Quyển 1 · Chương 75: Cảm ơn huynh đệ đã tặng đại bảo kiếm

Đối với Lương Thần mà nói, mọi người không có phản bác.

Trên thực tế cũng là như thế, thân pháp quỷ dị lúc trước của Lương Thần, nếu không phải Quỷ Linh Tử phản ứng kịp thời, chỉ sợ giờ phút này sớm đã là một khối thi thể lạnh băng.

“Các ngươi có phải hay không quá mức không coi ai ra gì, thật sự cho rằng Lăng Hư Tông ta không có người sao?” Một tiếng khẽ kêu vang lên, Bạch Ngọc Thanh dẫn theo Bạch Như Tuyết cùng vài tên trưởng lão lướt đến bên người Lương Thần.

Vô luận là xét về mối quan hệ giữa Lương Thần và Lăng Hư Tông, hay là thiên phú của Lương Thần, đều đáng giá để Bạch Ngọc Thanh ra mặt bảo vệ.

Tạch tạch tạch!

Một chúng đệ tử Lăng Hư Tông cũng rút bội kiếm ra, bao vây mấy người vào giữa, vẻ mặt như lâm đại địch.

“Khặc khặc khặc, ta ngược lại đã quên đây là địa bàn của Lăng Hư Tông các ngươi.” Quỷ Linh Tử cười quái dị một tiếng, chợt nhìn dáng người nóng bỏng của Bạch Ngọc Thanh mà liếm môi tiếp tục nói: “Đừng nói là ngươi, tiểu nha đầu này, cho dù là lão đạo Bạch Thanh Vân ta cũng không để vào mắt. Bất quá ngươi lại giống hệt lão thái bà kia, nóng bỏng đến mức làm lão đạo ta cũng thấy tâm ngứa khó nhịn!”

Hút lưu!

Quỷ Linh Tử liếm đôi môi tái nhợt, phát ra một âm thanh khiến người ta ghê tởm.

“Làm càn, sư tôn há để kẻ tà đạo như ngươi khinh nhờn!” Bạch Ngọc Thanh lập tức quát lạnh một tiếng.

Bạch Thanh Vân chính là tông chủ đời trước của Lăng Hư Tông, cũng là sư phụ của Bạch Huyền Linh, Bạch Ngọc Thanh cùng Bạch Nhật Sương.

“Hừ, gọi đại nha đầu và nhị nha đầu kia ra đây luôn đi, chỉ dựa vào một mình ngươi cùng đám kiến hôi này thì không ngăn nổi bọn ta đâu.” Quỷ Linh Tử cười lạnh một tiếng.

Nhìn ánh mắt dâm tà của Quỷ Linh Tử cứ dán chặt vào thân hình đầy đặn của Bạch Ngọc Thanh, Lương Thần nhướng mày, khẽ mắng: “Mẹ nó, cái lão sắc phê này!”

“Tiểu tử, ngươi nói cái gì?” Quỷ Linh Tử trợn mắt quát hỏi.

“Ta nói ngươi cái lão già không đứng đắn này, cái thứ kia của ngươi mẹ nó sắp khô héo rồi phải không? Đã một đống tuổi còn nghĩ mấy chuyện này, ngươi không thấy xấu hổ à?” Lương Thần nhún vai, vẻ mặt khinh miệt liếc nhìn vạt áo đạo bào của Quỷ Linh Tử, ý tứ không cần nói cũng biết.

“Ngươi……”

Quỷ Linh Tử vừa định mở miệng đã bị Lương Thần cắt ngang.

“Ngươi cái gì mà ngươi? Nhìn ngươi người không ra người, quỷ không ra quỷ, ta thật bội phục cha ngươi, sao ông ấy không từ trong quan tài nhảy ra cho ngươi một trận đòn hiểm nhỉ?”

“Ta……”

“Ta cái gì mà ta? Ta còn chẳng buồn nói ngươi, một phen tuổi đầu rồi mà không học cho giỏi, xem gái không sai, sai là ở cái suy nghĩ trong lòng ngươi!”

“Giống như ta đây này, ngươi nhìn xem, ta ngày nào cũng ngắm gái, hơn nữa còn đối mặt với nhiều gái như vậy, ta không vì cái gì khác cả, ta chỉ vì thể xác và tinh thần mình được sung sướng!” Lương Thần nói rồi giơ tay lên, biểu cảm như kiểu “ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục”.

Mọi người tức khắc hỗn loạn, nhìn về phía Quỷ Linh Tử với ánh mắt đầy ai oán.

Ngươi nói xem ngươi đôi co với hắn làm gì, ngươi đánh đi, đánh hắn đi, cứ nhắm đầu mà đánh!

“Tiểu súc sinh, ngươi tìm chết!”

Quỷ Linh Tử nổi giận gầm lên một tiếng, phất tay triệu hồi, thanh mộc kiếm sau lưng lập tức bắn ra.

Đinh!

Lương Thần vung một kích, trực tiếp chém vào mộc kiếm, phát ra một tiếng va chạm kim loại giòn tan.

Lương Thần tức khắc nhướng mày, trong lòng đại hỉ.

Mẹ nó, đây không phải gỗ thường, là đồ tốt!

Đã là đồ tốt mà ngươi còn dâng tận tay, ta không có lý do gì để khách khí cả!

“Hệ thống, đây là thứ gì? Có thể thu không?” Lương Thần hỏi hệ thống.

