Quyển 1 · Chương 595: Về lý thuyết thì nên là như vậy

Mã Thu Long sở không biết chính là:

Hình ảnh thân thể hắn giống quỷ vậy đột nhiên biến mất, bị Ngọc Như Ý đang nấp bên cạnh lều trại Thạch Quy nhìn thấy rõ mồn một.

Tuy đã nghe Độ Biên trưởng lão nói qua, nhưng tận mắt chứng kiến sự thật này, trong lòng kinh ngạc vô cùng.

Việc này cũng quá khó tin: Thân thể người có thể biến mất trong không khí?

Vì thế vội vàng xoay người, vẫy tay gọi Mộc Hi ở cửa nhà giam lều trại số 5.

Hành động nhìn lén lần này, hai người đã trải qua thảo luận, phân tích:

1, A Long vừa mới đã tới, sẽ không quay lại nữa, lúc này hắn đang ở lều trại đỉnh thứ 6 nói chuyện với Độ Biên trưởng lão, phỏng chừng nói xong sẽ rời đi không gian.

Xem xem hắn rời đi như thế nào.

2, Lều trại cách bên hồ đó khoảng chừng hơn trăm bước, nếu A Long bước nhanh đi tới thì ít nhất cần hơn hai mươi giây, trốn về nhà giam cũng kịp.

3, Mộc Hi còn chuẩn bị sẵn sàng tiếp ứng Ngọc Như Ý chạy về: Tay cầm khoá cửa, cửa lưới chỉ mở rộng chừng mười phân, tiện cho người vào nhanh chóng khóa lại rồi hạ rèm vải cuốn.

Nhìn vẻ mặt kinh hãi của Ngọc Như Ý, Mộc Hi rụt cổ lại, nhỏ giọng hỏi: “Sao vậy?”

“A Long vừa rồi đi rồi, ngươi lại đây đi!”

Mộc Hi nghĩ ngợi một chút rồi treo khoá cửa lên thép, sau đó nghiêng người như kẻ trộm bước ra khỏi nhà giam.

Vì cửa sắt chỉ mở một khe hở, nàng lại bước ra vội quá, khiến thân trên nhún nhún bị thép lạnh cọ phải, làm hoa cúc nàng không khỏi căng thẳng.

Tuy vậy nàng cũng chẳng để ý, bước nhanh tới bên Ngọc Như Ý ghé mắt nhìn xem:

“Kỷ Hương, A Long là như thế nào rời đi?”

Ngọc Như Ý đưa tay chỉ về phía bên cạnh lều trại đỉnh thứ 6: “Tổ trưởng, vừa rồi thân thể A Long ở chỗ đó đột nhiên biến mất!”

“Như thế nào biến mất?”

“Hắn liền như vậy đi rồi hai bước, sau đó đã không thấy tăm hơi, cùng quỷ giống nhau!”

Mộc Hi tuy không nhìn thấy cảnh Mã Thu Long đột nhiên biến mất, nhưng đối lời Ngọc Như Ý không chút hoài nghi, tự lẩm bẩm:

“Xem ra chúng ta xác thật là bị nhốt ở một quả nhẫn ngọc bên trong.”

Ngọc Như Ý lại buột miệng nói một câu đầy não tưởng tượng: “Tổ trưởng, nếu chiếc nhẫn này bị người đập hỏng, phiến không gian này có phải sẽ sụp đổ?”

“Không biết, giống Huyền Thiên Giới loại bảo vật nghịch thiên có chứa thổ địa không gian, hẳn là không thể bị hư hại.”

Ngọc Như Ý hít sâu một hơi, lại đưa ra một giả thiết khác:

“Tổ trưởng, nếu A Long đánh mất chiếc nhẫn này, hoặc bản thân hắn gặp bất trắc, thì chúng ta chẳng phải sẽ chết già ở chỗ này?”

Sóng Đa Dã Mộc Hi khóe miệng giật giật, suy nghĩ một chút rồi đáp: “Cái Huyền Thiên Giới này A Long hẳn là mang theo bên người, không thể nào đánh mất.”

“Trước kia hắn đều trần truồng tiến vào mà.”

“Ừ, cái nhẫn ngọc đó, hắn chắc đặt trong đồng hồ. Còn có một điểm khả nghi, ngươi có để ý trên cổ hắn đeo một sợi dây không?”

Ngọc Như Ý khẽ gật đầu: “Ý ngươi là chiếc nhẫn đó, A Long đeo trên cổ?”

“Ta chỉ phỏng đoán vậy thôi, khi A Long ở phiến không gian này, tương đương thân thể đi vào Huyền Thiên Giới, thì chiếc nhẫn này sẽ hóa thành vô hình.”

“Đợi hắn rời khỏi phiến không gian này, thân thể xuất hiện ở ngoại giới, thì cái Huyền Thiên Giới sẽ hiện ra trên cổ hắn.”

