Chương 192: Chốt thỏa thuận

Buổi tối trở lại thành nội, Đồng An mời lãnh đạo dùng bữa. Bởi vì hai bên còn không ít chi tiết cần đàm phán, cũng không uống nhiều, tiệc rượu nhanh chóng kết thúc, mọi người giải tán chuẩn bị.

Đồng An đưa Trương Linh, người đã theo anh chạy đôn chạy đáo cả ngày, vào phòng nghỉ ngơi, còn bản thân thì cùng nhóm năm người của Thiên Đoàn họp nội bộ. Trong lúc thảo luận, Đồng An nêu ra các yêu cầu xây dựng của mình.

Thứ nhất, toàn bộ thiết bị và kho bãi hiện có phải cải tạo thành kho lương thực và khu đông lạnh, mục tiêu lưu trữ lần lượt là 50 vạn tấn và 20 vạn tấn.

Thứ hai, xây dựng bể chứa dầu và bãi tập kết khoáng thạch ngay tại sườn núi vừa khoanh vùng. Yêu cầu duy nhất là thuận tiện xuất hàng, không cần bận tâm vấn đề nhập hàng.

Về chi phí dự án, anh trao toàn quyền cho năm người quyết định. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, năm người sẽ tiếp tục hoạch định thành lập tập đoàn, xây dựng kênh mua sắm và tiêu thụ. Đồng thời, anh đưa số điện thoại của Bạch Vũ ở Tinh Châu cho họ để tiện liên lạc, và thông báo rằng hai tàu hàng sẽ sớm cập bến.

Cả nhóm tiếp tục bàn bạc các công việc cụ thể như thuê văn phòng trong thành phố, tìm chỗ ở cho nhân viên quản lý, sắp xếp xe cộ và bảo an.

Khi Đồng An bàn bạc xong xuôi trở về phòng khách sạn thì đã hơn một giờ sáng. Anh cũng đã mệt nhoài sau một ngày, khẽ khàng vào phòng tắm rửa rồi lên giường ôm vợ ngủ.

Trong không gian của anh, ba chiếc thuyền không người lái Cơ Nặc Phu đã hoàn thành chế tạo.

Ngày hôm sau, Đồng An bị vợ đánh thức. Thấy anh tỉnh dậy, Trương Linh lại tiếp tục hôn anh tới tấp như gà con mổ thóc.

“Hơn tám giờ rồi, em đói bụng. Anh cứ ôm em thế này thì em làm sao dậy được.” Trương Linh nhìn Đồng An đang mở mắt, nũng nịu trách móc.

“Thân cái nào, trẫm ôm nàng đi rửa mặt đánh răng.” Đồng An bá đạo ôm lấy đầu vợ, trao một nụ hôn kiểu Pháp dài đằng đẵng, rồi mới mãn nguyện ôm vợ cùng đi vệ sinh cá nhân.

Trương Linh phối sẵn quần áo cho Đồng An đặt trên giường, rồi mới bắt đầu trang điểm. Đồng An không rành về ăn mặc, nếu để anh tự lo, chắc chắn anh sẽ mặc áo phông quần đùi đi dép lào đi đàm phán mất, cô phải giúp anh sắp xếp chu đáo.

Chín giờ sáng, Đồng An ký một thỏa thuận thuê và một thỏa thuận khai thác bến tàu với phía Tuyền Châu, các công việc tiếp theo sẽ giao cho nhóm năm người thực hiện.

Trở lại sảnh khách sạn, Đồng An gọi bảy hộ vệ đi cùng lần này tới, đưa cho đội trưởng một chiếc túi.

“Là thế này, tôi sắp phải về Lâm An, các anh không cần theo về nữa. Năm người kia mới là bảo bối các anh cần bảo vệ. Đây là tiền phụ cấp ngoại cần cho chuyến đi này, cũng là chút lòng thành của tôi gửi tới các anh em, hy vọng mọi người không chê ít.” Bên trong là tiền mặt, mỗi người đều có phần.

Đội trưởng nghe xong vội vàng muốn trả lại túi. “An ca, anh em chúng tôi phụng mệnh tới bảo vệ mọi người, nhận số tiền này không thích hợp.”

