Chương 85: Khỉ múa gậy, nhổ tóc ngươi
Nhưng chỉ trong chớp mắt, con khỉ nhỏ tiện tay vác một cây trụ lớn lao ra tiểu tháp, Diệp Nhiên kinh hãi đến há hốc miệng, bởi vì hắn phát hiện cây trụ này chính là một trong ba trụ lớn lúc trước trấn áp tiểu tháp.
Con khỉ nhỏ há mồm thổi một cái, cây trụ kia thế nhưng thu nhỏ lại chỉ bằng thước vuông, nhìn qua đúng là một cây gậy sắt bình thường, con khỉ nhỏ chộp lấy gậy sắt rồi nhảy đến vách đá, sau đó hướng về nham thạch nhe răng trợn mắt, chi chi quái kêu.
Diệp Nhiên bị hành động của con khỉ làm cho hai mắt trừng lớn, đầy mặt khó tin.
Oa…… Con khỉ chết tiệt này quá trâu bò!
Gia hỏa này rốt cuộc là cái quái thai thế nào, cư nhiên có được loại năng lực này.
Ai u ngọa tào!!!
Ta dựa……
Cuối cùng, Diệp Nhiên một mông ngã ngồi trên mặt đất, vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc, con khỉ này lợi hại như vậy, chính mình năm nào tháng nào mới có thể rửa mối nhục xưa đây!
Con khỉ nhỏ quái kêu một hồi lâu rồi hai mắt đỏ bừng, giơ gậy sắt trong tay đập thẳng về phía nham thạch, ầm vang, ầm vang, ầm vang, từng tiếng động lớn vang lên, đất rung núi chuyển.
Một lát công phu sau, con khỉ nhỏ mệt đến thở hồng hộc, nó hơi thở dốc một lúc rồi lại lần nữa lao về phía nham thạch, nó càng đánh càng dùng sức, cuối cùng cũng cạy được một khối nham thạch từ vách đá xuống.
Có một lần thành công, con khỉ nhỏ vui sướng không thôi, nó phấn chấn nhảy dựng lên, tay cầm gậy sắt điên cuồng nện vào vách đá, phảng phất muốn đem tất cả uất hận lúc trước bộc phát ra ngoài.
Phanh, phanh...........
Từng đạo âm thanh không ngừng vang lên, đinh tai nhức óc.
Ca răng rắc!
……
Thời gian một nén nhang sau, toàn bộ vách đá đã bị nó đập nát nhừ, mà con ngũ sắc bích báo kia thì nhanh chóng giúp con khỉ chuyển những khối nham thạch rơi rụng vào trong tiểu tháp.
Diệp Nhiên đang định tiến lên hôi của, nhưng bị đôi mắt to như chuông đồng của ngũ sắc bích báo trừng một cái liền tức khắc ngoan ngoãn.
Từ từ…… Chừa lại cho ta chút chứ! Diệp Nhiên nôn nóng quát.
Chi chi ~~ con khỉ làm mặt quỷ về phía Diệp Nhiên, sau đó tiếp tục vui vẻ đập vách đá, vừa đập vừa vui vẻ kêu “Ca băng ca băng ~”.
Diệp Nhiên tức phát nổ, nhưng hắn chẳng có cách nào, căn bản không ngăn cản nổi con khỉ.
Các ngươi cứ chờ đấy cho ta, sớm muộn gì có một ngày, ta sẽ cho các ngươi biết tay. Diệp Nhiên phẫn uất không thôi.
Chi chi chi!
Con khỉ nghe thấy thế càng thêm ra sức, thậm chí còn lấy ra một viên đan dược ném vào miệng, tức thì thực lực bạo tăng, thế công càng thêm mãnh liệt.
Ngươi…… Diệp Nhiên chỉ vào con khỉ, nhưng lại nói không nên lời.
Chi chi…… Chi chi chi! Con khỉ cười gian một tiếng, sau đó tiếp tục nện phá vách đá.
Không bao lâu sau, toàn bộ nham thạch kỳ lạ trên vách đá đã bị con khỉ nhỏ cùng ngũ sắc bích báo càn quét sạch sẽ, sau đó con khỉ vác gậy sắt cưỡi ngũ sắc bích báo, thảnh thơi thảnh thơi đi vào tiểu tháp, chỉ để lại Diệp Nhiên đứng ngẩn ngơ trước vách đá trống hoác.
Diệp Nhiên buồn bực đến mức muốn hộc máu.
Những khối nham thạch này tùy tiện lấy ra một khối cũng tuyệt đối giá trị liên thành, thế mà dưới sự phá phái của con khỉ, kế hoạch của hắn đã tan thành mây khói, hơn nữa đan dược con khỉ ăn cũng vô cùng trân quý, vậy mà cứ thế bị nó lãng phí.
Đáng chết!
Đáng chết, thật mẹ nó đáng chết!
