Chương 91: Giải thích của các chính khách
Sau khi vài người lần lượt giới thiệu bản thân, Đồng An vui vẻ nói với mọi người: “Hôm nay là lần chúng ta thu nhận nhiều người nhất, hơn nữa trong số đó lại có nhiều nhân tài có kỹ năng như vậy. Tôi mời mọi người ăn một bữa tiệc lớn. Thụy Thu, chuẩn bị thêm vài cái nồi to, lát nữa tôi sẽ dạy mọi người làm món bò kho.”
Nói xong, anh kéo Emma xuyên qua địa đạo tới căn cứ mới, trực tiếp khiêng nửa phiến thịt bò từ trong tủ lạnh ra, rồi bảo Emma lấy thêm vô số gia vị.
Khi trở lại quảng trường, Thụy Thu đã dẫn người dùng đá xếp được tám bệ bếp, mấy phụ nữ vừa nãy còn ở trong bếp hỗ trợ cũng đã chờ sẵn ở đó. Thịt bò đông lạnh được giao cho mấy người đàn ông khỏe mạnh dùng rìu chặt thành từng miếng nhỏ, chia ra nấu trong các nồi để rã đông. Đồng An cùng vài nữ đầu bếp đứng một bên thái gia vị và sơ chế rau củ, chẳng hạn như sáng nay vừa có dưa leo. Khi thấy thịt đã gần được, Đồng An liền xắn tay áo, hướng dẫn mọi người cùng làm theo cách của mình để nấu tám nồi bò kho, cố ý để lại thật nhiều nước dùng. Bản thân Đồng An ngửi mùi thôi đã chảy nước miếng, chưa nói đến những người đã lâu không được ăn thịt, ai nấy đều mắt sáng rực vây quanh nồi mà nuốt nước bọt.
Đồng An cởi tạp dề, đang định ra lệnh ăn cơm thì Hải Cách dẫn theo hai người phụ nữ tìm đến. Đồng An có chút không vui, vừa định ăn cơm đã có người tìm tới, đúng là kẻ thù của cái bụng mình mà.
“BOSS, vị này là Adele, thư ký của nghị viên Brandon, còn vị này là Susan, con gái đồng thời là trợ lý sinh hoạt của nghị viên Brandon. Họ vừa từ điểm tập trung tới đây muốn tìm ngài bàn chút việc.” Hải Cách cũng biết ông chủ tham ăn của mình đang cáu, nhất là khi mỹ thực đang ở ngay trước mắt.
Đồng An vừa nghe là người của nghị viên phái tới liền không còn chút hứng thú trò chuyện: “Hai vị có chuyện gì sao?” Anh quay người gọi nữ đầu bếp đầu tiên: “Sarah, cô tổ chức cho mọi người ăn cơm đi, quy tắc cũ, chỉ được ăn bảy phần no, đợi bọn trẻ ăn xong rồi mới phát trái cây đóng hộp. Thụy Thu, đồ ngốc này, mau mang mâm tới múc nồi này, đây là nồi tôi làm, chuẩn nhất đấy.”
“À đúng rồi, hai vị ăn chưa? Nếu không chê thì có muốn dùng chút không?” Đồng An lúc này mới nhớ ra còn hai người họ đứng cạnh. Hải Cách đã chạy tới lấy bộ đồ ăn cho anh.
“Vậy cảm ơn, chúng tôi tới hơi gấp nên vẫn chưa ăn gì.” Adele lớn tuổi hơn một chút tỏ ra không chút ngại ngùng.
Mẹ kiếp, mình chỉ khách sáo một câu, sao bà ta lại làm thật thế không biết, không thể thực tế đến mức đó chứ. Trong lòng nghĩ vậy nhưng ngoài miệng anh chỉ đành gọi: “Emma, chuẩn bị thêm hai phần đồ ăn, có khách. Chờ chút, thêm ba phần nữa, Ryan, Đức Lỗ và Sarah Đặc cũng tới kìa.” Mẹ nó, lúc làm việc thì chẳng thấy ai, đến lúc ăn cơm thì mặt mũi đứa nào cũng lộ ra hết.
