Quyển 1 · Chương 362: Tuyệt tủy hóa hài, giết sống lưng trời

Ô trọc, sền sệt, hỗn loạn. Băng Hài Ô Tủy Tinh Chùy đâm vào vết nứt trên Tuyệt Bích Diệt Hài, nháy mắt như đâm vào một khối keo dính khổng lồ, nơi chứa đựng hàng tỷ mảnh vụn thịt thối và xương cốt mục nát. Không gian xung quanh trở nên ngột ngạt đến mức khó thở. Băng lực ô trọc cực hạn, sự xé rách của loạn lưu không gian, cùng với ý chí thần thi nguyên thủy lạnh lẽo như tủy dịch tỏa ra từ sâu trong Tuyệt Bích, trong khoảnh khắc tựa như hàng tỷ con kiến độc điên cuồng gặm nhấm dọc theo vô số vết rạn trên thân đốt!

“…… Ô nhiễm tăng entropy…… Quy tắc loạn lưu…… Tan rã……” Ý chí lạnh băng của Băng Hài Ngọc Hạch bị sự hỗn loạn đánh mạnh đến mức dao động kịch liệt! Kết cấu năng lượng tạo nên hình dáng Tinh Chùy dưới áp lực của khối keo ô trọc phát ra tiếng rít chói tai vì quá tải. Vô số tinh tiết băng lam nhỏ bé cùng tinh viên ô tủy bong ra như vảy cá, nháy mắt tróc khỏi bề mặt thân đốt! Cả cây Tinh Chùy giống như thanh kim loại bị ném vào dung dịch ăn mòn siêu cường, phát ra tiếng “xèo xèo” kề bên hòa tan!

“Ong ——!!!”

Một mệnh lệnh lạnh băng mãnh liệt hơn xuyên qua trung tâm thân đốt: “…… Ngưng tụ trung tâm…… Vật chất nắn hình…… Hóa hài…… Lục Xương Sống Mâu!!!”

Thân đốt co rút dữ dội! Thể tích giảm mạnh! Tất cả năng lượng mảnh nhỏ bị đánh phá, ăn mòn, bong tróc đều bị cưỡng ép nén chặt vào trong! Nội hạch của nó —— viên trung tâm kích cỡ trứng bồ câu chứa đựng ý chí Băng Hài Ngọc Hạch —— chợt hóa thành một tua bin băng tinh u lam, không ngừng nén chặt và xoay tròn tốc độ cao!

Tua bin băng tinh điên cuồng nuốt chửng những mảnh năng lượng bị ăn mòn, cùng với tàn dư của khối keo dơ bẩn và phóng xạ loạn lưu không gian! Giống như kỳ điểm vũ trụ hút lấy tinh trần, độ ấm tại tâm điểm nén chặt sụt giảm đột ngột! Vô số hạt băng tinh nhỏ bé cùng cặn bẩn dưới nhiệt độ cực thấp và lực xoay tròn điên cuồng nháy mắt ngưng kết, dung hợp! Từ hư chuyển thực!

“Rắc rắc sát!!!”

Cùng với tiếng nổ vang của vô số cấu trúc vật chất vi mô dung hợp kết tinh! Một thanh trường mâu dài chừng ba thước, toàn thân mang màu đen thanh quỷ dị, ám trầm, hình thành ngay tại trung tâm lốc xoáy!

Mâu thân không quang, không hư, không huyễn! Mà là vật chất thực thể hoàn toàn! Tổng thể giống như cốt trùy hóa thạch vừa được tách ra từ tủy băng dơ bẩn nhất! Chất liệu trầm trọng vô cùng, bề mặt che kín những hố nhỏ như lỗ kim và vô số vết sẹo tàn dư từ những kẽ nứt không gian màu tím đen như tia chớp! Mũi mâu đặc biệt dữ tợn, hiện ra cấu trúc tinh thể hình móc câu có gai ngược bất quy tắc, mũi nhọn thâm thúy, giống như một tia sáng u lam hình kim châm của kỳ điểm không gian đang lặng lẽ lập lòe trong hố cốt trùy!

—— Tuyệt Tủy Lục Xương Mâu!

