Quyển 1 · Chương 191: Nhịn không nổi nữa rồi à?
Ngọc Như Ý cặp mắt thủy nhuận chớp một cái, rồi chậm rãi lắc đầu: “A Long, những chuyện này ta đều không thể nói cho ngươi, ngươi cứ bắt Mộc Hi là được.”
Lúc này trong đầu Mã Thu Long hiện lên cảnh tượng bắt người đêm đó:
Đem Ngọc Như Ý trên cây dùng cục đá bắn ngất, rồi tới mộ địa Bạch Hổ sơn đem Thạch Quy, tượng đá di chuyển vào Ngọc Giới không gian.
Chạy tới chạy lui như vậy, cộng lại cũng gần một giờ, sau đó tin nhắn kia mới được phát tới.
Phân tích như vậy, việc Ngọc Như Ý bị bắt sống, đồng lõa của nàng cũng không biết.
Chắc là như vậy, nếu không phát tin tức rút lui cho nàng làm gì?
Chỉ là khoảng cách một giờ đó để Ngọc Như Ý rút lui, là nguyên nhân gì?
Còn nữa, đêm đó trên mái nhà nhà Tô thẩm và chỗ tảng đá lớn đều không có người, vậy đồng lõa hành động cùng nàng, lúc đó ẩn nấp ở đâu?
Thấy biểu tình trên mặt Mã Thu Long có chút không ổn, Ngọc Như Ý vội vàng bổ sung: “Cấp trên của Mộc Hi cũng không ở trong cảnh nội Hoa Quốc.”
“Ngày đó buổi tối, cùng ngươi cùng nhau tới đồng lõa, lúc ấy là tránh ở nơi nào?”
Ngọc Như Ý đáp lại rất nhanh: “Tổ chức sắp xếp hành động đều có trước tay, sau tay, đêm đó người cùng ta hành động, thực ra ta cũng không biết nàng là ai.”
“Còn nàng có tới hay không, ẩn ở đâu, hay tới muộn hơn, ta thật sự không biết.”
Mã Thu Long nhíu mày: “Thôn trưởng của chúng ta bị người của tổ chức ngươi bắt cóc, ngươi thật sự không biết?”
“Không biết.”
“Bốn chữ Bành Cát cổ mộ, ngươi có nghe nói qua chưa?”
Ngọc Như Ý lắc đầu: “Không có.”
Lúc này trong lòng Mã Thu Long sinh ra cảm giác bất lực, như đấm vào bông.
Dây mối sự tình thì đã chải chuốt rõ ràng: Hoa Anh Đào Hội của Đông Doanh theo dõi Bành Cát cổ mộ, trước tiên bắt cóc thôn trưởng, mục đích chắc chắn là mưu đồ Huyền Thiên Giới và Tru Tà Kiếm.
Ngọc Như Ý là nhân viên hành động nhóm đầu tiên, nhưng nàng đối chuyện này cũng không hiểu biết, chỉ là thi hành mệnh lệnh cấp trên.
Còn bước hành động tiếp theo của tổ chức này, khi nào có người tới làm việc, không biết.
Kế tiếp hoặc ở nhà chờ “những sát thủ” tới cửa, hoặc đi cửa hàng bán lẻ mới bắt tên gọi Sóng Đa Dã Mộc Hi về thẩm vấn.
Nhìn môi Ngọc Như Ý có chút khô ráp.
Mã Thu Long nhất thời cũng không biết tiếp theo còn hỏi nàng gì nữa.
Vì thế duỗi tay véo véo mũi nàng: “Ngươi muốn uống nước thì rất đơn giản, nói sơ qua cấu trúc tổ chức Hoa Anh Đào Hội, Mộc Hi trong tổ chức này là thân phận gì.”
“Hoa Anh Đào Hội cường đại, ngươi không thể tưởng tượng, thế lực trải rộng các quốc gia toàn Á Châu, cấu trúc tổ chức cũng rất phức tạp, ta nói ngươi cũng không hiểu.”
Nói xong câu đó, Ngọc Như Ý lại thè lưỡi liếm môi:
“Mộc Hi chỉ là tổ trưởng hành động của một phân hội Hoa Quốc, A Long, ngươi trước cho ta uống ngụm nước, ta giải khát rồi sẽ kể cho ngươi.”
Mã Thu Long nghĩ nghĩ liền đồng ý: “Được, ngươi chờ một lát.”
Đang lúc hắn định nhảy xuống Thạch Quy thì từ phòng giam tượng đá truyền tới tiếng gầm của Đao Ca: “Có người không, lăn lại đây cho lão tử, ta sắp không nín được.”
Tên chim này rống lên một tiếng rất lớn, hơn nữa âm thanh giống thái giám trên TV, âm sắc nhọn hoắt.
Lập tức át đi tiếng kêu của kỳ nhông bên hồ.
Hắn vừa rống lên, trong không gian lập tức yên tĩnh hẳn, ba giây sau kỳ nhông lại bắt đầu kêu to.
Không nín được?
Chẳng lẽ hắn muốn đi đại tiện?
Điều khiến người có chút bất ngờ là, nghe được tiếng này Ngọc Như Ý vẫn bình tĩnh, chẳng hỏi gì.
Mã Thu Long đang đi tới chỗ cửa cuốn lều trại thì.
Đao Ca lại gầm lên: “Ai nha oa sát, a dặm đường ách… Thảo ngươi mẹ kiếp, mau mở trói cho lão tử.”
Ngay sau đó lại truyền đến một trận làm người ghê tởm thanh âm: Lộc cộc, đát đát đát đát đát, phụt! Bá lạp!