“Thụy Thu, mang mấy cái bàn ghế nghỉ ngơi của tôi ra đây đi, hôm nay đông người, trong phòng không ngồi hết được. Mark, Chu Địch, hai người cũng qua giúp một tay đi, không thấy khách tới à?”
Mark và Chu Địch vốn đang giám sát thứ tự múc cơm vì sợ ngày đầu đông người dễ xảy ra sai sót. Nghe ông chủ gọi, họ liền bảo hai lão binh trông chừng rồi chạy vào trong nhà hỗ trợ. Đây là lần đầu tiên họ được vào căn nhà nhỏ này, hôm nay ông chủ cuối cùng cũng cho phép.
Ryan đã dẫn theo hai tùy tùng đi tới bên cạnh Đồng An: “Tôi đã bảo là tối nay cậu ấy sẽ làm tiệc lớn mà, tới lúc này là vừa kịp.” Ryan liếc nhìn hai người đang đứng phía kia rồi thân thiết chào hỏi Đồng An.
“Ryan, các người đúng là tới đúng bữa. Hôm nay người hơi đông, các người tự tìm chỗ ngồi đi.” Đồng An thấy Emma bưng bảy tám cái mâm, trên đó còn có dao nĩa, liền qua tiếp nhận. Thấy Hải Cách và Andy cũng bưng nhiều mâm ra, Đồng An cảm thấy kỳ lạ: “Tại sao các người lại bưng nhiều mâm ra thế, ăn cơm chan món kho có cần bộ đồ ăn như vậy không?”
“Cơm chan món kho là gì? Cậu có nói chúng ta ăn gì đâu, làm sao biết cách ăn, chúng tôi cứ lấy đồ ăn theo tiêu chuẩn ngày thường thôi.” Những người khác nhìn Đồng An với vẻ mặt kỳ lạ.
“Là tôi chưa nói sao? Được rồi, tôi cứ tưởng mình nói rồi.” Đồng An lấy một cái mâm, một cái nĩa, đi tới trước mặt Sarah: “Ngại quá, tôi dạy mọi người cách ăn món cơm chan món kho này.” Anh tự múc một mâm cơm tẻ, rồi đi đến nồi bò kho mình tự tay làm, múc một muỗng lớn thịt bò cùng nước sốt rưới lên cơm. Lại lấy thêm một ít đậu đóng hộp và rau củ từ chỗ Sarah.
“OK, mọi người thấy rồi chứ, đơn giản vậy thôi.” Đồng An làm mẫu xong liền ngồi xuống bàn ăn. “Nhìn tôi làm gì? Tự đi xếp hàng múc cơm đi chứ. Sarah, cho mấy vị khách này cắm hàng, còn nữa, nhớ để phần cho anh em ở trạm gác.”
Sau đó, xung quanh Đồng An đã ngồi kín người, ai nấy đều ăn uống rất vui vẻ. Ngay cả hai vị quý bà làm bộ làm tịch kia cũng bỏ qua vẻ e dè, ăn uống tốc độ cực nhanh.
Đồng An là người ăn xong đầu tiên, anh đẩy mâm ra, nhìn hơn hai trăm thuộc hạ đang ăn ngon lành. Bữa này anh đã bỏ vốn gốc, những người này đã vượt qua bài kiểm tra lòng trung thành, đó chính là người một nhà, hy vọng sau này họ vẫn giữ được sơ tâm.
Sau này mình muốn dẫn họ đi thăm dò, đi khám phá, đi mạo hiểm, thật không biết liệu họ có vì thế mà bỏ mạng không, người nhà họ chắc sẽ đau lòng lắm. Hay là cứ dẫn mấy gã độc thân đi trước nhỉ? Đúng rồi, ngày mai bảo Andy chọn ra 6 người độc thân, huấn luyện thành thân vệ, đến lúc đó cộng thêm mình vào, đánh đấm sẽ tiện hơn nhiều.