Ngay khi cây mâu ra đời, một ý chí trầm trọng, dơ bẩn, mang theo mũi nhọn xuyên thấu sự tĩnh mịch muôn đời chợt tỏa khắp! Khối keo dơ bẩn vây quanh mâu bị ý chí mũi nhọn thực thể này cắt ra một đường nhỏ tuy hẹp nhưng tương đối “linh hoạt”!

Mệnh lệnh lạnh băng mang theo cảm giác quyết tuyệt: “…… Cắt không gian…… Che chắn quy tắc…… Xé rách đường nhỏ…… Xung phong!!!”

Oanh!

Đuôi Lục Xương Mâu lặng lẽ nổ tung một vòng sóng năng lượng ánh sáng tím pha lẫn băng lam! Cả cây mâu như đầu đạn xuyên thép được đẩy bằng thuốc nổ, mang theo ý chí ngang ngược nghiền nát tất cả, lao thẳng vào sâu trong khối keo dơ bẩn, nhắm vào vết nứt cột sống Tuyệt Bích đã bị ý chí Băng Hài khóa chặt —— lối vào “Xương Sống Khang Thể” tựa như đường dẫn ô tủy!

Thứ! Tạc! Lục! Nghiền!

Mũi nhọn u lam của Lục Xương Mâu bộc phát hiệu ứng cắt xé khủng khiếp trong không gian keo đặc quánh! Thân mâu như búa tạ đập băng, phá vỡ tầng tầng trở ngại! Vô số cấu trúc không gian keo và tủy băng dơ bẩn bị mũi mâu bài khai, xé nát, mai một! Rồi lại bị ý chí mũi nhọn khủng khiếp trên thân mâu cưỡng ép định trụ, không cho chúng khép lại!

Xuy xuy xuy xuy ——!!!!

Lửa độc mai một sinh ra do ma sát tốc độ cao bùng nổ sôi trào quanh mũi mâu! Hình thành một “đường hầm lỗ kim” vặn vẹo mà chỉ mình Lục Xương Mâu mới có thể miễn cưỡng đi qua!

Toàn bộ không gian keo dơ bẩn chấn động dữ dội! Phảng phất như bị một chiếc đinh đóng xuyên qua! Cấu trúc không gian quanh “lỗ kim” nơi Lục Xương Mâu đi qua vặn vẹo sôi trào, giống như vết thương lớn đang co rút!

Bản thân thân mâu cũng chịu đựng sự nghiền ép chưa từng có! Mỗi lần phá vỡ lá chắn keo đều mang đến lực cản khổng lồ! Những hố nhỏ và vết sẹo trên thân mâu dường như muốn khuếch tán, đứt gãy sau mỗi lần va chạm! Điểm sáng u lam chứa đựng ý chí trung tâm ở mũi mâu điên cuồng lập lòe, như ngọn hải đăng giãy giụa trong sóng dữ bão tố!

Ong!

Lục Xương Mâu đột nhiên chấn động! Như đụng phải một bức tường vô cùng cứng cáp! Lực cản phía trước chợt tăng mạnh!

“…… Bích chướng khang thể mục tiêu…… Tầng cốt chất ngoại tầng xương sống thần thi…… Kết cấu cứng cỏi…… Quy tắc……”

Ầm vang!!!

Không đợi mệnh lệnh lạnh băng suy đoán kết quả! Điểm sáng u lam ở mũi Lục Xương Mâu như bị trung tâm lạnh băng chọc giận, bỗng nhiên nén chặt vào trong một lần nữa! Sức mạnh vượt quá giới hạn nháy mắt bùng nổ!

Tư lạp — oanh!!!!!

Một tiếng nổ đinh tai nhức óc, hỗn hợp giữa sự vỡ vụn vật chất và xé rách không gian! Bức tường cơ thể bên ngoài của xương sống khang bị đục thủng một lỗ nhỏ, xung quanh nứt toác như mạng nhện!

Ong ——!!!

Đuôi Lục Xương Mâu bộc phát luồng năng lượng đẩy cuối cùng! Thân mâu mang theo dư uy không thể cản phá, cưỡng ép chen qua lỗ thủng cốt chất vừa bị phá vỡ và đang không ngừng co rút! Giống như chiếc đinh nung đỏ bị đóng chặt vào tấm ván gỗ!

