Quyển 1 · Chương 437: Cảm thấy hơi chua xát

Nhị thằng vô lại nói một hơi nhiều như vậy, đều khá hợp với tình hình thực tế ở nông thôn.

Lấy Đào Hoa thôn mà nói, phụ nữ trong thôn ngoài việc xuống ruộng làm nông, còn phải nuôi gà, cho heo ăn, nếu nuôi hai ba con heo thì cả ngày bận rộn không ngừng.

Lúc này trong đầu Mã Thu Long nghĩ tới: Ít lãi tiêu thụ mạnh.

Bởi vì sản phẩm như “Ali lộ lệ” vốn là mặt hàng tiêu hao, khác hẳn với mặt nạ trắng da dưỡng da.

Nếu bán quá đắt, kinh tế của gần như mọi gia đình đều sẽ bị ảnh hưởng, rốt cuộc chuyện này ban ngày cũng làm được, tối cũng làm được.

Nếu một lần bán năm trăm tệ, tính ra một năm, dù chỉ làm một trăm lần cũng đã năm vạn đồng;

Vợ chồng trẻ nếu một năm làm tới hai trăm lần, phải tiêu mười vạn đồng?

Bán hơn trăm tệ thì còn được, đa số người hẳn chấp nhận được, cũng có thể tiết kiệm mà dùng.

Nhìn gương mặt tang thương nhăn nheo của Nhị thằng vô lại, Mã Thu Long bưng trà uống một ngụm, rồi phụ họa: “Bán cho người thành phố thì hợp hơn.”

Tiếp đó chủ động nhắc tới chuyện đã hẹn đêm khuya hôm qua: “Thúc, lát nữa có bệnh nhân tới, con trị xong cho họ rồi sẽ châm cứu cho thúc.”

“Ngươi trước cho người khác xem bệnh, ta không nóng nảy.”

Lời Nhị thằng vô lại vừa dứt, ngoài sân vang lên tiếng còi xe điện, ngay sau đó giọng Dương Khang vang lên:

“Tỷ, ta đã đói bụng, còn có dư lại bữa sáng sao?”

Dương Mật đang tất bật trong bếp lớn tiếng đáp: “Còn một chén tàu hũ, chị hâm lại cho em hai cái bánh bao.”

Lúc này điện thoại trên bàn của Mã Thu Long cũng reo lên, cầm lên xem: là Tây Môn Thông gọi tới.

Vì thế trực tiếp ấn hạ tiếp nghe kiện.

Hắn mẹ, tiếng nghe lén “chít chít” chết tiệt vẫn còn đó.

Mã Thu Long nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, chủ động chào: “Thông ca, ăn sáng chưa?”

Đầu dây bên kia Tây Môn Thông, giọng rất nhiệt tình:

“Ăn rồi, bọn tôi đang trên đường tới huyện thành, A Long này, đại ca tôi có hai chiếc xe rảnh, một chiếc kiểu nữ, Như Như bảo để cho Dương Mật chạy, khỏi phải đi xe điện làm gió thổi đen mặt.”

“Hành, đều đưa tới đi, trên đường khai chậm một chút.”

Mã Thu Long lập tức đồng ý, để lúc đó làm kinh hỉ cho Dương Mật.

Giọng Tây Môn Thông chuyển đi: “Ừ, A Long à, sáng nay viện trưởng Ngưu gọi cho tôi, bảo là Mã đại sư bảo cậu tới tiệm mới bán lẻ chữa cho ông lão hơn một trăm hai mươi tuổi?”

“Có chuyện đó, sao vậy?”

“Vậy cậu phải cẩn thận, nếu không chắc thì đừng đi, kiếm cớ từ chối.”

“Biết rồi, sư huynh bảo tôi đánh thức người thực vật đó là được, tôi tốn chút khí công là xong, chắc không lớn.”

Tây Môn thông ngữ khí tăng thêm chút:

“A Long, viện trưởng Ngưu với người nhà họ Mã Tân Môn bây giờ cũng lái xe theo sau, ông lão đầu trọc kia tướng mạo hung dữ, nhìn là không phải thứ tốt.”

Nghe vậy Mã Thu Long bất giác nhớ tới ông lão đầu trọc từng gặp:

Lúc đó mình hóa trang thành sư huynh Mã Quốc Bảo vào thang máy, gã toát ra sát khí, lại có hai nữ bảo tiêu đi theo.

Tây Môn Thông nói tiếp: “Còn nữa, bệnh viện trung tâm có hai người thực vật nằm lâu năm, viện trưởng Ngưu lúc đó sẽ bảo cậu ra tay châm cứu thử trước cho hai người họ.”

Mã Thu Long gãi trán: “Thông ca, ý cậu là sao?”

