Quyển 1 · Chương 121: Thần của năm nguyên tố... đồ ngốc?

“Tiểu hữu, ngươi…… Này, đây là hơi thở của thần linh?” Lâm Thịnh tiếp nhận đan dược, còn chưa kịp mở miệng nói lời cảm tạ đã bị hơi thở phát ra từ hư ảnh cao lớn phía sau Lương Thần làm cho kinh sợ.

Không sai, Ngũ Hành Thần Tướng Quyết chi Thủy nguyên tố Huyền Minh Thần Tướng đã ngưng tụ xong.

Lần này Huyền Minh so với trước kia đã ngưng thực hơn rất nhiều, hơn nữa Lương Thần cũng nhận được thông báo từ hệ thống, thời gian duy trì lần này kéo dài hơn nhiều, lên tới một phút. Nhưng vẫn như cũ chỉ có một lần cơ hội ra tay, bất quá thế này là đủ rồi!

Nói đến cũng kỳ quái, Lương Thần cảm giác lần này triệu hồi ra Huyền Minh có điểm không quá giống nhau, tựa hồ thiếu mất thứ gì đó, bất quá hắn cũng không quá để ý.

“Thần linh? Này, sao có thể?”

Lúc này Thượng Quan Vân Khê rốt cuộc không còn giữ được bình tĩnh, trong giọng nói tràn ngập hoảng sợ. Nàng thế nào cũng không thể ngờ tới một tu sĩ mới nhập môn Đạo Tông cảnh lại có thể triệu hoán thần linh.

Chưa nói đến việc triệu hoán thần linh cần lượng Đạo nguyên khổng lồ đến mức nào, một tu sĩ Đạo Tông cảnh như hắn làm sao có thể sở hữu nhiều Đạo nguyên đến vậy?

Hơn nữa, thế gian này làm sao có loại đạo pháp có thể triệu hoán thần linh cơ chứ?

Hắn rốt cuộc đã làm thế nào?

Ngay sau đó, khi nàng nhìn thấy đống lớn nguyên thạch vứt đi nơi Lương Thần đứng lúc trước thì liền hiểu ra, cảm tình thứ này là dùng ít nhất hàng trăm viên nguyên thạch mới hoàn thành được đạo pháp này!

“Ta nói các ngươi sao cứ thích hỏi mấy câu ngốc nghếch thế nhỉ? Cái gì mà sao có thể? Sao lại không thể?” Lương Thần bất đắc dĩ phất phất tay, có chút không kiên nhẫn, “Chắc là đều nghe qua câu ‘thế giới rộng lớn, việc lạ gì cũng có’ rồi chứ? Không sai, ta chính là cái sự ‘rộng lớn’ đó! Quả thực lớn đến thái quá!”

Mọi người xấu hổ, câu này mà cũng hiểu theo cách đó sao?

Còn ngươi chính là cái sự rộng lớn đó?

Lớn đến thái quá?

Có thể lớn đến mức nào?

Chẳng lẽ còn có thể đâm thủng cả bầu trời hay sao?

Mọi người hoàn toàn không bắt được ý của Lương Thần, hắn xác thực là lớn đến thái quá, nhưng đây không phải đang nói đến bộ vị nào đó……

Tóm lại, tất cả những gì người khác cho là không thể, ở chỗ hắn đều không tồn tại.

……

Cùng lúc đó, tại một phiến không gian cuồn cuộn vô biên khác……

Phiến không gian này tràn ngập sự vẩn đục, phảng phất bị một mảnh sương mù dày đặc bao phủ, có cảm giác quen thuộc như đưa tay không thấy năm ngón.

Nếu có tu sĩ ở đây, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Bởi vì nơi này tràn ngập toàn là linh khí, do quá mức nồng đậm nên đã tiếp cận trạng thái thực chất hóa, khiến cho trông như sương mù.

Mà ở một chỗ trong không gian này lại nổi lơ lửng năm đạo thân ảnh với năm màu sắc khác nhau, trông vô cùng đột ngột giữa không gian mênh mông.

Sau lưng năm đạo thân ảnh này đều có một cây cột khổng lồ, mỗi cây cột đều vô cùng to lớn, tiếp thiên chạm đất, căn bản không nhìn thấy điểm đầu.

