Quyển 1 · Chương 22: Kinh sợ

Này đó thịt khối vốn dĩ có trí tuệ nhất định, trước mặt nó những hành vi vờn chuột mèo có thể nhìn thấu. Khi bụi nổ mạnh, thịt khối kia mệt mỏi, lần này gặp phải ngọn đuốc thiêu đốt, lập tức lùi xa hẳn. Nhưng chúng cũng biết lửa có thể giết chết mình, nên giữ khoảng cách phi thường vi diệu với Trần Ca. Hơn nữa, lần này Trần Ca không hề rời đi, mà chủ động tiến vào, những xúc tua ấy không ngăn trở, cố ý tránh ra một lối cho y tiến vào.

Trần Ca hít sâu một hơi, biết phía trước chính là địa ngục, một khi bước vào, vĩnh viễn không thể siêu sinh. Nhưng y ôm lấy tâm thế phải chết. Hơn nữa, nếu biết thịt khối ấy không có thính giác lẫn thị giác, việc gì phải lén lút?

"Mập Mạp! Ngươi còn sống hả? Nếu còn sống thì hãy hét lên một tiếng. Bằng không ta sẽ tạc tan trường học! Đây chính là ước mơ tha thiết thuở nhỏ của ta!"

Lúc này, Trần Ca hoàn toàn không màng sinh tử, có khả năng ngươi lộng chết ta, bằng không ta nhất định sẽ lộng chết ngươi.

Tòa nhà trống rỗng, chẳng có một chút âm thanh.

Trần Ca biết, tiểu Mập Mạp hơn phân nửa đã không còn nữa.

"Tính, khó có thể quay lại cứu ngươi, ngươi cứ đi trước một bước vậy, Trác, không tha mặt mũi ta!"

Trần Ca hít sâu một hơi, tìm được chỗ tường dạy học thừa trọng.

Bạo phá cũng có bí quyết, giống như nhiều vụ nổ bỏ đi lâu ngày, chỉ cần tạc vài điểm, cả tòa nhà sẽ sụp đổ trong nháy mắt.

Mà tòa nhà ấy không cao, chỉ sáu tầng, chỉ cần tạc đoạn tường thừa trọng, cả tòa nhà sẽ nhanh chóng sụp đổ. Đến lúc đó, dù tạc bất tử quái vật này, cũng có thể đem hắn sống sờ sờ chết.

Sắp xếp thuốc nổ, ngòi nổ cùng kíp nổ, Trần Ca cầm ngọn đuốc.

"Hừ, vĩnh biệt, thế giới khốn nạn này. Kiếp sau ta nhất định không tới."

Trần Ca cười lạnh, cả đời y như chưa từng gặp chuyện xuôi gió, mỗi lần cuộc sống có chút thuận lợi, định mệnh hung hãn lại giáng xuống một đòn, khiến y không dám mơ tưởng hão huyền.

Còn một phút cuối cùng, không biết có thể hút điếu thuốc không, Trần Ca dùng ngọn đuốc bật lửa một cây yên, hít sâu một ngụm, sảng!

Không nói hai lời, trực tiếp bật lửa kíp nổ.

Cuộc đời y sống tuy ngột ngạt, nhưng chết cũng oanh liệt.

Lúc này, Trần Ca cảm thấy có gì đè lên vai mình, hẳn là những thịt khối ấy chăng? Không sao, hơn trăm cân túi da, nếu ngươi muốn nói thì cứ nói.

"Ta không phải khiến ngươi chạy à? Sao ngươi quay lại?"

Trần Ca sửng sốt, thịt khối ấy tiến hóa nhanh thế sao? Vẫn nói chuyện, vẫn là giọng tiểu Mập Mạp.

Quay đầu nhìn lại, người nắm vai mình không phải tiểu Mập Mạp là ai?

"Ngươi……"

Trần Ca một quyền giáng xuống mặt tiểu Mập Mạp.

Tiểu Mập Mạp bị đánh đến kêu thảm thiết, máu mũi bắn tung tóe.

Là sống, là người!

"Ngươi không chết! Không đúng! Không có thời gian!"

Trần Ca đột nhiên phản ứng lại, kíp nổ đã bật lửa, còn chưa tới một phút, bom sẽ nổ!

Hiện tại không kịp tò mò tiểu Mập Mạp vì sao còn sống, Trần Ca trực tiếp cõng y trên vai, liều mạng chạy ra ngoài.

Nhưng những xúc tua ấy đã quấn quanh lại.

"Ta phía sau lưng có ngọn đuốc! Mau, không có thời gian."

Trần Ca quát, thuận tay đưa bật lửa qua.

"Không được, ngọn đuốc lửa quá nhỏ, không hướng ra."

Tiểu Mập Mạp bình tĩnh nói.

"Không có thời gian, mau hướng!"

Trần Ca lòng nóng như lửa đốt.

Biết bạn tốt còn sống, nơi nào y còn muốn chết?

Tồn tại mình không hương sao?

