Chương 277: Chảy máu

Tiểu Salad từ trên sô pha trượt xuống, chạy thẳng về phía Đồng An, “An, Salad nhớ anh.”

Sarah cũng ló đầu ra từ phòng mình, “An, sao anh về muộn thế, đã ăn gì chưa? Để em làm chút gì cho anh nhé.”

“Đúng là hơi đói thật, vậy làm phiền Sarah nhé, làm nhiều một chút, hôm nay bận dọn dẹp hầm nên hình như chưa ăn gì cả.” Đồng An bế tiểu Salad lên, dắt tay Marian đi về phía phòng khách, nhưng trước khi đi không quên quay đầu lại nói với mấy gã đàn ông trong phòng ăn: “Có trẻ con và phụ nữ ở đây, các anh cũng chú ý chút đi, còn như vậy nữa thì lần sau không có thuốc lá đâu.”

“Đừng, tuyệt đối đừng, sau này chúng tôi sẽ chú ý.” Brandon lập tức dập tắt điếu thuốc trên tay vào gạt tàn, đồng thời nháy mắt với mấy người còn lại.

“Đúng vậy, đúng, đúng, sau này có phụ nữ và trẻ con ở đây, chúng tôi tuyệt đối không hút thuốc nữa.” Hải Cách cũng vội vàng phụ họa.

Đồng An nhìn họ bằng ánh mắt nghi ngờ: “Xem biểu hiện của các anh đã.” Emma và Susan cũng đứng cạnh anh nhìn mấy người kia, Susan lên tiếng: “Tốt nhất là đừng cho họ thuốc lá nữa, vừa ngồi xuống bàn chuyện mà cứ hút không ngừng, da dẻ mấy chị em chúng tôi đều bị hun vàng hết cả rồi. Anh nhìn da tiểu Salad xem, trắng nõn nà, lại đây để chị cắn một cái nào.”

Mọi người đùa giỡn một lúc rồi đặt hai cô bé trở lại sô pha, Đồng An cũng lấy hành lý của mọi người ra từ không gian, đặc biệt là hai túi búp bê lớn, hơn mười bao búp bê được hai cô bé lấy ra để tặng cho bạn học ở đây. Ngoài ra còn có không ít đồ ăn vặt mà Đồng Đồng gửi tặng vẫn còn ở chỗ Đồng An.

Đồng An để hành lý của người khác sang một bên, riêng hành lý của hai cô bé thì để riêng, hai đứa nhỏ bắt đầu chạy lên chạy xuống lầu để chuyển đồ của mình. Búp bê quá nhiều, hai đứa định chia ra vài ngày mới tặng hết.

Mọi người cũng ra ngoài nhận lại đồ của mình.

“An, bít tết chiên xong rồi, anh ăn trước đi. Còn món khác em làm sau nhé.” Sarah nhìn Đồng An đang bận rộn giúp hai cô bé, bưng từ trong bếp ra một đĩa vài miếng bít tết. Đồng An ăn uống chỉ cần no, mấy cái kiểu cách hay lễ nghi quý tộc chẳng liên quan gì đến anh.

Sarah là đầu bếp ba sao nên rất hiểu Đồng An, vì thế cô không làm mấy món cầu kỳ, chỉ cần đồ ăn ngon và đủ số lượng là được.

“Cảm ơn em Sarah, không có em chắc anh chết đói mất.” Đồng An ngồi xuống bàn ăn, cầm đũa định ăn. Kết quả tiểu Salad đi đến bên cạnh, đôi mắt nhỏ ngập nước nhìn anh. Không còn cách nào khác, Đồng An đành bế cô bé lên, bắt đầu đút cho cô bé ăn.

Hai người một miếng tôi một miếng, chẳng mấy chốc đã ăn hết ba miếng bít tết. Sarah bưng thêm một bát lớn mì Dương Xuân, một lớn một nhỏ ăn sạch bách.

