Quyển 1 · Chương 134: Suy sụp!

Lấy tin tức này ra phân tích mà nói, đám người kia phỏng chừng là ngửi được mùi không thích hợp, trực tiếp rút về tỉnh khác để làm việc?

A Liên này cũng thật đáng thương, bị người xấu như vậy theo dõi.

Phỏng chừng là vì nàng lớn lên xinh đẹp, lại là tay già đời nguyên nhân đi.

Đổi vị trí với nàng mà tự hỏi, thật đúng là đau đầu vô cùng, người nhà bị âm thầm uy hiếp: Minh thương dễ tránh, tên bắn lén khó phòng.

Tựa như bị người cầm một thanh chủy thủ đỉnh ở ngực, còn không biết đối phương khi nào đâm vào.

Những kẻ được gọi là "Sát môn" này, thật hẳn là lộng chết hết thảy.

Nhét đầu bọn họ vào hầm cầu sặc chết đi.

Mã Thu Long lập tức cảm thấy có điểm không đúng: Lũ cặn bã xã hội kia nếu đã rút về tỉnh Tân Môn, còn cần thiết phái người tới trả thù sao?

Bất quá việc này cũng nói không chừng.

Cũng có khả năng mấy cái tỉnh đều có người của bọn họ đang làm chuyện xấu.

Mà nhân vật chủ yếu như A Liên, không thể ở lâu một chỗ để hại người, phải đổi một gương mặt mới mẻ.

Vào trong không gian trước thẩm người ta lại nói.

Nghĩ đến đây, Mã Thu Long bay thẳng đến chỗ Dương Khang nói: "Ta muốn đi hậu viện tu luyện khí công, ngươi đi ngủ sớm một chút."

"Kia A Liên nàng làm sao bây giờ?"

"Ngươi bảo nàng ở huyện thành thuê cái khách sạn nghỉ ngơi, ta đã an bài nhân viên âm thầm bảo hộ nàng rồi."

Đối với cách nói như vậy, Dương Khang vẻ mặt mê hoặc gật gật đầu: "Tỷ phu, vậy ngươi bảo nàng đi khách sạn nào thuê phòng?"

Mã Thu Long bị hắn hỏi đến có điểm phiền lòng.

Gia hỏa này chẳng lẽ thích A Liên, bằng không sao lại quan tâm nàng như thế?

Khả năng này rất lớn, bức ảnh kia cũng có thể chứng minh phần nào.

Đối mặt với ngăm đen lông gà oa như vậy, hắn còn hạ được khẩu.

Nếu không phải khẩu vị nặng, thì chính là trong lòng thích nhân gia.

Thật là đọc sách đọc đến trong bụng chó rồi.

Mã Thu Long trực tiếp trừng mắt nhìn Dương Khang một cái: "Đều nói với ngươi an bài xong rồi, ngươi còn hỏi cái này hỏi cái kia, bằng không chính ngươi đi bảo hộ nàng đi."

"Ta chỉ hỏi một chút thôi mà!"

"Ngươi đi ngủ sớm một chút, ta tu luyện khí công sẽ ở hậu viện đả tọa cả đêm."

"Nga!" Dương Khang tùy theo nằm xuống.

Mã Thu Long tùy tay ấn tắt đèn trong phòng, cầm cặp da đi đến chỗ âm u bên phòng giác đứng nửa phút.

Đối với tình hình chung quanh sân ngưng thần cảm ứng một hồi, không nhận ra hơi thở dị thường, vì thế dời bước hướng hậu viện đi đến.

Trực tiếp đi vào rừng cây đào phía trên mặt đất cà rốt.

Nông thôn ban đêm, ở thời điểm này thực sự an tĩnh.

Đặc biệt là buổi tối không có ánh trăng lại không có gió nhẹ, càng tĩnh.

Phía trên rừng cây đào này chính là khối đá lớn nhô ra, cách mặt đất khoảng 5 mét tả hữu.

Mã Thu Long hít một hơi đột nhiên nhảy lên, thuận thế dùng chân đạp một nhánh cây, khinh phiêu phiêu mà dừng ở trên mặt đá lớn.

Tùy ý nhìn về phía quầy bán quà vặt đầu thôn.

Di?

Mấy cảnh sát kia ở thời điểm này, thế nhưng còn đang làm việc?

Lại nhìn về phía hiện trường khảo cổ mặt đông, đèn vẫn sáng trưng, nhưng hình như đã đình chỉ công tác, im ắng.

Có điểm ngoài ý muốn chính là.

Ở vị trí giữa thôn trên nóc nhà Quan Âm Miếu, đèn tắt hết, hẳn là vấn đề đường dây đi.

Mã Thu Long hít sâu một hơi, trực tiếp lóe vào không gian ngọc giới.

Cảm giác đầu tiên chính là yên tĩnh và mát mẻ.

Kỳ nhông trong hồ cũng không kêu to, người phụ nữ trong phòng giam lều trại cũng không la hét linh tinh.

Cầm cặp da đi vào trong lều trại tư nhân, Mã Thu Long lấy ra mặt nạ Trư Bát Giới đeo lên.

Nhìn thấy hai viên thuốc trên mặt bàn, tùy tay cầm lấy một viên biến thành tiểu thuốc viên nhét vào miệng.

Công năng của loại thuốc viên này rất đơn giản: Chứa trong miệng không dễ tan, sau khi nhổ ra, qua chừng mười phút là có thể khôi phục thanh âm nguyên lai.