“Tích, qua kiểm tra của hệ thống, vật này là linh bảo địa cấp hạ phẩm, được chế tạo từ Kim Cương Huyền Mộc, cực kỳ cứng rắn, có thể đoạn kim khai thạch.”

“Tích, vật này đã được luyện thành bản mạng linh bảo, cùng chủ nhân sống chết có nhau, có tiêu hao 500 điểm thù hận để cưỡng chế thu hồi không?”

Nima, thu một món đồ mà cũng đòi phí, lại còn tận 500?

Ngươi rốt cuộc có phải là người một nhà, à phi, có phải là hệ thống của ta không vậy?

“500 thì 500, thu cho ta!” Lương Thần thể hiện rõ thế nào là tài đại khí thô, 500 điểm thù hận mà thôi, mắt cũng chẳng thèm chớp.

Lương Thần là kẻ tinh tính toán, chỉ tốn 500 điểm thù hận mà cướp được món linh bảo trị giá hai ngàn điểm, thương vụ này không làm thì đúng là ngu ngốc.

Buôn bán không lỗ, không làm là đồ ngốc!

“Tích, xin ký chủ dẫn dụ nó vào phạm vi 5 mét, hệ thống mới có thể cưỡng chế thu hồi.”

“Hắc hắc, dễ thôi, chỉ là kéo thù hận chứ gì, chuyện này ta am hiểu!” Lương Thần cười hắc hắc.

Huyền Mộc Kiếm bị đánh bay lại quay về tay Quỷ Linh Tử, Lương Thần cần làm là khiến hắn tế ra lần nữa.

“Xì, cái thứ rác rưởi phá kiếm này của ngươi, cũng mềm yếu vô lực y như vật dưới háng ngươi vậy!” Lương Thần nhổ nước bọt, ngữ khí khinh miệt.

Mọi người đều trợn trắng mắt.

Rõ ràng là linh bảo phẩm giai không thấp, vậy mà ngươi lại đem ra so sánh hạ lưu như thế.

Ngươi có chút lễ phép nào không vậy?

“Mẹ nó, tiểu tử ngươi xong đời rồi! Ngươi nhục nhã ta hết lần này tới lần khác, lão đạo nhất định phải cùng ngươi không chết không ngừng!” Quỷ Linh Tử tức giận đến mức nổi trận lôi đình, khóe mắt muốn nứt ra.

Đổi lại là bất kỳ người đàn ông nào, bị người ta liên tục nói mình không được ở phương diện đó, chắc chắn đều không nhịn nổi.

Tất cả mọi người nghẹn cười, mặt đỏ bừng nhưng không dám phát ra tiếng.

Nima, miệng tên tiểu tử này độc quá, người ta chỉ nhìn Bạch Ngọc Thanh vài lần thôi mà, ngươi đáng phải nhục nhã người ta như vậy sao?

Huống hồ ngươi cũng đã thấy đâu, sao biết người ta không được?

Tu sĩ và phàm nhân thể chất vốn khác biệt một trời một vực, dù Quỷ Linh Tử đã gần trăm tuổi, nhưng cơ năng cơ thể vẫn như nam tử trung niên bình thường, nên có vẫn phải có.

……

“Tới tới tới, đừng nói ta không cho ngươi cơ hội, cái phá kiếm kia của ngươi ta chỉ cần một quyền là đánh nát!” Lương Thần vươn ngón trỏ ngoắc ngoắc về phía Quỷ Linh Tử.

“Tiểu tử, ngươi tìm chết!” Quỷ Linh Tử lập tức hét lớn, lại lần nữa tế ra Huyền Mộc Kiếm.

Vút!

Huyền Mộc Kiếm mang theo tiếng xé gió, tỏa ra hơi thở sắc bén vô cùng lao về phía Lương Thần.

Lương Thần tức khắc đại hỉ, trong lòng cười lạnh, chỉ sợ ngươi không mắc câu!

Dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, khi Huyền Mộc Kiếm cách chưa đầy hai mét, Lương Thần trực tiếp tung một quyền.

Hệ thống đã nói, chỉ cần trong phạm vi 5 mét là có thể cưỡng chế thu.

Nhưng Lương Thần không nghĩ vậy.

Diễn kịch phải diễn trọn bộ, phải làm cho đủ trò mới thu hút được nhiều ánh mắt, mới kiếm được nhiều điểm thù hận.

Thế là sau khi tính toán kỹ lưỡng, khi Huyền Mộc Kiếm lướt đến cách mình chưa đầy hai mét, hắn giả vờ dùng nắm đấm đối kháng.

Khi hắn tung quyền, Huyền Mộc Kiếm cũng vừa vặn đạt đến khoảng cách một cánh tay, quả thực chuẩn xác đến điên rồ!

Đây là một màn tính toán hoàn mỹ.

Đây là trí tuệ!

Tràn đầy đều là trí tuệ!

Đây là một nam tử vừa có trí tuệ vừa có mỹ mạo!

Thế là khi Huyền Mộc Kiếm sắp va chạm với nắm đấm của Lương Thần, hắn đột nhiên hóa quyền thành chưởng, bàn tay nắm lại thành trảo, dồn khí đan điền hét lớn: “Hắc hắc, cảm ơn lão thiết Quỷ Linh Tử đã tặng đại bảo kiếm!”

“Hệ thống nima tệ, mau thu cho ta!”

“Tít tít, thu phục thành công bản mệnh linh bảo của người khác, tiêu hao 500 điểm thù hận.”

……

Truyện liên quan