Diệp Nhiên nhìn tiểu tháp trong cơ thể, trong lòng cảm thấy vô cùng buồn bực.
Tiểu tháp này rõ ràng là một món bảo vật, nhưng cố tình chỉ có thể giấu trong cơ thể không thể thấy ánh sáng, có đôi khi, hắn thật sự muốn ném quách tiểu tháp đi, con khỉ chết tiệt này thật sự làm hắn tức điên lên được.
Bất quá hắn cũng chỉ có thể nghĩ vậy, cuối cùng hắn âm thầm thở dài một hơi, ngay sau đó liền dời ánh mắt đến khe nứt nham thạch lúc trước.
Ánh mắt Diệp Nhiên tức khắc sáng lên, bởi vì hắn phát hiện ở đó có một đóa thực vật năm màu dài bằng một tấc, Diệp Nhiên không khỏi tò mò bước tới đánh giá.
Năm màu huyền tinh liên! Giọng nói kích động của Mạc Lả Lướt bỗng vang lên sau lưng Diệp Nhiên.
Ngay sau đó Mạc Lả Lướt và Cố Uyển Thanh một trước một sau đi tới trước mặt Diệp Nhiên, hai người trợn tròn mắt nhìn chằm chằm thực vật năm màu.
Thứ này có ích lợi gì? Diệp Nhiên tò mò hỏi.
Năm màu huyền tinh liên, linh tụy của vạn thảo trong thiên hạ, phục dụng có thể tăng tu vi, kéo dài thọ mệnh, còn cường hóa thân thể, quan trọng nhất là linh dược này có ích lợi cực lớn cho người tu hành Thủy linh căn…… Mạc Lả Lướt cẩn thận giải thích.
Ta cũng từng nghe nói qua, thứ này quả thực là bảo vật, nghe đồn người tu hành Thủy linh căn nếu ăn đóa sen này có thể ngưng tụ thủy linh chi hồn, thoát thai hoán cốt, chỉ là, sao nơi này lại có chứ. Giọng Cố Uyển Thanh hơi run rẩy, ánh mắt nàng nóng bỏng nhìn đóa năm màu huyền tinh liên kia.
Thì ra là thế, vậy thứ này tương đương với thần thảo rồi, xem ra nơi này quả nhiên là chốn phúc duyên, thảo nào lại có bảo vật trân quý như vậy. Diệp Nhiên nói.
Cố Uyển Thanh nhìn năm màu huyền tinh liên mà cắn chặt răng, tuy vẻ mặt vẫn lãnh ngạo nhưng giọng nói đã dịu dàng hơn không ít, nàng nói với Diệp Nhiên:
Diệp Nhiên, năm màu huyền tinh liên này rất có ích với ta, ta xin nhận lấy nhé, cảm ơn ơn cứu mạng của ngươi.
Ngọa tào, không được, ngươi sao lại vô sỉ như vậy, đây là của ta, ta đồng ý hồi nào chứ!
Cố Uyển Thanh phớt lờ lời Diệp Nhiên, trong khoảnh khắc hắn vừa nói xong, nàng đã nhanh chóng chộp lấy năm màu huyền tinh liên trong tay.
Diệp Nhiên hoảng hốt, hắn vội vàng lao về phía Cố Uyển Thanh, nhưng nàng ta tay mắt lanh lẹ, một cước cất ngay năm màu huyền tinh liên vào nhẫn không gian, sau đó ngẩng cao đầu kiêu ngạo nhìn Diệp Nhiên với vẻ mặt ngươi có giỏi thì làm gì được ta.
Diệp Nhiên vốn đã tức giận vì nham thạch bị con khỉ cướp mất, nay lại bị Cố Uyển Thanh cướp miếng ăn tận miệng, hắn sao có thể nhịn được.
Diệp Nhiên mặc thây gái đẹp hay xấu, trực tiếp bước lên túm lấy tóc Cố Uyển Thanh, miệng lầm bầm mắng:
Mẹ nó, ta tốt bụng cứu ngươi, ngươi lại dám trộm bảo bối của ta, ngươi mẹ nó thiếu đòn à!
Diệp Nhiên, ngươi…… Ai u, đau! Cố Uyển Thanh đau đớn kêu lên.
Ta nói cho ngươi biết, tốt nhất là lập tức giao ra đây, bằng không ta với ngươi không xong đâu. Diệp Nhiên không hề dao động.
Một màn này hoàn toàn chấn kinh rồi Mạc Lả Lướt, hắn ngốc ngốc nhìn hai người, sau một lúc lâu mới phục hồi tinh thần lại, nàng đối với Diệp Nhiên mắng to nói:
“Diệp Nhiên, hỗn trướng, mau buông Uyển Thanh ra, ngươi tốt xấu cũng là một phương tu sĩ, sao lại giống cái người đàn bà đanh đá thế.”
