Chương 522: Bắn chặn

Tại thành thị bên ngoài đường cao tốc, vô số ô tô rách nát tắc nghẽn ở các giao lộ ra vào thành phố, rỉ sét loang lổ, rất nhiều kính xe cũng đã vỡ vụn, rơi rụng trên mặt quốc lộ bằng phẳng, những vệt máu đen dính chặt trên mặt đất. Thỉnh thoảng lại có những bao nilon và mảnh vải bị gió thổi bay xuyên qua giữa những chiếc xe, một khung cảnh tiêu điều.

Đồng An cho dựng lên một trạm thu phí cao khoảng năm sáu mét, kéo dài qua hai bên đường xe chạy. Chỉ là khác với trạm thu phí thông thường, ở tầng dưới cùng ngoài mấy cây cột trụ ra, phía trên anh dùng một lượng lớn kính chống đạn xây thành một dãy đình dài, chỉ là ở phía đối diện thành phố có mở ra không ít lỗ xạ kích, cung cấp cho bọn nhỏ sử dụng.

“Xếp hàng, tất cả lại đây xếp hàng.” Sau khi Đồng An bố trí xong đình, bắt đầu đón mọi người tập hợp, còn chỉ huy mười mấy thân vệ đi về phía bốn phía đình canh gác, quan sát xem xung quanh có xảy ra ngoài ý muốn hay không.

“Tới, tới, An, anh xây cái đình này là để chúng ta nghỉ ngơi sao? Vậy bây giờ xây xong rồi, là muốn đưa chúng ta đi đánh tang thi đúng không?” Marian vui vẻ hỏi.

“Đương nhiên không phải, nơi này chính là chiến trường tác chiến đầu tiên của các em. Nghe cho rõ đây, cái đình này anh bố trí 52 vị trí xạ kích nằm và đứng, lát nữa anh sẽ dẫn tang thi trong thành ra, nhiệm vụ của các em là ngăn chặn những con tang thi đó.” Đồng An giới thiệu trạm thu phí mà anh đã mất một giờ để xây dựng, những vị trí xạ kích này đều được thiết lập theo góc độ của một tay súng bắn tỉa chuyên nghiệp, có túi cát làm giá súng chuyên dụng, còn trải thảm để các cô bé có thể dễ dàng nằm bắn.

“Là ở chỗ này xạ kích sao? Lão ba, thực chiến chẳng lẽ không phải là chúng ta cầm súng xông vào tòa nhà rồi nã đạn vào những con quái vật đó sao? Ba xem, chúng ta vừa mới nạp đầy đạn cho rất nhiều băng đạn súng lục, ba lô cũng đã đeo đủ đạn dược dự phòng. Sao lại không giống với những gì chúng ta tưởng tượng vậy.” Đồng Đồng không vui hỏi.

“Con nghĩ nhiều rồi, các con còn chưa gặp tang thi thật được mấy lần, càng đừng nói đến chuyện giết chúng. Nếu ba dẫn các con trực tiếp xông vào trong tòa nhà, không khéo vừa nhìn thấy tang thi là các con đã nôn mửa trước, tiếp theo sẽ luống cuống tay chân chạy tán loạn, đến lúc đó ba lại phải tốn sức đi tìm các con. Bài học đầu tiên hôm nay chính là bắn tỉa tang thi từ xa, đợi các con đều quen thuộc với lũ tang thi, quen với những con quái vật ghê tởm này rồi, chúng ta mới tiến hành bài học tiếp theo.” Về vấn đề an toàn, Đồng An sẽ không bao giờ nương tay. Những đứa trẻ này luôn nghe người khác nói ba mình giết tang thi như chém dưa thái rau, điều này khiến trong lòng chúng nảy sinh ý nghĩ rằng tang thi rất yếu, hôm nay anh muốn cho chúng biết sự thật không phải như vậy.