“Các anh cứ nhận đi. Số tiền này anh ấy giấu lâu rồi, hôm qua bị tôi và con gái phát hiện, hôm nay anh ấy muốn tiêu bớt cho vận may. Chỗ lão Vương tôi sẽ nói, đảm bảo các anh không sao cả.” Trương Linh xen vào.

“Đã vậy thì, có Linh tỷ ra mặt, Vương đầu cũng không làm gì được chúng tôi, vậy chúng tôi xin nhận. Anh em cùng cảm ơn An ca và Linh tỷ.” Đội trưởng cũng là người hiểu chuyện, nhận lấy trước rồi tính sau, lát nữa sẽ báo cáo với lão Vương.

“Được, các anh ở lại bảo vệ năm vị kia, vợ chồng chúng tôi còn việc ở nhà nên về trước.” Đồng An nói.

“Cái gì? Hai người tự về sao? Không được, An ca, chúng tôi phụng mệnh tới bảo vệ anh, sao có thể để hai người về một mình. Anh làm khó chúng tôi quá.” Đội trưởng có chút sốt ruột.

“Có gì mà khó xử? Đây cũng là do tôi thiếu suy nghĩ, không ngờ thủ tục lại phiền phức thế. Các anh cứ ở đây bảo vệ tốt họ, tôi sẽ nói rõ với lão Vương. Hơn nữa,” Đồng An khẽ để lộ súng lục, súng trường, súng bắn tỉa và cả một khẩu súng máy trên tay, “Ở đất Hoa Quốc này, chỉ có tôi bắt nạt người khác, chứ chẳng ai dám đụng vào tôi. Các anh từng giết người chưa? Tôi đã giết hơn 200 người, số người chết vì tôi cũng gần vạn rồi. Đừng tưởng tôi khoác lác, sau này các anh sẽ hiểu, 80 tên lần trước còn chẳng khiến tôi động sát tâm.”

“An ca, lần trước tôi cũng tiễn hai tên.” Một đội viên nghe Đồng An nhắc chuyện cũ liền lên tiếng.

“Ừ, từ ‘tiễn’ dùng hay đấy, hy vọng lần sau cậu tiễn thêm vài tên nữa. Được rồi, có chuyện gì tôi sẽ nói với lão Vương. Cứ thế đi, chúng tôi đi trước.” Đồng An không đợi đối phương đồng ý, nắm tay Trương Linh lên xe rời đi.

Đội trưởng nhìn theo, vội gọi điện cho Vương Trùng Dương giải thích tình hình và báo cáo việc Đồng An đưa tiền.

“Thôi, tùy cậu ta đi, các cậu cứ nghe theo sắp xếp, bảo vệ tốt năm người kia. Còn tiền nong thì các cậu tự giải quyết, về làm báo cáo cho tôi là được.” Vương Trùng Dương rất bình thản.

“Nhưng mà, An ca chỉ có hai người, liệu có xảy ra chuyện gì không?” Đội trưởng vẫn lo lắng.

“Cậu tưởng tôi để cậu ta chỉ mang vài người các cậu ra ngoài sao? Dọc đường các doanh trại quân đội đều đã sẵn sàng chiến đấu, trên trời cũng có vài lượt máy bay, các trạm xăng trên lộ trình đều bố trí từ bốn người trở lên, chỉ cần cậu ta đi qua là họ sẽ bám theo. Ngoài mặt chúng tôi chỉ phái 50 người, nhưng từ khi cậu ta lấy món đồ đó ra khỏi nơi ẩn náu, phía trên đã điều động hàng trăm người từ quân đội và cảnh sát để hộ vệ cậu ta. Các cậu vẫn còn quá trẻ. Cứ hỏi giám đốc sảnh khách sạn là biết.” Vương Trùng Dương cúp máy. Đội trưởng ngơ ngác, không hiểu Vương đầu nói gì về giám đốc sảnh.

