Quyển 1 · Chương 242: Chuyện cũ không thể níu kéo

Hôm sau, khi ánh mặt trời buổi sớm xuyên qua tầng mây, Lương Thần nhìn những tia sáng ấy, chậm rãi thở ra một ngụm trọc khí: “Cuối cùng cũng củng cố hoàn toàn cảnh giới ở Dung Thiên cảnh tầng hai.”

Hắn vung nắm đấm, quyền phong cương mãnh vô cùng, toàn thân tràn ngập cảm giác lực lượng.

Giờ phút này hắn đứng ở đó, lại cho người ta một cảm giác nhìn núi mà chẳng phải núi.

“Khoảng cách đến Thánh địa đại bỉ chỉ còn chưa đầy một tháng.” Lương Thần lấy từ hệ thống không gian ra một thanh tế kiếm sương hoa lưu chuyển, chính là bội kiếm Sương Tuyệt của Bạch Như Tuyết. Đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng mơn trớn những hoa văn tinh xảo trên vỏ kiếm, trong mắt tràn đầy nhu tình, lẩm bẩm: “Nàng à, ta nhất định sẽ cứu nàng ra, nhất định!”

Hắn cúi đầu nhìn lòng bàn tay, thân kiếm Sương Tuyệt dưới nắng sớm tỏa ra ánh sáng thanh lãnh. Hơi thở tàn lưu trên thân kiếm khiến hắn nhớ tới người con gái luôn lạnh lùng như sương nhưng lại đối đãi với hắn vô cùng dịu dàng.

“Thịch thịch thịch!” Một trận tiếng đập cửa dồn dập cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.

“Lương Thần! Ngươi ra đây cho ta!” Giọng Viêm Ly từ ngoài cửa truyền đến, mang theo vài phần tức giận, “Mặt trời đã lên tới đỉnh đầu rồi, ngươi còn ngủ nướng?”

Lương Thần nhếch môi cười xấu xa, cố ý kéo dài giọng: “Ai nha, Thánh nữ đại nhân tới tìm ta sớm thế, chẳng lẽ là nhớ ta rồi?”

“Nhớ ngươi cái đầu quỷ!” Cửa bị một chân đá văng, Viêm Ly chống nạnh đứng ở cửa, mái tóc dài đỏ rực dưới nắng sớm tựa như ngọn lửa đang cháy. Hôm nay nàng mặc một bộ kính trang màu đỏ gọn gàng, bên hông thắt dải lụa kim sắc, tôn lên vòng eo tinh tế cùng đường cong lả lướt.

Ánh mắt Lương Thần không tự chủ được mà dừng lại trên người nàng vài giây, ngay sau đó khoa trương che mắt: “Thánh nữ đại nhân, sáng sớm đã tới dụ dỗ ta, như vậy không tốt lắm đâu?”

“Ai dụ dỗ ngươi!” Viêm Ly tức giận dậm chân, “Ta là tới... tới...” Nàng đột nhiên nghẹn lời, những lời chất vấn đã chuẩn bị từ tối qua giờ phút này đều kẹt cứng trong cổ họng.

Lương Thần thấy thế, trong mắt lóe lên tia hiểu rõ. Hắn chậm rãi đứng dậy, thu hồi Sương Tuyệt kiếm vào hệ thống không gian: “Là tới hỏi ta chuyện của Tiểu Tuệ?”

Tai Viêm Ly đỏ bừng, nàng quay mặt đi chỗ khác, giọng nói không tự giác thấp xuống: “Ai, ai thèm hỏi ngươi cái này...”

“Vậy thì tốt.” Lương Thần ra vẻ thoải mái nhún vai, “Ta cũng không muốn nói.”

“Ngươi!” Viêm Ly đột nhiên quay đầu, trong mắt ánh lửa lập lòe, “Lương Thần, ngươi có phải cảm thấy trêu chọc ta rất vui không?”