Tựa như những cây trụ chống đỡ phiến không gian này vậy.

Mỗi một đạo thân ảnh đều tỏa ra một luồng năng lượng dung nhập vào cự trụ phía sau. Theo dòng năng lượng rót vào, quang mang trên năm cây cự trụ càng thêm sáng rực, hình thành năm loại màu sắc quang hoa, chính là năng lượng Ngũ Hành: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ.

Mỗi lần quang hoa Ngũ Hành lập lòe đều hình thành một đạo trận đồ dưới chân họ, tựa hồ đang phong ấn thứ gì đó.

Mà giờ phút này, trong năm đạo thân ảnh, một nam tử tuấn tú vận trường bào màu lục đậm tựa hồ có cảm ứng, đột nhiên mở đôi mắt đang nhắm chặt.

Nếu Lương Thần ở đây, tuyệt đối sẽ hô to một tiếng “Tiêu Cảnh Đằng”.

Không sai, nam tử vận trường bào màu lục đậm này chính là Thủy nguyên tố chi thần —— Huyền Minh.

Mà bốn vị còn lại cũng là những thần linh chưởng quản các nguyên tố khác.

Nhận thấy hơi thở của Huyền Minh có chút rung chuyển, các vị thần linh khác cũng lần lượt mở mắt, đồng loạt hướng ánh mắt đầy khó hiểu về phía hắn.

“Huyền Minh, làm sao vậy?” Một nữ tử vận lăng la nghê thường màu xanh nhạt, mặt che sa mỏng lên tiếng hỏi.

Tuy bị sa mỏng che khuất dung mạo, nhưng từ đôi mắt rung động lòng người kia có thể thấy được đây chắc chắn là một nữ tử sở hữu nhan sắc khuynh thế.

Đôi mắt đẹp lộ ra ngoài mang theo một tia thu ba uyển chuyển nhìn Huyền Minh, chờ đợi câu trả lời.

Còn chưa đợi Huyền Minh đáp lời, một đạo thanh âm thô cuồng đã vang lên.

“Tố Y, ta thật không biết tên rùa xanh này có gì tốt? Ngươi đưa tình diễn ý với hắn bao nhiêu năm rồi, hắn vẫn không hề thông suốt, còn không bằng thích loại nam nhân nhiệt tình như lửa như lão tử đây!”

Người nói chuyện là một nam tử toàn thân đỏ rực, từ đầu đỏ đến tận gót chân, ngay cả làn da cũng đỏ……

“Xích Ly, ngươi câm miệng!” Nữ tử được gọi là Tố Y trừng mắt, gầm lên một tiếng.

“Ha ha ha ha, Xích Ly, ngươi đúng là đồ ngốc, ngươi đều nói Tố Y đã đưa tình với Huyền Minh ngàn vạn năm rồi, sao có thể có ý với ngươi chứ? Mau bớt nói nhảm đi!” Một nam tử khác vận cừu bào màu vàng kim cười lớn.

Xích Ly nghe vậy lập tức trợn mắt, nổi giận mắng: “Kim Thước, mẹ nó ngươi câm miệng cho ta, phiền nhất chính là ngươi!”

Kim Thước lập tức không vui, phản bác: “Ta phiền chỗ nào?”

“Ai đời lại giống ngươi, không có việc gì lại đi mặc cái áo lông chồn?” Xích Ly học theo giọng điệu của Kim Thước nói.

“Đều đừng cãi nữa, không bằng trước hết nghe xem Huyền Minh nói thế nào?”

Một đạo thanh âm bình đạm đến mức người ta gần như không phát hiện ra phát ra từ đâu đã cắt ngang cuộc cãi vã của mấy người.

“Ai, ai đang nói chuyện? Ở đâu đấy? Mau ra đây cho ta!” Kim Thước gào lên.

“Là ta!” Lúc này một nam tử trẻ tuổi vận y phục mộc mạc nhàn nhạt nói một tiếng, chỉ là trong ánh mắt tràn đầy u oán.

“Ái chà, hóa ra là lão Nham à, ngươi không mở miệng ta còn chẳng nhớ ra là còn có ngươi đấy!” Kim Thước vỗ đùi, bừng tỉnh nói.