Sarah lại đây ôm lấy tiểu Salad, xoa cái bụng tròn trịa của cô bé, bất đắc dĩ cười rồi trách Đồng An: “Con bé vừa ăn tối xong, anh lại đút cho nó nhiều thế này. Hai đứa từ trường về là ăn vặt không ngừng, cứ ngồi trên sô pha lười vận động, béo chết mất thôi.”

“Không sao, nhà mình đâu thiếu điều kiện. Lần tới bảo Đồng Đồng chuẩn bị thêm nhiều đồ nữa mang tới, chỉ cần hai đứa vui là được. Lần này hai đứa thể hiện rất tốt, lúc gặp tập kích phản ứng cũng nhanh, tiểu Salad thể hiện đặc biệt xuất sắc, sắp xếp mọi việc đâu ra đấy, xem ra học ở trường rất tốt.” Đồng An nhìn cô bé, khen ngợi tiểu Salad trước mặt Sarah.

“Đó cũng là nhờ anh dạy bảo, từ sau khi anh phạt nó, ở trường ngoan hơn nhiều, tuy vẫn giữ cái danh đại tỷ đầu, thỉnh thoảng mắc lỗi nhỏ nhưng lỗi lớn thì không còn nữa. Không thì A Đại Lạp đã dạy dỗ nó rồi.” Sarah vẫn đang xoa bụng cho tiểu Salad.

“Em đưa con bé đi xem TV đi, anh còn có việc cần bàn với mấy ông bạn này.” Đồng An lấy một lọ thuốc tiêu hóa trong không gian đưa cho Sarah: “Đừng xoa nữa, dùng cái này đi, trẻ con tham ăn dùng cái này rất hiệu quả.”

Đồng An đi đến bàn ăn ngồi xuống: “Được rồi, mọi người, nói ngắn gọn thôi, ban ngày tôi bị thương một chút, con tang thi cấp ba đó có kỹ năng sóng âm, tôi cũng vất vả lắm mới hạ được nó. Bây giờ tôi muốn nói là, để phòng ngừa sau này nơi này bị tang thi cấp cao tấn công mà chúng ta không chống đỡ nổi, tôi sẽ lắp một khẩu pháo laser trên ngọn núi này, phạm vi hai mươi km xung quanh sẽ an toàn hơn.”

Đồng An lấy một chai nước ngọt uống hơn nửa bình, hơi ga từ dạ dày trào ngược lên mũi, anh không hề hay biết rằng một dòng máu tươi cũng theo đó chảy ra từ mũi mình.

Emma nhìn thấy cảnh đó liền hoảng hốt hét lên: “An, anh sao vậy? Bác sĩ, Phúc Tư, anh mau tới đây, An chảy máu rồi!”

Mọi người thấy vậy đều vây quanh, lo lắng nhìn anh. Đồng An lúc này mới phản ứng lại, dùng mu bàn tay lau mũi, thấy máu dính trên tay.

“Mọi người đừng lo, chắc không sao đâu, tôi bị sóng âm của con tang thi cấp ba làm bị thương, trước đó cũng từng chảy máu rồi... Này, này, Hải Cách, cậu buông đầu tôi ra trước đã, máu sắp chảy vào...” Đồng An không ngờ chỉ là chảy máu mũi thôi mà lại bị mọi người vây quanh, thậm chí còn bị áp giải đến phòng thí nghiệm.

Nơi đó có thiết bị tiên tiến nhất, chẳng mấy chốc, Đồng An bị lột sạch quần áo, bị Phúc Tư chỉ huy đám người lôi từ thiết bị này sang thiết bị khác.

Đám người ở nhà cũng vây quanh chờ kết quả. Salad và Marian suýt khóc, thấy cáng của Đồng An được đẩy ra liền chạy tới nắm lấy tay anh mà khóc.