Nhìn bộ dáng tức giận của nàng, Lương Thần đột nhiên cảm thấy tâm tình tốt hơn nhiều. Hắn đi đến trước mặt Viêm Ly, vươn tay xoa đầu nàng: “Đi thôi, dẫn nàng đi một nơi.”

“Ai thèm đi theo ngươi...” Viêm Ly ngoài miệng nói vậy, nhưng bước chân lại không tự giác mà đi theo.

Chợ Thiên Hỏa Thành

Chợ Thiên Hỏa Thành náo nhiệt phi phàm, hai bên đường phố bày đủ loại quầy hàng. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả vang lên không dứt, trong không khí tràn ngập hương vị của các loại mỹ thực.

So với sự nóng cháy của hỏa thuộc tính trước kia, nơi đây giờ phút này lại mang thêm một chút hơi thở của biển rộng.

“Lão bản, cho hai xiên mực nướng!” Lương Thần quen thuộc dừng lại trước một quầy hàng, móc ra mấy đồng bạc.

“Nha, đây chẳng phải là Lương khách khanh và Thánh nữ sao? Hôm nay quán nhỏ của ta thật là bồng tất sinh huy!” Lão bản cười đến không khép được miệng, nhưng khi nhìn thấy tiền Lương Thần đưa tới thì lập tức đen mặt, “Khách khanh, ngài làm gì vậy? Nếu không có ngài, chúng ta làm sao ăn được loại hải sản tươi ngon này, ta không thu tiền của ngài!”

“Được rồi, ngươi không thu cũng được, ngày khác ta bảo lão già Viêm Sơn kia tới dẹp quầy hàng của ngươi!” Lương Thần uy hiếp.

“Này... này...” Lão bản tức khắc vẻ mặt chua xót, đây là lần đầu tiên hắn gặp kiểu uy hiếp này, đành phải cầu cứu nhìn về phía Viêm Ly, “Thánh nữ đại nhân, chuyện này...”

Viêm Ly mỉm cười: “Người này cứ như vậy đấy, ngươi nếu không thu tiền, hắn ăn cũng không thoải mái đâu.”

“Được rồi, nướng ngay cho hai vị đây!” Lão bản cuối cùng không lay chuyển được, cười nhiệt tình. So với tu sĩ, dân chúng bình thường vẫn thích mùi vị của tiền bạc hơn.

Chốc lát sau, hai xiên mực nướng nóng hổi được bưng lên bàn nhỏ trước mặt hai người.

Viêm Ly ghét bỏ nhìn xiên mực đang xèo xèo mỡ: “Thật không hiểu tại sao các ngươi lại thích ăn loại đồ dầu mỡ này, hơn nữa lại còn là vào buổi sáng.”

“Nàng không hiểu đâu, đàn ông đích thực không thể phụ lòng đồ nướng và bia.” Lương Thần không nói hai lời, nhét một xiên vào tay nàng, “Nếm thử đi, thơm lắm. Đảm bảo ngon hơn mấy món linh thực tinh xảo của nàng.”

Viêm Ly nửa tin nửa ngờ cắn một miếng, đôi mắt tức khắc sáng lên: “Ơ? Thật sự cũng không tệ...”

Lương Thần đắc ý cười: “Thế nào, ta không lừa nàng chứ? Đây chính là ta năm đó...” Giọng hắn đột nhiên dừng lại, trong ánh mắt thoáng hiện vẻ ảm đạm.

Viêm Ly nhạy bén nhận ra cảm xúc của hắn thay đổi: “Năm đó làm sao?”

“Không có gì.” Lương Thần lắc đầu, nói sang chuyện khác, “Đi, dẫn nàng đi ăn món ngon hơn.”

Thời gian tiếp theo, Lương Thần dẫn Viêm Ly dạo quanh chợ, nếm đủ loại đồ ăn vặt ven đường. Viêm Ly từ ghét bỏ ban đầu đến sau đó lại hứng thú bừng bừng, hoàn toàn quên mất thân phận Thánh nữ, giống như một thiếu nữ bình thường đi theo Lương Thần dạo chơi khắp nơi.