“Tân môn Mã gia người hành sự bá đạo không nói lý, đến lúc đó ngươi không đồng ý cũng phải đồng ý, trong lòng đến trước tiên có cái chuẩn bị, không cần va chạm đối phương.”

Tây Môn Thông nuốt nước bọt, bổ sung: “A Long, nếu châm cứu đánh thức người thực vật tốn nhiều khí công, thì cậu cứ hét giá khám bệnh, đòi nhiều tiền để từ chối.”

“Đã biết, chờ ngươi đã đến rồi chúng ta lại liêu.”

“Ân, tóm lại ngươi chú ý điểm!”

Cúp máy Tây Môn Thông xong, Nhị thằng vô lại nhìn Mã Thu Long bằng ánh mắt phức tạp, nghi hoặc: “A Long, cậu có thể dùng châm cứu đánh thức người thực vật?”

“Bệnh trạng nhẹ, hẳn là có thể!”

Nhị thằng vô lại gật nhẹ, rồi hỏi: “Vừa nãy cậu nói chuyện với ai?”

“Tây Môn Thông, bác sĩ bệnh viện trung tâm thành phố, bố vợ hắn mở tiệm vàng ở huyện.” Mã Thu Long biết hắn quan tâm nên nói thật.

Lúc này Dương Khang bưng bát đi ra bếp, tiến về phía giếng.

Nhị thằng vô lại nghĩ rồi đặt chén trà xuống đứng dậy: “A Long, cậu bận xong gọi điện cho tôi, tôi đi nhà thôn trưởng trước.”

“Hành, đại khái 10 điểm đến 11 giờ tả hữu, chìa khóa xe ta không rút.”

“Đã biết!”

Nhìn thân hình hơi còng của Nhị thằng vô lại khuất sau cổng sân, nhớ lại trước kia hắn quan tâm chăm sóc mình, Mã Thu Long không khỏi thấy chạnh lòng.

Rồi nảy ý: trước lo cho hắn một căn biệt thự nông thôn, lại giúp hắn cưới một cô gái trẻ xinh đẹp;

Hai việc cộng lại, tốn khoảng một trăm năm mươi vạn là đủ.

Dự án mặt nạ lúc đó cho hắn mười quyền chuyên doanh ở các thành phố kinh tế phát triển, đời này hắn có tiền tiêu không hết, con cháu cũng vậy.

Lúc này ngoài sân vang tiếng còi ô tô, kéo Mã Thu Long về thực tại.

Chắc là vợ chồng Hồ Càn Khôn tới.

Ngay sau đó tiếng “cạch cạch” đóng cửa xe, giọng Hồ Càn Khôn vang lên: “Không khí nông thôn thật trong lành, A Long, tôi tới!”

Mã Thu Long đứng dậy quay lại nhìn: thấy anh ta và Chu San San tay xách nách mang bao lớn bao nhỏ, cười toe toét bước vào sân.

Tinh thần cả hai đều rất tốt.

Đặc biệt Chu San San, có thể nói đầy mặt xuân sắc, trán trắng nõn còn hơi óng ánh.

Lại còn thay đổi hẳn cách ăn mặc bảo thủ trước kia: tóc dài uốn xoăn buông, phối cùng quần jean ôm sát tới đầu gối và áo dài tay màu lam thời thượng, xinh xắn lại đẹp.

Nhìn một cái đã muốn nhìn thêm lần nữa.

Đúng là người nhờ áo quần.

Nhất là phụ nữ, chỉ cần tóc áo chỉnh lại chút, Chu San San đã toát ra khí chất minh tinh.

Tóc Hồ Càn Khôn cũng đổi kiểu, tóc vốn xõa giờ buộc đuôi ngựa, nhìn thuận mắt hơn, cũng ra dáng gọn gàng.

Chỉ có chiếc quần thời thượng anh ta mặc hơi quá, giống váy ngắn của phụ nữ, lại còn rách tả tơi.

Giống hệt bộ đồ giả của Lệ Lệ bán trước kia.

Áo trên thì tạm được: một chiếc sơ mi xanh lam, hai vạt áo buông tùy ý thắt nút ở rốn.

Tổng thể ăn mặc mang lại cảm giác hoang dã.

Nghe tiếng, Dương Mật đầu tiên ló ra khỏi bếp, rồi cười tươi bước nhanh ra đón:

“Ai nha, các ngươi thật là quá khách khí, tới liền tới, mang nhiều như vậy đồ vật làm gì?”

Chu San San giao đồ trên tay cho Hồ Càn Khôn, tiến lên ôm Dương Mật thật chặt, ghé sát tai thì thầm.

Hai người thân thiết như đôi bạn thân lâu năm không gặp.

Truyện liên quan