, khán giả lập tức trở nên phấn khích.

Cùng lúc đó.

Lôi đài Võ Đồ.

Trong đầu Tô Hồng vang lên một tiếng thông báo.

[Đánh bại Võ Đồ, nhận được 3 điểm giá trị Võ Đạo.]

“3 điểm?”

Tô Hồng trong lòng thầm tính toán.

Không biết muốn tăng 1 điểm khí huyết thì cần bao nhiêu giá trị Võ Đạo.

Lúc này.

“Lôi đài Võ Đồ, thắng một trận!”

“Còn lại bốn mươi tám Võ Đồ!”

“Hãy cùng chờ xem tối nay là đầu... ừm... Đầu Trâu thủ đài thành công, hay là sẽ có cao thủ khác xuất hiện!”

Trọng tài cầm loa hét lớn, giọng nói vang dội khơi dậy nhiệt huyết của tất cả mọi người có mặt!

Khán giả phấn khích gầm hú liên hồi, không ít người mặt đỏ gay đứng bật dậy khỏi ghế gào thét.

“Đánh xong rồi tính.”

Tô Hồng không tiếp tục nghiền ngẫm hệ thống nữa mà thu nhiễm tâm thần.

Xoay người nhìn xuống dưới đài.

Cậu vẫy vẫy tay.

“Người tiếp theo!”

Rất nhanh, một gã lực sĩ vóc dáng vạm vỡ nhảy lên đài.

Gã nhe răng cười với Tô Hồng.

“Bằng hữu, đa tạ cậu vừa rồi đã giơ cao đánh khẽ với anh em của tôi, để đáp lễ, tôi sẽ cố gắng không làm cậu bị thương!”

Vừa nói, khí huyết toàn thân gã bộc phát ra ngoài.

Luồng khí tức tỏa ra chỉ kém Chuẩn Võ Giả ở lôi đài bên cạnh một chút.

Rõ ràng, người này chỉ còn cách Chuẩn Võ Giả nửa bước ngắn ngủi.

“Mời.”

Tô Hồng mỉm cười, giơ tay ra hiệu.

“Đến đây!”

Gã đại hán trung niên quát khẽ một tiếng nhắc nhở.

Sải ba bước thành hai, lao thẳng đến trước mặt Tô Hồng.

Một đấm tung ra, tiếng xé gió mãnh liệt vang lên tanh tách.

Đối mặt với đòn này, Tô Hồng không tránh không né, giơ nắm đấm lên nghênh chiến.

“Hả?”

Gã đại hán trung niên thấy vậy liền nhíu mày.

Gã không ngờ rằng, bản thân đã phô diễn khí huyết trước mà gã đầu trâu này vẫn dám đỡ cứng cú đấm toàn lực của gã.

Nghĩ đến việc đối phương từng nương tay trước đó.

Gã đại hán trung niên định bụng thu lại vài phần lực.

Nhưng gã còn chưa kịp làm vậy.

Nắm đấm của Tô Hồng đã đột ngột tăng tốc.

Hai nắm đấm trong chớp mắt va chạm vào nhau.

"Hử!?"

Sắc mặt đại hán trung niên biến đổi, chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh vô cùng mãnh liệt truyền đến.

Ý nghĩ muốn thu lực ngay lập tức tan biến.

Gân xanh trên cổ bạo khởi, đang định phát ra một tiếng gầm giận dữ để dốc toàn lực ứng phó.

Cú đá cực nhanh của Tô Hồng lại một lần nữa trực tiếp đá bay gã xuống đài.

Y hệt như người anh em của gã.

Đại hán trung niên bay xuống đài, mông ngồi ngay vào vị trí mà người anh em của gã vừa ngồi lúc nãy.

Trên mặt đất thậm chí còn vương lại vài phần hơi ấm.

"Cái này...... Mình cứ thế mà bại rồi sao!?"

Đại hán trung niên vẻ mặt ngơ ngác.

Nhìn ngưu đầu nhân trên đài, ánh mắt tràn đầy chấn kinh.

Khí huyết của gã tận 89 điểm.

Đã được coi là kẻ xuất sắc trong số các võ đồ ngày hôm nay rồi.

Đây cũng là chỗ dựa để gã tự tin muốn thu lực.

Thế nhưng kết quả.

Đối phương không chỉ cứng rắn đối chọi với gã một quyền, mà còn có thể rút ra khoảng trống tặng cho gã một cước.

Hiển nhiên, thực lực vượt xa gã.

"Quái vật từ đâu chui ra thế này......"

Trong lòng đại hán trung niên vừa uất ức, lại vừa khánh hạnh.

