Quyển 1 · Chương 450: Liên lụy rộng lớn

“Huynh đệ Hạo Thiên Tông đừng sợ, ta tới trợ ngươi!”

“Cho ta giết!”

“Bảo vệ huynh đệ Hạo Thiên Tông, mọi người cùng nhau xông lên!”

Tiếng gào thét vang vọng khắp dãy núi Hạo Thiên, vô số lưu quang cùng những gợn sóng không gian xuất hiện, đại chiến nháy mắt bùng nổ.

Ma Môn Tam Hoàng đứng trong hư không, thấy cảnh này, không khỏi nhíu mày.

“Tại sao tông môn Đông Vực lại tập trung đông đảo ở Anh Hùng Thành như vậy?”

“Chẳng lẽ tin tức về mảnh ngọc vỡ đã bị lộ, bọn họ dường như đã sớm chuẩn bị!”

“Nhất định là có kẻ đã nhận ra điều gì đó, hơn nữa tin tức về mảnh ngọc vỡ đã lan truyền, nhưng Thiên Đạo Thành đâu, Thư Viện đâu, Tán Tiên Giới đâu, tại sao không thấy bóng dáng một ai?”

“Nếu chỉ vì mảnh ngọc vỡ, không thể nào có nhiều đệ tử của các tông môn Đông Vực kéo đến như vậy, hơn nữa đến tận bây giờ, Trịnh Huyền, Thân Tận Thiên, Lý Tà mấy người đó vẫn chưa hề xuất hiện!”

“Bây giờ phải làm sao? Là rút lui hay là chiến?”

“Hiện giờ chỉ có thể chiến. Ta đánh cược rằng tất cả các thế lực đều đang âm thầm quan sát, ta không tin bọn họ không ra tay, dù sao Hạo Thiên Tông cũng nắm giữ bí mật thành tiên, đặc biệt là Tán Tiên Giới, bọn họ không thể nào không động tâm.”

Ngay sau khi đại chiến bùng nổ, hộ tông trận pháp của Hạo Thiên Tông dưới sự tấn công của cột sáng kia đã nháy mắt rách nát, ánh hào quang rực rỡ tỏa ra, từng đợt tiếng sấm vang lên.

Cũng chính tại khoảnh khắc này, bên trong Hạo Thiên Tông xuất hiện những gợn sóng không gian cùng vô số lưu quang, có thể nói toàn bộ Hạo Thiên Tông đã bị vô số tu sĩ chiếm cứ, không ngừng lục soát.

“Không có!”

“Mảnh ngọc vỡ không ở trong tông môn, hẳn là ở trên người người của Hạo Thiên Tông, giết bọn họ!”

Giờ phút này tại cửa đại điện Hạo Thiên Tông, hai đại Yêu Hoàng chau mày.

“Không ổn, căn bản không có gì đặc biệt cả.”

“Vậy là chuyện thế nào? Hạo Thiên Tông không thể nào không có tiên gia chí bảo, bằng không đệ tử Hạo Thiên Tông sao có thể tăng tiến tu vi nhanh như vậy?”

“Chỉ có một khả năng, đó chính là thứ này không ở trong tông môn, mà là ở trên người Lâm Hoàng.”

“Lâm Hoàng đã mất tích nhiều năm, chúng ta biết tìm ở đâu?”

“Giết!”

“Giết sạch tất cả đệ tử Hạo Thiên Tông, ta không tin nếu hắn còn sống mà không chịu lộ diện.”

Hai đại Yêu Hoàng nháy mắt biến mất khỏi Hạo Thiên Tông, giây tiếp theo đã xuất hiện trên chiến trường.

Giờ phút này ở nơi xa trong hư không, Lâm Hoàng nheo mắt, ngón tay vươn ra, một đạo lưu quang biến mất vào không trung. Hai đại Yêu Hoàng đang chuẩn bị xuống tay với đệ tử Hạo Thiên Tông bỗng cảm thấy lông tơ dựng đứng.

Chúng xoay người, tung một chưởng oanh ra.

“Phanh!”

Khí kình tứ tán, một đạo kiếm ý khó lòng ngăn cản phá tan yêu khí đáng sợ của hai đại Yêu Hoàng. Tức khắc, đồng tử chúng co rút lại, bản thể hiện ra, kim quang lấp lánh.

“Ong ong ong!”

“Oanh!”

Tiếng sấm vang lên, bản thể khổng lồ của hai đại Yêu Hoàng bị đẩy lùi cả cây số, quanh thân xuất hiện không ít vết thương đang rỉ máu.

Hai đại Yêu Hoàng đầy vẻ khiếp sợ và hoảng hốt, thần thức che trời lấp đất càn quét trong hư không.

“Kiếm ý che trời?”

“Là ai…?”

Hai đại Yêu Hoàng vô cùng kinh hãi. Chúng đều là tu vi Đại Thừa đỉnh phong, vậy mà không thấy mặt mũi đối phương đã bị một đạo kiếm quang gây thương tích, tu vi của kẻ giấu mặt khiến hai đại Yêu Hoàng vô cùng kiêng dè.

Thần thức càn quét hồi lâu nhưng vẫn không thu hoạch được gì, điều này khiến cả hai vừa lùi lại vừa đầy vẻ kiêng dè.

“Rốt cuộc là ai?”

“Kiếm ý của người này đã đạt đến cảnh giới che trời, toàn bộ tu hành giới, chỉ có Kiếm Thần Nam Vực mới có khả năng này!”

“Chẳng lẽ kiếm đạo ý chí của lão già đó đã chuyển hóa thành kiếm ý, tu vi lại có đột phá!”