Đồng An đang mải tưởng tượng cảnh bảy người mặc giáp nano đại sát tứ phương thì cảm thấy có người kéo áo mình, cúi đầu xuống thấy là Tiểu Salad, con gái của nữ đầu bếp Sarah.
Anh một tay bế bổng cô bé búp bê sứ 4 tuổi tóc vàng lên khuỷu tay: “Sao vậy Tiểu Salad, tìm ta có việc gì?” Anh đưa hai ngón tay nhẹ nhàng chọc vào bụng nhỏ của cô bé, khiến Tiểu Salad cười khanh khách không ngừng.
“BOSS, BOSS, ngứa quá, ha ha ha, BOSS, ngài đã hứa là ăn cơm xong, ăn cơm xong là sẽ có trái cây đóng hộp mà.”
“Không, ta đổi ý rồi, bây giờ cần cô bé Tiểu Salad đáng yêu hôn ta một cái thì mới có đồ hộp.” Đồng An vừa ăn no nên muốn trêu chọc Tiểu Salad.
“Mẹ nói con có thể tin tưởng BOSS, vậy con hôn BOSS một cái, có phải là sẽ có đồ hộp không ạ?”
“Đương nhiên, chắc chắn sẽ có.” Đồng An đưa cái mặt già của mình ra cho cô bé búp bê tóc vàng hôn một cái.
Đồng An ôm Tiểu Salad đứng dậy, nói với mọi người: “Trẻ em dưới 10 tuổi đều lại đây một chút, đúng rồi, mang theo bộ đồ ăn của các cháu nữa.”
Hơn hai mươi đứa trẻ gầy gò từ trong đám đông đi ra, Đồng An liền gọi Thụy Thu.
“Rõ, ông chủ, tôi đi ngay.” Thụy Thu đếm số người rồi lên lầu lấy một thùng đồ hộp xuống. Khi chia đến lượt Salad thì vừa vặn là hộp thứ chín, Đồng An đưa tay nhận lấy, mở nắp rồi đưa bộ đồ ăn của mình cho Tiểu Salad, để cô bé ngồi trên đùi mình ăn.
Lúc này Ryan cũng đã ăn no, theo thói quen cũ, sau khi ăn xong anh ta móc ra một điếu thuốc định châm lửa.
Đồng An gõ gõ bàn: “Ryan, có trẻ con ở đây thì đừng hút, lát nữa anh lên lầu chọn hộp nào tốt mà lấy đi.”
“Xin lỗi, xin lỗi, vậy đa tạ cậu. Đúng rồi, có thể cân nhắc khôi phục cung ứng cho quân đội không? Hiện tại chúng tôi sắp phải ra ngoài dọn dẹp tang thi, rất cần vật tư. Nếu chúng tôi không làm thì sau này cũng sẽ ảnh hưởng đến chỗ cậu thôi.” Ryan cất thuốc lá, nói tiếp mục đích tới đây.
“Không có hàng đâu, anh biết đấy, vật tư của tôi phần lớn đã đổi lấy xi măng, nhưng hiện tại tường thành không thể tu sửa, xi măng cũng bị tôi tưới nước làm hỏng hết rồi. Tôi tổn thất quá lớn, cũng không biết làm sao để nuôi sống những người ở căn cứ này nữa.” Đồng An nghe đến chuyện vật tư liền từ chối không chút do dự. Emma đã bưng trà xanh pha xong từ trong nhà ra, đặt trước mặt mọi người. Đồng An nắm lấy tay Tiểu Salad đang định sờ vào chén trà, rồi đẩy chén trà ra xa một chút.