Mà ba người còn lại cũng đều mang vẻ mặt ‘à…… đúng rồi, chúng ta là năm người!’.

Điều này cũng không thể trách những người khác, thật sự là Nham Lạc quá mức mờ nhạt, nhạt đến mức phảng phất như không tồn tại, nhưng lại có thể thấy ở khắp mọi nơi.

……

“Khụ, còn nhớ rõ tiểu gia hỏa mà ta từng nhắc với các ngươi trước kia không?” Huyền Minh ho khan một tiếng, phá vỡ bầu không khí có chút xấu hổ.

“Chính là người từng triệu hoán pháp tướng của ngươi đó sao?” Tố Y suy tư một lát rồi hỏi.

Những người khác cũng đều nhìn sang với ánh mắt tò mò.

Nói thật, năm vị này trong mắt tất cả tu sĩ đều là sự tồn tại của tín ngưỡng, nhưng ở đây lại hoàn toàn không có dáng vẻ gì của thần linh, hoặc có lẽ là có, nhưng không nhiều lắm……

“Ha ha, không sai!” Huyền Minh cười một tiếng, chợt tiếp tục nói, “Một tiểu gia hỏa rất thú vị, từ khi chúng ta thành thần đến nay, chưa từng nghe nói có loại thuật pháp triệu hoán thần linh pháp tướng như vậy.”

“Chỉ thế thôi sao? Mẹ nó, ta đang mở mắt mà ngươi lại nói với ta cái này?” Xích Ly trừng đôi mắt to, không thể tin nổi hỏi.

“Đúng là không ra làm sao cả! Tiểu Thủy nhi à, chuyện này ta phải phê bình ngươi một chút, ta hiện tại đang ở thời khắc mấu chốt, sao có thể phân tâm được?” Kim Thước ra vẻ giáo viên chủ nhiệm đang giáo dục học sinh.

Đối mặt với sự chất vấn của hai người, Huyền Minh không biện giải, chỉ khẽ cười lắc đầu.

Chỉ có Tố Y tựa hồ nghe hiểu được ý ngoài lời của Huyền Minh: “Ngươi lại nhắc đến hắn, hẳn là có điều muốn nói?”

Huyền Minh nhìn Tố Y một hồi lâu mới cười khổ lắc đầu, trong lòng thở dài vạn phần, quả nhiên là vậy, chỉ có Tố Y mới hiểu được lòng ta!

“Lần đầu tiên hắn triệu hoán thần tướng của ta, ta có cảm ứng nên đã giáng xuống một sợi thần niệm. Nhưng lúc đó cảnh giới của hắn quá thấp kém, ta còn chưa kịp điều tra thì hắn đã sử dụng một loại bùa chú có thể xé rách không gian để rời đi.” Huyền Minh thở dài, “Nhưng hôm nay ta lại cảm ứng được hắn thi triển thuật pháp, chỉ tiếc là phong ấn nơi đây đang có chút rung chuyển, ta không thể phân ra thần niệm.”

“Thế gian lại có loại thuật pháp này tồn tại sao?” Xích Ly có chút kinh ngạc, lập tức nảy sinh hứng thú.

“Thôi, nghĩ nhiều cũng vô ích, chúng ta vẫn nên tranh thủ thời gian gia cố phong ấn đi, nếu để vị kia ở đây phá tan phong ấn, e rằng giới này sẽ sinh linh đồ thán. Còn về tiểu gia hỏa kia, ta nghĩ chúng ta sẽ còn gặp lại……”

Mọi người nghe vậy đều gật đầu, sau đó lại nhắm mắt lại.

Trở lại phía Lương Thần……

“Ngươi rốt cuộc là người nào?” Thượng Quan Vân Khê trầm giọng hỏi.

Hiển nhiên sau khi chứng kiến đủ loại thủ đoạn không thể tưởng tượng nổi của Lương Thần, vị đại năng này rốt cuộc không còn giữ được vẻ thản nhiên như lúc đầu.

“Ai, câu hỏi này ngươi đã hỏi tám trăm lần từ lúc xuất hiện rồi!” Lương Thần vỗ vỗ trán, bất đắc dĩ than một tiếng, “Ta chính là ta, là một tiểu hỏa đẹp trai không giống ai!”

Truyện liên quan