Diệp Nhiên nhìn cũng không thèm nhìn hai nàng lấy một cái, hắn cũng mặc kệ Cố Uyển Thanh là cái gì khuynh quốc khuynh thành đại mỹ nữ, càng không nghe hai người nói những gì.
Diệp Nhiên hiện tại mãn đầu óc đều là bảo bối linh dược kia, vì thế, hắn tiếp tục chà đạp Cố Uyển Thanh, không có chút nào thương hại chi tâm, hắn thế tất phải lấy lại cho bằng được Ngũ Sắc Huyền Tinh Liên của mình.
Cố Uyển Thanh nào chịu qua loại ủy khuất này, từ nhỏ nàng đã được người ta chúng tinh phủng nguyệt, ngày thường những tu sĩ kia cũng đều mọi cách lấy lòng nàng, nàng chưa từng gặp phải nam tu nào hỗn trướng giống Diệp Nhiên.
Nàng cảm giác vận may của mình đều không còn nữa, gần đây bản thân đầu tiên là bị người Huyết Ma Điện bắt cóc đánh đập, hiện tại lại bị Diệp Nhiên kéo tóc không buông tay.
Cố Uyển Thanh càng nghĩ càng giận, ngay sau đó không khỏi sinh lòng khổ sở, nhưng nàng không muốn khuất phục như vậy, vì thế nàng mang theo tiếng khóc nức nở kêu to:
“Diệp Nhiên, ngươi mà không buông ta ra, ta liền giết ngươi.”
“Hừ, vậy ngươi thử xem a, ta đảo muốn nhìn, ngươi giết ta thế nào.” Diệp Nhiên chút nào không sợ lời uy hiếp của Cố Uyển Thanh.
Vì thế hai người đều mở ra chế độ lôi kéo lẫn nhau, Mạc Lả Lướt rốt cuộc chịu đựng hết nổi, nàng bước lên một ngụm, dùng hết sức lực của chín trâu hai hổ, rốt cuộc mạnh mẽ tách hai người ra, sau đó cả giận nói:
“Các ngươi là hai con lừa bướng bỉnh sao? Chẳng qua chỉ là một viên Ngũ Sắc Huyền Tinh Liên thôi, ra khỏi Thanh Châu muốn bao nhiêu mà chẳng được, nhìn xem các ngươi có chút tiền đồ này đi.”
Lúc này tóc tai Cố Uyển Thanh rối bù, chật vật bất kham, khác xa hình tượng Thánh nữ cao cao tại thượng ngày thường như hai người khác biệt.
Nàng càng nghĩ càng giận, cuối cùng tức giận đến mức hai mắt đỏ bừng, trên má càng vương đầy nước mắt, bộ dáng nhu nhược đáng thương khiến người ta đau lòng.
Diệp Nhiên thì vẻ mặt hung hãn, mặt già nghẹn đến mức đỏ bừng, thân thể hắn vốn dĩ rất cường tráng, nhưng tóc hoàn toàn không nằm trong phạm vi thân thể cường hãn đó a, hắn cũng bị Cố Uyển Thanh giật rụng mất mấy dúm tóc.
Lúc này hắn phẫn hận nhìn Cố Uyển Thanh, một đôi tròng mắt đen nhánh chớp động hung quang, phảng phất như một con sư tử sắp bạo tẩu, tùy thời chuẩn bị nhào lên hành hung Cố Uyển Thanh một trận.
Truyện liên quan
Xuyên Qua Thành Tây Môn Khánh Ta Ở Võ Hiệp Niêm Hoa Nhạ Thảo
Người khác một giấc ngủ dậy chơi xuyên qua, hoặc là trở thành tông môn đệ tử, hoặc là thế ...
Quá Sơ Kiếm Điển Kinh
Một bối cảnh thần bí ở nông thôn, nơi thiếu niên mang huyết hải thâm thù của gia tộc, vượt ...
Song Xuyên: Từ Nhà Buôn Bắt Đầu Quật Khởi
(Song Xuyên Đô Thị Tranh Bá Tu Tiên) Thiên Hạ Đại Loạn, Đại Càn Vương Triều tồn tại trên danh ...
Tu Tiên: Thiên Phú Vô Hạn Tăng Trưởng, Từ Đọc Sách Bắt Đầu
Thần Thú Tối Thượng . Tu Tiên Hàng Tỷ Tái, Vũ Trụ Tân Hành Dưới Chưởng.
Tiên Đế? Ta Đánh Chính Là Tiên Đế
"Diệp Phong? Có một kẻ kỳ lạ, luôn thích tự mình kìm hãm cảnh giới xuống để chiến đấu ngang ...
Trò Chơi Tu Thành Chân Tiên Sau, Hiện Thực Linh Khí Sống Lại
Vai chính Triệu Trạch là một sinh viên bình thường, vô tình phát hiện mình có thể thông qua trò ...