Trên mặt đất bày một loạt súng ống cùng các loại linh kiện, Đồng An cầm lấy một khẩu giới thiệu trước mặt các cô bé: “Súng bắn tỉa M110, chiều dài khi thêm thiết bị thông tin chuyên dụng là 1181 mm, cao hơn Salad một chút, sử dụng đạn 7.62 mm, lực sát thương rất đáng gờm. Tầm sát thương 1000 mét, đây là súng bán tự động, cũng là súng dành cho xạ thủ chính xác. Khi lắp đầy đủ linh kiện, kính ngắm cơ khí, giá đỡ hai chân, kính ngắm Leupold cùng băng đạn 20 viên, tổng trọng lượng chiến đấu là 7.85 kg. Đây là vũ khí anh cố ý chọn cho các em trong trận chiến ngăn chặn lần này, từ đây đến cửa ngõ vào thành phố khoảng 450 mét, trừ một số xe cộ ra thì tầm bắn rất trống trải. Những khẩu súng này đã qua tay anh chỉnh sửa, ở khoảng cách 500 mét, sai số sẽ không vượt quá 2 cm, cho nên khi các em bắn không chuẩn thì đừng đổ lỗi cho súng.” Đồng An giơ súng lên ngắm thử, trong kính ngắm Leupold có thể nhìn rõ mục tiêu được phóng đại lên rất nhiều lần.

“Bây giờ anh sẽ giảng giải về yếu tố ngắm bắn cự ly gần và cách sử dụng súng. Trong vòng 500 mét, quỹ đạo viên đạn sẽ không thay đổi quá nhiều, hầu như không cần điều chỉnh mật vị, về cơ bản các em chỉ cần dùng chữ thập chuẩn tâm bao trùm mục tiêu rồi bóp cò là có thể trúng đích. Cho nên anh không bắt các em học thuộc bảng mật vị, tất nhiên bạn nào có hứng thú cũng có thể đến chỗ anh lấy bảng mật vị này, khi có cơ hội tác chiến cự ly xa cũng có thể thử xem.” Đồng An cầm tay chỉ việc dạy mọi người sử dụng khẩu súng trông có vẻ khá lớn này, mỗi người đều phải thao tác ngay trước mặt anh. Tất nhiên Emma và Susan thường ngày tiếp xúc với súng ống nhiều hơn nên làm quen khá nhanh. Còn tiểu Salad cũng kéo một khẩu súng, bắt đầu học Đồng An nạp đạn ra dáng ra hình, Đồng An cũng cẩn thận hỗ trợ bên cạnh.

Một giờ sau, khi các học viên đã có thể sử dụng thành thạo khẩu súng bắn tỉa M110 này, Đồng An mới đổi đạn giấy thành đạn thật giao cho các cô bé, yêu cầu nạp vào băng đạn 10 viên.

“Bạn nào đã chuẩn bị sẵn sàng có thể tự do chọn vị trí xạ kích, nhắc nhở cuối cùng với mọi người, lực phản chấn của khẩu súng này khá lớn, bọn nhỏ nhất định phải mặc giáp mới được nổ súng. Bây giờ hãy để anh dẫn tang thi ra cho mọi người.” Nói xong, Đồng An leo lên nóc đình, rút ra một khẩu RPG-7, dùng thước ngắm đo khoảng cách rồi nâng độ cao, nhắm thẳng vào một chiếc xe ở cửa ngõ vào thành phố mà khai hỏa. Chiếc xe bị trúng đạn bốc lửa và khói trắng bay lên không trung, rồi sau đó rơi mạnh xuống đất.

Tiếng nổ lớn thu hút sự chú ý của tang thi gần đó, rất nhiều con đã lâu không cử động bị đánh thức. Chúng dựa vào tiếng nổ của ô tô mà tiến lại gần, rất nhanh đã tụ tập thành một đàn, trong đó có thể thấy mười mấy con tang thi cấp một với cái đầu xanh lè.

Quả nhiên, lần đầu tiên nhìn thấy đàn tang thi xuất hiện trong kính ngắm, phản ứng đầu tiên của tiểu Salad là ném súng xuống, nhảy bổ vào người Đồng An, ôm chặt lấy đùi anh: “An, là tang thi, đáng sợ quá, Salad sợ lắm.”

Cô bé mặc bộ giáp nhỏ ôm lấy cơ thể không có bất kỳ sự bảo hộ nào của Đồng An, sắp khóc đến nơi.