“Ngoan, đợi lát nữa hãy khóc, đợi khi nào anh tắt thở hẳn thì hai đứa hãy khóc to lên, giờ anh vẫn chưa chết đâu, từ từ đã.” Đồng An nằm trên giường, nhìn đôi mắt đẫm lệ của hai cô bé, đau lòng không chịu nổi, chỉ đành đùa một chút.

“Bác sĩ Phúc Tư, thế nào rồi, An không sao chứ?” Brandon vội vàng hỏi trước.

“Vấn đề không lớn, các kiểm tra cần thiết đều đã làm xong. Nội tạng không có tổn thương rõ ràng, trong đầu cũng không có khối u, còn về chuyện chảy máu mũi, là do trước đó cậu ấy bị sóng âm làm tổn thương, mạch máu trong khoang mũi chưa lành hẳn, vừa rồi lại uống một ngụm lớn nước có ga nên làm vết thương rách ra. Được rồi, giải tán đi, để cậu ấy đi thay quần áo rồi lên trên.” Phúc Tư xem xong tấm phim CT cuối cùng, lớn tiếng nói với mọi người.

“Tốt quá, An không cần chết nữa.” Tiểu Salad nhanh chóng trèo lên giường, ngồi phịch lên bụng Đồng An.

“Này, bác sĩ, tôi cảm thấy xương sườn mình như gãy rồi, ông mau kéo tôi vào máy siêu âm kiểm tra lại đi. Tiểu Salad, đợi anh mặc quần áo xong, anh nhất định sẽ đánh vào mông em tám cái.” Đồng An đau đớn ôm bụng, giờ mình chỉ quấn mỗi cái khăn trải giường, thật sự không tiện đứng dậy đánh đòn trước mặt bao nhiêu người thế này.

“Được rồi, được rồi, nếu An không sao thì mọi người giải tán đi, ai có việc gì thì đi làm đi, không có việc gì thì tìm việc mà làm.” Brandon nghe Đồng An không sao, vui vẻ nói với mọi người.

“Đúng vậy, đúng, đúng, đi làm việc đi, đều đi làm việc đi. An không sao là tốt rồi. Tôi đi nấu ăn cho mọi người đây, chúc mừng An không sao, vừa rồi chảy nhiều máu làm tôi sợ chết khiếp.” Sarah bế tiểu Salad, vội vàng đi lên lầu.

“Ba người chúng tôi đi giúp chị,” A Đại Lạp kéo hai nữ trợ lý cùng đuổi theo. Những người khác cũng lần lượt giải tán, Đồng An được Emma và Susan hầu hạ mặc quần áo xong, nghiêm chỉnh bước ra khỏi phòng thí nghiệm tổ ong, thấy không ít người vẫn tụ tập ở cửa động, thấy anh ra ngoài, nhiều người liền chào hỏi.

“An, anh không sao thật tốt quá, chúng tôi đều nghe nói anh bị chảy máu nên bị đưa vào trong. Mọi người đều tới thăm anh đấy.” Người quen thấy Đồng An được ba cô gái đi cùng, tay còn bế Marian, liền tiến lên chào hỏi.

“Làm gì, làm gì, từng người một không mong tôi được cái gì tốt đẹp à? Lão tử chưa chết ngay được đâu. Giải tán đi làm việc đi, chỉ biết lười biếng. Cậu, quần áo ở nhà giặt chưa? Cậu, rau dưa ngày mai nộp lên đã chuẩn bị xong chưa? Từng người một...” Đồng An nâng Marian lên, quát những người đang vây quanh.

Đám người nhìn anh, mắt mở to hết cỡ, người vừa nói chuyện lúc nãy lên tiếng trước: “An còn mắng người được, xem ra sắp tới anh ấy chưa chết đâu, mọi người về nhà đi, An không sao rồi.”

Đồng An đá một cái: “Cút, lão tử chưa chết mà các người vui thế à? Thuốc lá làm phần thưởng cho cậu đấy. Lần sau lại tới khen tôi tiếp nhé.”

Truyện liên quan