Vừa lúc đó, anh thấy giám đốc sảnh đi ra, liền tiến lại hỏi. Không ngờ đối phương lên tiếng trước: “Nha, phản ứng của cậu chậm quá, không chuyên nghiệp chút nào. Chúng tôi đã theo dõi bảy người các cậu thủ ngoài phòng cả đêm mà các cậu không hề hay biết. Xem ra còn phải luyện thêm.”

“Các người, sao các người biết trước chúng tôi sẽ ở khách sạn này? Đây rõ ràng là nơi Linh tỷ tìm tạm thời.” Đội trưởng tò mò hỏi.

“Không có gì, hacker của chúng tôi hôm qua hack vào điện thoại Đồng phu nhân, thấy cô ấy xem tin tức nên biết cô ấy đang tìm khách sạn. Đây là nơi cô ấy dừng lại lâu nhất, nên hai mươi người chúng tôi đã thông qua quan hệ chuẩn bị trước.” Giám đốc sảnh đắc ý nói.

“Dựa, các người quá đáng thật, còn dám hack điện thoại Linh tỷ, lại còn hai mươi người… Khoan đã, anh nói hai mươi người, cộng thêm bảy người chúng tôi… Anh xem cái này.” Đội trưởng đưa chiếc túi Đồng An cho.

Giám đốc sảnh cũng không hiểu mô tê gì, khi mở túi ra đếm thấy 27 xấp tiền mặt. Miệng thì nói đây chắc chắn là trùng hợp, nhưng trong lòng cũng kinh hãi.

Đây đương nhiên không phải trùng hợp, có lẽ Đồng An sau khi vào ở đã bỏ ra hai kg vàng để hack vào máy chủ khách sạn, rà soát toàn bộ. Kết quả là danh sách nhân viên xuất hiện thêm 20 người mới vào làm sáng nay, đều là nhân viên thời vụ, thay thế một phần ba nhân sự khách sạn.

Đồng An sau khi đùa giỡn với những người này một chút liền lái xe lên cao tốc. Lúc đi vì có xe trước sau kìm tốc độ nên không thể chạy hết công suất. Lúc về, chỉ cần dẫn đường báo không có trạm kiểm soát, Đồng An liền đạp ga lên trên 180. Tất nhiên xe còn có thể nhanh hơn, nhưng anh sợ ảnh hưởng người khác.

Lúc đi mất gần ba tiếng, lúc về chỉ mất 2 tiếng. Anh quan sát thấy phía sau có không ít xe chạy cùng tốc độ với mình. Xem ra mọi người đều có tâm lý đám đông, thấy có người chạy nhanh là cảm thấy mình cũng chạy được.

Không về nhà ngay, Trương Linh liên hệ với Trương Thanh trên xe, nói cả nhà hơn trăm người đều đã tới khách sạn. Vài phút sau, hai vợ chồng cũng tới nơi. Vừa vào sảnh đã bị người thân gọi lại, Đồng An và Trương Linh đành phải qua chào hỏi. Lúc này đại cữu của Trương Linh cũng xuất hiện ở cửa sảnh, thấy hai người liền gọi lại.

“An nhi, Linh Nhi, hai đứa làm rất tốt, suy nghĩ chu đáo, cữu cữu ủng hộ. Nhà mình kiếm được tiền mà vẫn nghĩ tới người thân, muốn có thành quả thì phải lao động, như vậy mới không khiến họ lười biếng. Cách làm của hai đứa rất đúng, họ muốn kiếm tiền lớn thì cứ dũng cảm đi ra ngoài, bán đồ của hai đứa đi là kiếm được tiền lớn.” Đại cữu khen ngợi không chút khách sáo, khiến hai người ngơ ngác.

“Cữu, sao con cảm giác cữu cướp lời thoại của con vậy, chuyện này con định lát nữa mới tuyên bố. Sao cữu biết hết rồi?” Đồng An nhỏ giọng hỏi.

“Chuyện này là do ba mẹ hai đứa sợ sau này các con khó làm, nên đã gom người nhà lại để tuyên bố trước. Họ cũng nói, ai không muốn tham gia cũng không sao, đợi suy nghĩ kỹ rồi tham gia sau cũng được.”

Truyện liên quan