Cũng may tên ngưu đầu nhân này hạ thủ lưu tình, nếu như lòng dạ độc ác thì cú đá vừa rồi ít nhất cũng phải đá gãy vài chiếc xương sườn của gã.

"Võ đồ đài, hai trận thắng liên tiếp!"

Trọng tài hô lớn một tiếng.

Tiếp theo đó.

Liên tiếp mười mấy võ đồ lên đài.

Đều bị Tô Hồng dễ dàng đánh bại.

Hắn thậm chí còn chưa hề thở dốc.

"Với Kim Cang Quyền ở cảnh giới hoàn mỹ của mình, tại võ đồ đài này, căn bản không có đối thủ."

Những trận chiến liên tiếp đã khiến Tô Hồng hiểu rõ điều này.

"Chuẩn võ giả đài, năm trận thắng liên tiếp!"

Lúc này, từ đài bên cạnh truyền đến một tiếng hô lớn.

Tô Hồng quay đầu nhìn sang.

Chỉ thấy người đeo mặt nạ cáo trắng kia đang thản nhiên đứng trên đài.

"Không hổ là Cáo Trắng, thực lực quả thực mạnh mẽ!"

"Nói nhảm, người ta bảy ngày liên tiếp đều đoạt quán quân, thực lực có thể kém được sao!"

"Tôi nghe người ta nói, hắn đã luyện võ học cấp D đến cảnh giới hoàn mỹ rồi, chiến lực không phải chuẩn võ giả khác có thể so sánh được đâu!"

"......"

Nghe thấy những lời truyền đến từ hàng ghế khán giả, ánh mắt Tô Hồng động đậy.

Võ học cấp D cảnh giới hoàn mỹ?

Chẳng phải cũng cùng một tầng thứ với Kim Cang Quyền của hắn sao.

Thực lực như vậy mà đã có thể thắng liên tiếp năm trận?

Hơn nữa trông có vẻ rất nhẹ nhàng.

Ngay vào lúc này.

Từ một phía bỗng nhiên truyền đến một tiếng xé gió gấp gáp.

"Hử?"

Tô Hồng nhíu mày, theo bản năng né sang một bên.

Vừa mới né được, một tiếng nổ lớn đã vang lên ngay tại vị trí hắn đứng trước đó.

Ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy một gã thanh niên đang nhe răng cười với hắn.

"Tốc độ nhanh đấy."

Đánh lén thất bại, gã không hề cảm thấy ngượng ngùng chút nào.

Sắc mặt Tô Hồng lạnh lùng xuống.

Cú đấm vừa rồi là nhắm thẳng vào sau gáy hắn.

Nếu như không né được, có khi đã mất mạng ở nơi này rồi.

"Mẹ kiếp, lại là cái thằng Lâm Bình vô liêm sỉ này, hôm qua chính là nhờ đánh lén mà đoạt được quán quân đấy!"

"Hơn nữa sau khi đánh lén thành công, còn cố ý đánh người ta thành phế nhân, ra tay cực kỳ tàn nhẫn!"

"Hả? Đánh lén cũng được sao, trọng tài không quản à!?"

"Đây là võ đài ngầm mà người anh em, bước lên đài là coi như trận đấu bắt đầu rồi, quy tắc không nghiêm ngặt đến thế đâu!"

"Hừ, phản chính là tao nhìn cái thằng này không vừa mắt, rõ ràng thực lực thuộc hàng đỉnh cao trong đám võ đồ, vậy mà cứ phải giở trò đánh lén, lại còn không biết nhục, mặt dày vô cùng!"

"......"

Nghe tiếng chửi bới om sòm của khán giả.

Trên đài, Lâm Bình không những không tức giận, mà còn cười hớn hở vẫy vẫy tay với đám đông.

Bộ dạng giống như khán giả không phải đang chửi gã, mà trái lại đang khen ngợi gã vậy.

Nhưng đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên.

Lâm Bình chỉ kịp nhìn thấy trong khóe mắt một bóng người đang cực tốc áp sát về phía gã.

Một nắm đấm hộ pháp nhanh chóng phóng đại trong đồng tử của gã.

Lao thẳng vào chính diện khuôn mặt!

Sắc mặt Lâm Bình đột biến, trong lúc nghiêng đầu né tránh đồng thời tung ra một quyền thật mạnh.

Ngay khoảnh khắc hai nắm đấm chạm nhau.

Nắm đấm siết chặt của Lâm Bình lập tức bị đánh đến biến dạng, xương tay nát vụn.

Không chỉ có thế, lực lượng khổng lồ khủng khiếp còn đánh lệch cả xương cánh tay của gã, xương cẳng tay trực tiếp đâm xuyên qua da thịt, một đoạn dài lộ ra ngoài không khí.

Truyện liên quan