“Thật sự không có cách nào sao? Dù mỗi ngày chỉ cung cấp ít đi một chút cũng được mà.” Ryan vẫn chưa từ bỏ ý định, con gái mình còn đưa cho cậu ta rồi, thế mà cậu ta nói dừng là dừng sao.
“Trước đây cậu nói kế tiếp sẽ cung cấp cho chúng tôi hơn 400 tấn vật tư cơ mà, sao giờ lại không có?”
“Đúng vậy, lúc đó tôi có thể xây dựng tường thành mới, có địa bàn lớn hơn để chứa vật tư. Nhưng các người cũng thấy rồi đấy, chính phủ nói đất đai là của họ, tôi không có quyền chiếm lĩnh. Vậy thì bây giờ tôi chỉ có thể dưỡng cho người của mình khỏe mạnh một chút rồi dẫn họ rời đi, xem thử nơi khác có đất đai nào không ai cần không để xây dựng thành phố mới.” Đồng An mặt vô biểu cảm.
A Đại Kéo ngồi bên cạnh xen vào: “An, tôi nghĩ ở đây có hiểu lầm. Phía chính phủ, nghị viên quốc hội Brandon, cùng bốn nghị viên bang chúng tôi, chưa bao giờ ra thông cáo nói không cho phép cậu xây dựng tường thành mới. Hơn nữa, dù là máy móc thiết bị hay công nhân, vật liệu, chúng tôi đều tận lực hỗ trợ. Hôm nay chúng tôi tới đây cũng là để giải thích chuyện này.”
“Sự giúp đỡ mà ông nói, có tính cả 50 nhân viên an ninh kia không?” Đồng An mỉm cười hỏi A Đại Kéo.
“Đương nhiên, chúng tôi cũng là sợ nhân thủ an ninh của cậu không đủ nên mới phái nhân viên an ninh của mình tới giúp. Không thể phủ nhận rằng trong lúc cậu xây dựng công trình, nhân viên của chúng tôi đã hoàn thành rất tốt công việc. Chỉ là chúng tôi luôn không liên lạc được với cậu nên mới gây ra hiểu lầm hiện tại. Nghị viên Brandon sợ những hiểu lầm này ảnh hưởng đến mối quan hệ hữu hảo giữa cậu và điểm tập trung nên đã phái tôi và cô Susan tới giải thích ngay. Cậu có thể hỏi thượng tá Ryan, ngoài việc phái người tới hỗ trợ, chúng tôi không có bất kỳ ác ý nào khác.” A Đại Kéo lập tức tung ra vũ khí lợi hại nhất của một chính khách: tài ăn nói.
Truyện liên quan
Tam Vị Nhất Thể, Ta Tức Tân Ngày Chi Phối Giả
Vô hạn trọng sinh hình tượng vừa mới về hưu lão Lưu đồng chí tiến vào phi tự nhiên tử ...
Linh Khí Sống Lại Phong Vân Truyền
Tiết tấu có chút chậm.. . Khi thế giới đột biến, kẻ yếu trở thành xác sống, cường giả bước ...
Vạn Lần Phục Chế, Ta Là Mạt Thế Đại Vai Ác
Mạt Thế Trọng Sinh Vật Tư Vạn Lần Phục Chế Cực Hạn Báo Thù . Không Thánh Mẫu .
3D Chi Chủ
( Xuyên Qua Tận Thế - Sát Phạt Quyết Đoán Không Thánh Mẫu + Xây Dựng Thế Lực ) An ...
Ta Ở Phế Thổ Thế Giới Đương Thủ Thành Người
Phiên bản trừu tượng: Cao ngất Hắc Tháp ảnh ngược trên mặt biển tịch liêu; tấm bia đá thần bí ...
Thời Không Cắn Nuốt Giả: Cơ Biến Hồ Sơ
Đương khoa học kỹ thuật trở thành tân huyền học, câu chuyện này đại cương vô cùng hấp dẫn, khái ...