“Đúng rồi, đây chẳng phải là những con tang thi mà các em muốn tiêu diệt mỗi ngày sao? Các anh hùng của anh, đừng quên các em ra đây là để thực chiến, kẻ địch hàng đầu phải đối mặt chính là những con quái vật này.” Đồng An bế bổng “người sắt nhỏ” lên, ngón tay tự nhiên đưa ra búng nhẹ vào cái mũi nhỏ của cô bé.

“Không, An, Salad muốn nói là, có thể cho Salad chút dũng khí trước không, ví dụ như chocolate ngon tuyệt, như vậy Salad sẽ không thấy sợ nữa.” Cô bé lắc đầu tránh né động tác búng mũi của Đồng An, nhỏ giọng hỏi.

“Nhóc tham ăn, đến lúc này rồi mà còn không quên đòi đồ ngon. Đi thôi, chỉ cần em bắn trúng tang thi, anh sẽ bù lại hết số lượng đã phạt em trước đó, bắn càng nhiều, bù càng nhiều nhé. Buổi trưa còn có vịt quay để ăn nữa.” Đồng An cũng mặc cả với cô bé.

“Thật không? Vậy Salad muốn xuống đánh tang thi.” Nước miếng của cô bé suýt nữa chảy ra, vịt quay là món ngon mà ông bà thống lĩnh từng dẫn cô đi ăn, những miếng thịt đó được cuốn trong bánh tráng nhỏ, vừa thơm vừa giòn, ông còn nói lần sau sẽ dẫn cô đi ăn tiếp. “Tới đây, chocolate, tới đây, vịt quay thơm ngon, tất cả tới đây với Salad nào.”

“Ping,” cô bé vừa bò lại vị trí xạ kích, Tiểu Hải bên cạnh đã khai hỏa. Đồng An ngước mắt nhìn về phía xa, có một con tang thi bị đánh ngã xuống đất, tình hình cụ thể thế nào anh không rõ lắm, anh nâng ống nhòm lên nhìn, con tang thi bị trúng đạn đã loạng choạng đứng dậy, Đồng An có thể thấy vị trí ngực bụng của nó bị trúng đạn, chất lỏng màu đen đang chảy ra ngoài.

“Không tồi, phát đầu đã trúng đích, nhưng với sinh vật như tang thi, nếu chỉ bắn trúng thân thể thì không gây ra tổn thương quá lớn. Em xem, em vừa bắn trúng phổi nó, nhưng cũng chỉ là đánh ngã nó thôi, bây giờ nó lại đứng lên rồi. Gan dạ lên một chút, nhắm vào đầu nó mà bắn, dù cho mấy chục phát đạn chỉ trúng một phát, cũng còn hơn là bắn vào bộ phận khác. Mọi người không cần có gánh nặng tâm lý, những con quái vật này không còn là con người nữa, mà là quái vật lấy việc săn giết con người làm thức ăn, chúng ta và chúng vĩnh viễn không thể cùng tồn tại, cho nên, cứ bắn đi, đưa chúng đi gặp Thượng đế hoặc Phật Tổ.” Đồng An vừa cổ vũ, vừa làm công tác tư tưởng cho mọi người.

Lại một tiếng “Ping” nhỏ vang lên, lần này là Đồng Đồng bóp cò, nhưng rất đáng tiếc viên đạn sượt qua tai con tang thi phía trước, găm vào vai con tang thi phía sau. Đồng An không đưa ra đánh giá, con gái anh có lòng hiếu thắng rất mạnh, nếu anh nói nhiều quá sẽ làm tổn thương tâm hồn nhỏ bé của con bé. Nhưng Đồng An không nói gì, không có nghĩa là con gái anh không nói.

“Lão ba, 450 mét xa quá, cái kính này cũng chỉ phóng đại 10 lần, cái đầu bên trong và chữ thập chuẩn tâm cũng chẳng lớn hơn bao nhiêu, con ngắm mãi mới bóp cò mà vẫn không trúng, ba có thể làm mẫu cho chúng con xem, để chúng con thấy hiệu quả sau khi bắn trúng không? Lão ba.” Cuối cùng, cô bé đã phải cầu xin.

Truyện liên quan