Không cần nhìn cũng biết, tình huống này hắn chắc vừa ỉa vừa đái, phun ra luôn.
Thân thể Đao Ca bị trói, mông áp sát tượng đá, hạ thân chỉ mặc một cái quần lót rách, chắc những thứ phân canh đó sẽ theo đùi chảy xuống ào ạt.
Nghĩ tới hình ảnh này Mã Thu Long không khỏi nôn khan một cái.
Trong lòng nghĩ: Đổi quần cho tên này là không thể, lấy xô nước dội qua thì được.
Mà tiếng tru của Đao Ca vẫn tiếp tục: “Trời ơi!! Mau lấy bồn nước tới dội cho ta, có người không, ta chửi cả nhà ngươi….”
Thần kinh khứu giác người này cũng lạ, khoảng cách xa như vậy, hơn nữa Đao Ca vẫn bị nhốt trong lều, dường như cũng ngửi được mùi phân chua chua?
Mã Thu Long hít hít mũi, mùi đó lại biến mất.
Vì thế khạc xuống đất một bãi nước miếng, rồi bước nhanh vào lều trại tư nhân, tiện tay lấy trên bàn một chiếc chén trống, đi tới chỗ suối nguồn bên hồ.
Chiếc chén này vốn dùng để chế giải dược thanh tràng châm, đáy chén còn dính chút thuốc mỡ đen.
Mã Thu Long rửa sơ qua, nước bẩn đổ thẳng xuống đất đen, rồi múc một chén nước trong, đi vào phòng giam Thạch Quy.
Loại nước hồ cao cấp này, Ngọc Như Ý còn chưa từng uống qua.
Trước đó sau khi tránh đứt dây, nàng chỉ lục lọi đồ trong vài cái lều, chưa kịp chạy trốn thì gặp Mã Quốc Bảo mặt đen lóe vào không gian.
Người nằm ngửa uống nước rất bất tiện.
Nhưng Ngọc Như Ý khát quá, há miệng uống luôn, cũng chẳng để ý nước trong chén tràn lên cổ nàng.
Một chén nước nhanh chóng bị uống cạn.
Nàng đầu tiên thè lưỡi ra hết, rồi rụt vào thở hổn hển nói: “A Long, cho ta uống thêm một chén nữa đi, nước này uống ngon quá.”
Mã Thu Long thấy trên cổ nàng, xương quai xanh đều ướt đẫm, còn đôi nhũ trắng nõn trông có vẻ khô cằn.
Nghĩ nghĩ liền hảo bụng đẩy những giọt nước đó xuống dưới, thuận tay giúp nàng xoa đều khắp nơi.
Chỉ đơn giản làm ẩm một chút bằng nước, đôi núi non lập tức biến dạng, trông ướt át.
Ngọc Như Ý bị thao tác thần sầu như vậy làm cho có chút ngơ ngác.
Lúc nãy bị xoa nhẹ có cảm giác huyền diệu.
Còn nữa, sau khi nước thấm vào, có cảm giác được dễ chịu thoải mái.
Thấy ánh mắt Mã Thu Long vẫn dừng trên ngực mình, giọng nàng mềm mại mở miệng: “Cảm ơn ngươi, A Long.”
“Không khách khí, ta lại cho ngươi đánh chén nước tới.”
Trước khi uống chén nước thứ hai, Ngọc Như Ý thử hỏi: “A Long, có thể cho ta ngồi dậy uống nước không?”
Mã Thu Long không đồng ý yêu cầu đó, thuận miệng hỏi lại: “Trước đó ngươi tránh đứt dây thế nào?”
Trong mắt Ngọc Như Ý thoáng hiện vẻ khó hiểu, nàng nghiêng đầu nhìn sợi dây trói trên cổ tay:
“Ta là cảnh giới nội kình sơ cấp, sợi dây thô như vậy, ta không tránh đứt được.”
“Tránh đứt cũng không sao, ngươi mau uống nước đi!” Mã Thu Long đưa chén tới miệng nàng.
Trong lòng nghĩ: Cảnh giới nội kình sơ cấp chỉ tránh đứt được một sợi dây nilon?
Vậy cảnh giới hoá kính có xả đứt trực tiếp ba sợi dây nilon này không?
Truyện liên quan
Lần Thứ Một Vạn Trọng Sinh
Trần Lạc mắc bệnh nan y, sau khi vượt qua ba tháng cuối đời lại phát hiện mình trọng sinh ...
Ẩn Hình Dị Năng
Giữa chốn đô thị ồn ào náo nhiệt, có những con người vô cùng bình dị. Sống trong thế giới ...
Buôn bán các loại tiểu thuyết
Các thể loại đề tài tiểu thuyết; xem mục lục trước rồi hãy đọc; buông bỏ phẩm chất cá nhân, ...
749 Cục Gác Đêm Người? Ta Nãi Đạo Môn Chân Quân!
【Giai đoạn đầu hơi chậm nhiệt】【Hệ thống】【Linh khí khôi phục】【Thiên tài】【Hồn xuyên】【Nhân quả khép kín】【Điểm số mới ra, sau sẽ ...
Vai ác chơi đến bay lên, các nam chính hỏng mất
【Phản diện, Vô địch, Bụng đen, Sát phạt quyết đoán, Sảng văn thư giãn】Thẩm An Ngọc trọng sinh vào thế ...
Đô Thị Âm Dương Thiên Sư
Truyện kể về thế giới thần quái, nhân vật chính ban đầu là thiên sư, về sau biến thành cương ...