Hai đại Yêu Hoàng nhìn nhau, nhanh chóng rút lui. Chúng chỉ đến vì Lâm Hoàng và bí mật của Hạo Thiên Tông, chứ không muốn liều mạng với những đại lão của tu hành giới.

Hơn nữa, cả hai hiện giờ là tướng không quân, không thể điều động Yêu Giới, căn bản không có tư bản để tranh giành với các thế lực khác.

Mà ở trong khu rừng cách dãy núi Hạo Thiên và Yêu Giới một đường biên giới, Thanh Quản đứng từ xa nhìn luồng hơi thở khủng bố bộc phát trong hư không, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười.

“Sư tỷ, đại chiến bắt đầu rồi, chúng ta có nên hành động không?”

“Không!”

“Ta muốn xem bọn chúng lưỡng bại câu thương. Người Ma Môn cho rằng ta hợp tác với bọn chúng, thấy ta tuổi nhỏ liền muốn đắn đo, chờ bọn chúng tổn thất gần hết, cũng sẽ không còn uy hiếp với ta nữa.”

“Nhưng sư tỷ, hiện giờ mấy chục tông môn Đông Vực đều xuất hiện, còn có không ít thế lực lục tục gia nhập chiến đấu, vạn nhất tình huống đảo ngược, chúng ta nên tự xử thế nào?”

Khóe miệng Thanh Quản lộ ra một tia cười âm lãnh.

“Chúng ta còn có quân bài tẩy là Yêu Giới. Bọn chúng nhận của ta không ít đan dược, hơn nữa cũng cần ta cung cấp đan dược, đến lúc đó Yêu Giới chính là đòn kết liễu, tất cả những kẻ có uy hiếp đều phải chết!”

Vừa nói, Thanh Quản vừa lấy ra ngọc phù truyền tin của Yêu Giới.

Một đạo tin tức truyền vào trong đó, rất nhanh, ngọc phù bộc phát ra một đạo quang hoa, trực tiếp tiến vào thức hải của Thanh Quản.

Điều này khiến Thanh Quản thở phào nhẹ nhõm.

“Tất cả mọi người đều nằm trong sự sắp đặt của ta, hơn nữa tình hình này, Thiên Đạo Thành và Tán Tiên Giới không thể nào không ra mặt.”

“Ta muốn thiên hạ thế lực này, đều bị ta đùa bỡn trong lòng bàn tay.”

Lúc này, Ô Lan vẫn luôn đi theo Thanh Quản thấp giọng nói:

“Sư tỷ, kỳ thật còn một việc ta chưa nói với tỷ.”

“Chuyện gì?”

“Trước kia sư phụ bị người Ma Môn bắt đi, nhưng sau đó bốn vị cường giả Đại Thừa cảnh của Ma Môn cùng mấy ngàn đệ tử đã bị người ta chém giết, sư phụ cũng không thấy bóng dáng đâu.”

Lời của Ô Lan khiến sắc mặt Thanh Quản biến đổi, nàng xoay người bóp chặt cổ Ô Lan.

“Tin tức trọng yếu như vậy mà ngươi không nói cho ta?”

“Ngươi có phải cảm thấy ta đối xử với ngươi quá tốt nên ngươi muốn làm gì thì làm?”

“Không… không có, ta chỉ sợ làm nhiễu loạn kế hoạch của tỷ, cho nên…!”

“Hô!”

Thanh Quản buông Ô Lan ra, nheo mắt lẩm bẩm:

“Kẻ có thể cứu sư phụ, tu vi chắc chắn vô cùng cường đại, sẽ là ai đây?”

“Sư phụ không chết nhưng lại không xuất hiện, hơn nữa người Ma Môn lại giấu ta chuyện này, xem ra đối phương cũng có tư tâm rất lớn!”

Giờ khắc này, kế hoạch của Thanh Quản xuất hiện biến số khiến nàng vô cùng bất an, nhưng nàng không hề biết, kẻ khiến nàng thực sự bất an vẫn chưa xuất hiện.

……

Chỉ trong thời gian ngắn, cuộc chiến phía Ma Môn đã rơi vào tình trạng nước sôi lửa bỏng, dù sao đối mặt với sự vây công của Thiên Địa Minh, Thiên Thủy Khe, Thanh Vân Tông, Vô Cực Môn cùng mấy chục thế lực Đông Vực, bọn chúng cũng cảm thấy cố hết sức.

Trong hư không, Ma Môn Tam Hoàng nheo mắt.

“Vẫn chưa xuất hiện, xem ra những kẻ này đều đang chờ đợi cơ hội có lợi!”

“Thông báo xuống dưới, toàn bộ quân đoàn Ma Ảnh của Ma Môn xuất động, ta không tin Ma Môn không thắng nổi một cái Đông Vực.”

Theo giọng nói của Ma môn Tam Hoàng vừa dứt, trong hư không lập tức xuất hiện những đám mây đen che khuất bầu trời.

Bên trong mây đen, từng đạo bóng người hiện ra, trực tiếp ùa vào chiến trường với khí thế che trời lấp đất.

Tại Anh Hùng thành, không ít đại lão chứng kiến cảnh tượng này đều không khỏi giật nảy mí mắt.

“Thật không ngờ lại là hư không dời núi thần thông, quả không hổ danh là Ma môn, bị chèn ép mấy vạn năm vẫn không thể bị tiêu diệt.”

“Ma môn đã phô diễn thực lực ra rồi, hơn sáu mươi vạn tu sĩ, lại toàn là những kẻ có sức chiến đấu cường đại, thật sự đáng sợ.”

“Ma môn đã dốc toàn lực, đám xương già chúng ta cũng phải vận động một chút, kẻo để người của Thiên Đạo thành và thư viện phải sốt ruột.”

Truyện liên quan