“Cái kẹo đường này đáng yêu quá!” Viêm Ly dừng lại trước một quầy vẽ đường, chỉ vào một chiếc kẹo hình phượng hoàng.

Lương Thần không nói hai lời mua ngay: “Cho nàng, Thánh nữ đại nhân.”

Viêm Ly nhận lấy kẹo đường, cẩn thận liếm một miếng, vị ngọt tan trên đầu lưỡi, đôi mắt nàng cong thành hình trăng khuyết: “Ngọt quá...”

Lương Thần nhìn bộ dáng trẻ con của nàng, không khỏi cười: “Hóa ra Thánh nữ đại nhân cao cao tại thượng cũng thích ăn đồ ngọt à.”

“Ai cần ngươi lo!” Viêm Ly lườm hắn một cái, nhưng khóe miệng vẫn không giấu được ý cười.

Sau giờ ngọ, Lương Thần dẫn Viêm Ly tới một vách núi yên tĩnh ngoài thành Thiên Hỏa. Từ đây có thể nhìn xuống toàn bộ Thiên Hỏa Thành, thành trì ẩn hiện dưới biển mây, lại có lưu quang từ địa mạch của Hỏa Linh tộc chảy ra, đẹp đến kinh tâm động phách.

“Sao ngươi biết nơi này?” Viêm Ly ngạc nhiên hỏi, “Ngay cả trưởng lão trong tộc cũng rất ít khi tới đây.”

Lương Thần thần bí chớp mắt: “Đây là căn cứ bí mật của ta.” Hắn vỗ vỗ tảng đá bên cạnh, “Tới, ngồi xuống nói chuyện.”

Hai người sóng vai ngồi bên vách núi, dưới chân là vực sâu vạn trượng, trên đầu là bầu trời xanh thẳm. Gió nhẹ thổi qua, mang theo chút hơi lạnh.

“Bây giờ có thể nói rồi chứ?” Viêm Ly khẽ hỏi, “Về... chuyện của Tiểu Tuệ.”

Lương Thần trầm mặc một lát, thở phào một hơi: “Tiểu Tuệ là một cô gái thiện lương và săn sóc.”

“Tiểu Tuệ nàng... luôn tết một bím tóc đuôi ngựa đơn giản, khi cười đôi mắt sẽ cong thành hình trăng khuyết.” Giọng hắn mềm nhẹ như sợ quấy nhiễu hồi ức, “Mùa hè, nàng thích nhất là kéo ta lên sau núi trường tư xem đom đóm.”

Viêm Ly chú ý tới Lương Thần dùng từ “xem” chứ không phải “bắt”, chi tiết này khiến lòng nàng khẽ động.

“Chúng ta ước định sẽ cùng đi tới những vùng đất rộng lớn hơn, nàng nói muốn xem biển, ta liền bồi nàng đi xem biển.” Khóe miệng Lương Thần hiện lên một tia chua xót, “Thế nhưng mùa hè năm ấy, một tai nạn...”

Ngón tay hắn đột nhiên siết chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Viêm Ly thấy một giọt nước mắt rơi xuống tảng đá, dưới ánh mặt trời chiết xạ ra ánh sáng chói mắt.

“Ta chỉ có thể nghe tin dữ từ miệng người khác, không dám tin, không dám nghĩ, không dám tìm.” Giọng Lương Thần bắt đầu run rẩy, “Lời cuối cùng nàng nói với ta là... bảo ta chờ nàng trở lại, thế nhưng nàng lại không bao giờ trở về nữa.”

Không khí bất tri bất giác trở nên đau thương và thê lương.

Bị bầu không khí này lây nhiễm, nước mắt Viêm Ly không tự chủ được mà trào ra. Từ khi quen biết đến nay, nàng chưa bao giờ thấy một Lương Thần như vậy, yếu ớt như một đứa trẻ lạc đường. Nàng muốn vươn tay an ủi, lại sợ quấy nhiễu hồi ức nặng nề này.

Tâm Viêm Ly đột nhiên thắt lại, nàng không ngờ chân tướng lại là như thế này.

Truyện liên quan