Nói xong hai câu, Mộc Hi nhón chân nhìn về phía chỗ giường đơn, đưa tay chỉ chỉ:

“Mẹ kiếp, A Long vừa rồi nói dối, số vàng và một trăm triệu tiền mặt đã bị hắn mang vào rồi.”

Việc này Ngọc Như Ý có chút chột dạ.

Vì thế cũng duỗi cổ nhìn theo, chuyển đề tài: “A Long còn mang vào vài thứ đồ uống và rượu vang đỏ, không biết trong những túi nilon đó đựng gì?”

“Chắc là thực phẩm linh tinh mua ở siêu thị.”

Mộc Hi đưa tay vỗ nhẹ mông Ngọc Như Ý, nói tiếp: “Năm tiếng nữa, A Long sẽ vào đưa ta ra ngoài gọi điện thoại, chúng ta phải thay phiên nghỉ ngơi.”

“Tổ trưởng, ngươi là muốn nhìn A Long là như thế nào xuất hiện?”

“Đúng, đến lúc đó ngươi giữ cửa lao, cầm sẵn khoá cửa, ta sẽ lén nhìn.”

Ngọc Như Ý dùng mông chạm nàng một cái, đáp: “Được, tổ trưởng, ngươi không qua chỗ Độ Biên trưởng lão xem sao?”

Mộc Hi lắc đầu: “Cũng chẳng có gì hay xem, ta đi ngủ một lát, gần tới giờ gọi ta dậy.”

“Nga! Kia ta liền ngồi xếp bằng tu luyện nội lực.”

Hai người đang xoay người trở về nhà giam thì thấy một cảnh thần kỳ:

Chỉ thấy thân thể A Long đột nhiên xuất hiện bên cạnh giường đơn, có thể gọi là thoáng hiện, chẳng phát ra tiếng động, chưa tới nửa giây lại biến mất.

Thực ra việc này liên quan tới thí nghiệm của Mã Thu Long, thân thể hắn vừa lóe ra khỏi không gian Ngọc Giới, liền nghe dưới chân vang lên tiếng “kẽo kẹt”, xe bán tải cũng theo đó lắc lư.

Vị trí lóe vào không gian là cố định, còn lóe ra không gian, lần này hắn lần đầu đạp lên không phải mặt đất.

Dựa vào tình huống xe bán tải đong đưa, hắn rút ra kết luận:

Thân thể mình là từ trong không gian bình di ra, nhưng khi lóe ra sẽ trống rỗng cao hơn vài centimet, nói cách khác đế giày sẽ cọ vào thùng xe.

Việc này cũng khiến hắn nảy ra ý tưởng: Nếu mình nhảy lên gần mười mét rồi nảy lòng lóe vào không gian, thì lóe ra lại sẽ xuất hiện ở giữa không trung chứ?

Về lý thuyết thì phải là như vậy.

Vậy thử xem xem.

Vì thế nhảy xuống thùng xe sau, đi vào rừng cây nhỏ bảy tám bước, tới chỗ trống trải, tại chỗ nhảy lên cao chừng năm mét, rồi lóe vào không gian, lại lóe ra không gian.

Đáp án giống như vừa nghĩ: Vào ở đâu ra ở đó, chẳng phân biệt mặt đất hay không trung.

Có điểm thần kỳ là, khi thân thể xuất hiện giữa không trung, dường như bị khựng lại khoảng một phần tư giây, có thể gọi là hơi khựng một chút.

Mã Thu Long cũng lười nghĩ nguyên nhân, khởi động xe bán tải nhanh chóng trở về biệt thự nhà Mã Thu Đằng, lái xe thẳng vào gara.

Điều khiến hắn băn khoăn là: Mã Thu Đằng lại không đi nghỉ, mà khiêng một cái ghế ngồi ở cửa đại sảnh tầng một.

Phỏng chừng đây cũng là một loại đãi khách lễ tiết.

Mã Thu Long đi tới, đưa tay vỗ nhẹ vai hắn, giả vờ hỏi: “Thu Đằng huynh, ngươi đây là đợi ta về sao?”

“Không phải, ta vốn dĩ liền ngủ đến vãn, buổi tối luyện xe cảm giác thế nào?”

“Trên đường chẳng có mấy xe, chạy tốc độ một trăm mã cảm giác khá ổn.”

Mã Thu Đằng mỉm cười, khẽ gật đầu: “Xem ra kỹ thuật lái xe của ngươi vẫn rất khá, sớm nghỉ ngơi đi, kẻo ái nhân sốt ruột chờ!”

“Ân, kia ta lên rồi.”

“Ngủ ngon!”

Mã Thu Long đi thang máy lên tầng sáu, nhanh chóng cảm ứng tình hình tầng: Trong phòng Dương Mật đang ngồi xếp bằng trên giường tu luyện, hai phòng xép khác cùng tầng đều trống không, rất yên tĩnh.

Truyện liên quan