Đối với việc thẩm vấn tiếp theo, Mã Thu Long nghĩ sơ qua, vậy tiên lễ hậu binh.

Rốt cuộc đối phương là phụ nữ, có thể cho nàng một cơ hội.

Mà lúc này Ngọc Như Ý trong phòng giam lều trại đã tỉnh.

Tinh thần vô cùng khẩn trương, lại thêm cảm giác lạnh lẽo âm trầm truyền từ phía sau lưng, làm nàng căn bản mệt rã rời không đứng dậy nổi.

Hơn một giờ trước, nàng nghe thấy có tiếng người liền lớn tiếng kêu cứu, nhưng vô dụng.

Hiện tại lại có người vào được, đầu óc nàng ngược lại bình tĩnh lại, hiện tại chỉ có thể chờ, kêu cũng vô ích.

Tứ chi bị dây thừng trói lại, phần eo tê dại đối với nàng mà nói đều có thể chịu được.

Làm nàng cảm thấy khó chịu nhất chính là vết thương ở chỗ kín giữa hai chân.

Nằm trên phiến đá này, hơi lạnh từ từ xông vào người, vết thương âm ỉ đau, nhúc nhích thân mình một chút lại càng không thoải mái, giống như bị kim đâm.

Nàng và Mã Thu Long đều không biết rằng: Tảng đá này hoàn toàn khác với cục đá bình thường, đã sớm bị âm khí trong mộ địa thẩm thấu.

Lại nhiều năm không có ánh nắng chiếu đến, đã biến chất thành âm thạch.

Âm thạch hình thành trên mộ địa, âm khí rất nặng.

Âm dương tương đối lập, người sống nằm trên đó một lúc thì không sao, vào mùa hè còn cảm thấy rất mát mẻ.

Nhưng nằm lâu sẽ bị âm khí nhập thể, dẫn đến đau lưng mỏi gối, toàn thân mệt mỏi.

Mã Thu Long ra tay điểm huyệt ngủ của nữ thích khách, theo lý thuyết nàng sẽ hôn mê bốn tiếng.

Mà nguyên nhân dẫn đến nàng tỉnh lại trước, chính là vì âm khí của tảng đá này.

Lúc này điều làm Ngọc Như Ý càng thêm khó xử chính là: Muốn đi tiểu.

Nàng đã nghẹn hơn mười phút, một là không dám tiểu, sợ nước tiểu nóng bỏng thấm vào vết thương chắc chắn sẽ đau thứ.

Thứ hai chính là bị trói trên phiến đá âm trầm này, nếu tiểu ra quần rất khó hong khô.

Quần ướt dầm dề, sẽ làm người càng thêm khó chịu.

...... Mang mặt nạ Trư Bát Giới, Mã Thu Long vừa bước vào phòng giam lều trại, cảm thấy có điểm mộng bức:

Chỉ thấy nữ thích khách kia mặt đỏ bừng, nàng thấy có người vào hai mắt tỏa sáng, biểu tình vô cùng kích động.

Lại còn nhẹ nhàng vặn vẹo thân mình, như là đang phát tao?

Bị người ta trói thành như vậy, thế nhưng còn có tâm tư hồ tưởng?

Mà lời nữ thích khách nói tiếp theo, làm Mã Thu Long lập tức hiểu rõ là chuyện gì: Thì ra nàng bị nước tiểu nghẹn đến mức mặt đỏ bừng.

“Ngươi buông ta ra, ta muốn đi tiểu.”

Tình huống ngoài ý muốn này đã làm rối tung cả kế hoạch thẩm vấn mà Mã Thu Long đã nghĩ sẵn trong đầu.

Còn có, khẩu âm của nữ nhân này thật quái lạ?

Nghe có phần cứng nhắc.

Vì thế hắn tùy tiện đáp lại một câu: “Vậy ngươi cứ đi tiểu đi.”

“Ngươi.....”

Nhìn vẻ mặt thẹn quá hóa giận của nữ thích khách kia, Mã Thu Long trong lòng ngược lại thấy vui, mắc tiểu vừa hay, có thể lợi dụng một chút.

Bắt đầu thẩm vấn: “Nói đi, ngươi tên gì, lẻn vào Đào Hoa thôn để làm gì.”

Thấy trong mắt nàng lóe lên một tia hung ác, Mã Thu Long trực tiếp uy hiếp:

“Ngươi tốt nhất ngoan ngoãn một chút, ta hiện tại cũng muốn đi tiểu, nếu ngươi không chịu trả lời thì ta sẽ tè vào miệng ngươi.”

Tiếp đó lại bổ sung: “Dù sao sớm muộn gì ngươi cũng phải khai ra, khai sớm thì bớt khổ, lát nữa ta còn muốn đại tiện, ngươi nghĩ xem ta nên ị ở chỗ nào.”

Mã Thu Long chỉ là nhớ tới chuyện Vương Nhị Cẩu từng bị người ta khi dễ như vậy, thuận miệng nói bừa.

Nhưng hai câu nói này lại có sát thương cực mạnh đối với Ngọc Như Ý.

Nội tâm phòng tuyến của nàng lập tức sụp đổ: Gã nam nhân đeo mặt nạ này ngữ khí rất bình tĩnh, chắc chắn sẽ nói được làm được.

Truyện liên quan