Tiểu Mập Mạp lấy từ bên hông cồn ra một lọ, chiếu xuống đất, bật lửa ngọn đuốc ném vào cồn.

Cửa tức khắc bốc lửa ngùn ngụt.

Trần Ca cũng hiểu, sức nóng cực độ sẽ ảnh hưởng khả năng phán đoán của thịt khối, đây là cơ hội duy nhất.

Y cõng tiểu Mập Mạp, không dám quay đầu nhìn kíp nổ, chạy như điên!

Xúc tua dựa vào nguồn nhiệt xác định vị trí con mồi, nhưng trên mặt đất toàn lửa, chúng coi tất cả đều là con mồi, duy nhất không tấn công tiểu Mập Mạp cùng Trần Ca.

Hai người từ biển lửa lao ra, quần áo bốc cháy, mối nguy hiểm lớn nhất lúc này không phải ngọn lửa trên người, mà là bom sắp nổ.

Trần Nhạc Nhạc vẫn ở cửa chờ, Trần Ca một phen vớt y lên, cướp đường chạy như điên.

Chẳng biết chạy bao xa, chỉ nghe phía sau truyền đến tiếng nổ chấn động trời đất!

Mặc dù ba người đã rời khỏi trường học, nhưng vẫn bị sóng xung kích thổi ngã.

Tiểu Mập Mạp trợn mắt há hốc:

"Ngươi từ bao giờ làm bom?"

"Ta nói ta nhặt ngươi tin không?"

Trần Ca chỉ cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực, thở hổn hển nằm trên đất, cuối cùng cũng giải quyết xong đám thịt khối kỳ quái.

Sau tiếng nổ, tòa nhà sụp đổ ầm ầm!

Đám thịt khối ấy dù không chết vì bom, cũng bị đè dưới đống đổ nát, không thể thoát ra, cuối cùng cũng bị tiêu diệt.

Trần Ca hít sâu một hơi, cất tiếng cười lớn, tuyệt lộ phùng sinh, niềm vui này ai có thể hiểu?

Sau đó, tiểu Mập Mạp kể lại quãng thời gian vừa qua.

Hai người bị bắt tách rời, tiểu Mập Mạp cũng không bị đám thịt khối nuốt chửng ngay, bỗng nhớ ra bên cạnh có đường thông hầm cứu hỏa, định thử vận may.

Kết quả đường thông hầm cũng bị phá hỏng, không thể thoát ra.

Đúng lúc ấy, y nghe thấy tiếng Trần Ca gọi.

Tiểu Mập Mạp tưởng mình nghe lầm, nhưng vào tầng một đại sảnh, thấy Trần Ca mới biết y quay lại cứu mình.

"Ngươi này bằng hữu ta giao định rồi!"

Tiểu Mập Mạp cảm khái nói.

Hai người đứng nhìn về phía trường học.

Không nhìn không biết, nhìn thấy dưới kia, hai người đều đứng sững tại chỗ, mặt không hề có chút máu.

"Ta không phải đang nằm mơ chứ?"

Tiểu Mập Mạp gian nan nói.

"Ta xem không giống."

Trần Ca chậm rãi lùi về phía sau, sắc mặt không giấu nổi kinh hãi.

Tòa nhà đích thực sụp đổ, vào lúc nổ, đám thịt khối bị tạc nát, đầy trời toàn thịt.

Nhưng những mảnh thịt ấy không mất đi hoạt tính, mà nhanh chóng tụ lại thành một khối khổng lồ.

Chưa hết, đống đổ nát trường học đang lay động, giống như bên dưới có thế lực khổng lồ đang đẩy lên!

"Oanh!!!!"

Trong ánh mắt kinh hoàng tột độ của tiểu Mập Mạp cùng Trần Ca, sinh vật quái dị ấy cuối cùng cũng hiện nguyên hình.

Đó là một khối xúc tua trắng khổng lồ, cao ước chừng trăm mét, đường kính vượt quá mười mét, toàn thân cấu thành từ thứ thịt khối trắng ấy.

Trên khối xúc tua khổng lồ có vô số nhánh tua nhỏ, kéo dài ra những xúc tua lớn bé không đếm xuể cùng những khối u thịt.

Phía trước, sinh vật ấy nuốt chửng đám thịt khối kia cũng chỉ như nuốt chửng những mẩu thịt nhỏ bé không đáng kể.

Khối xúc tua trắng ấy xuyên trời, thông địa, những xúc tua nhỏ cùng khối u thịt không ngừng run rẩy.

Cảnh tượng ấy đối với hai người là cú sốc khủng khiếp.

"Ta cuối cùng cũng biết vì sao mấy trăm cảnh sát vũ trang đều bỏ chạy."

Tiểu Mập Mạp gian nan nói.

Đây không còn là quái vật loài người có thể đối phó.

Đao thương bất nhập, băng giá bất sát, lửa đốt bất diệt!

Trừ phi dùng vũ khí hạt nhân……

"Từ từ, này thú vị…… Hình như không đi đường!"

Tiểu Mập Mạp đột nhiên phát hiện điểm mù.

Truyện liên quan