Mũi mâu u lam thoát khỏi sự vây hãm của khối keo dơ bẩn, hoàn toàn tiến vào lỗ thủng! Ngay sau đó, cả cây Lục Xương Mâu cũng hung hăng chen vào!

Thình thịch!

Một cảm giác trống vắng tuyệt đối ập đến.

Không phải chân không, mà là cảm xúc không gian thay đổi nháy mắt. Lực cản keo dính biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự lạnh lẽo cực độ, đình trệ, tĩnh mịch, nhưng lại mang theo áp lực vận luật của một “khang thể” khổng lồ nào đó.

Đây chính là bên trong chỗ đứt gãy cột sống thần thi —— đường dẫn ô tủy!

Lục Xương Mâu lơ lửng trong không gian tĩnh mịch rộng lớn này. Lửa độc mai một trên thân mâu dần tắt, lộ ra bản chất loang lổ thô ráp hơn. Tiếng nổ vang tốc độ cao bị sự trống vắng không tiếng động thay thế.

Ý chí lạnh băng quét qua con đường trung tâm ô tủy này: Khang thể khổng lồ nhìn không thấy điểm cuối, bề ngang rộng ngàn trượng! Vách khang không phải cốt chất thực sự, mà là cấu trúc quy tắc thực chất hóa của ánh sáng tủy băng màu tím thẫm, giống như vách mạch máu nửa trong suốt khổng lồ! U ám không ánh sáng, vô số “tủy dịch” nhỏ bé chứa đựng băng lực ô trọc bàng bạc như hàng tỷ mảnh vụn sao trời đang thong thả chảy xuôi, trầm lắng.

Không có phương hướng, chỉ có sự tĩnh mịch kéo dài dọc theo chiều dọc.

“Bản thể ý chí thần thi…… Lực trường ô tủy…… Áp bách…… Ức chế tốc độ……” Mệnh lệnh lạnh băng cảm nhận. “…… Định vị khang thể đứt gãy xương sống…… Lối ra ở……”

Ong ——!

Lục Xương Mâu đột nhiên chấn động! Không phải do di chuyển bị cản trở! Mà là ngay khi điểm sáng u lam ở mũi mâu thoát khỏi không gian keo dơ bẩn khủng khiếp để tiến vào đường dẫn ô tủy “thuần tịnh” hơn này, cảm giác không gian nháy mắt nhạy bén gấp trăm lần! Nó bắt giữ rõ ràng —— một đạo ấn ký tọa độ không gian cực kỳ nhỏ bé, đang nhanh chóng yếu dần và biến mất!

Đạo dao động đó mang theo chút quen thuộc, hơi thở băng hàn thuộc về bản chất Băng Hài Ngọc Hạch, nhưng lại có vẻ cực kỳ mờ ảo, như ánh sáng nhạt vượt qua hàng tỷ ngân hà! Phương hướng tồn tại của nó không phải dọc theo trục chính của khang thể xương sống, mà là —— phía trên nghiêng! Chỉ thẳng vào một vị trí riêng biệt sâu trong vách khang ô tủy!

Nơi phát ra dao động…… Không phải tự thân!

“…… Tàn nguyên ngọc thai…… Bị bài xích…… Trước khi Quy Khư…… Cưỡng chế bắn ra…… Miêu định ấn ký……” Mệnh lệnh lạnh băng nháy mắt hoàn thành phân tích tái tổ hợp thông tin! “Tọa độ ấn ký…… Điểm miêu ngoài…… Không ổn định…… Sắp tiêu tán hoàn toàn……”

“…… Thay đổi đường nhỏ!!!”

Mệnh lệnh lạnh băng mang theo sự bức thiết chưa từng có! Lục Xương Mâu đột nhiên chuyển hướng! Thân mâu bộc phát tốc độ vượt quá giới hạn! Không còn dọc theo đường dẫn ô tủy tìm lối ra, mà như một ngôi sao băng nghịch bắn, lao thẳng tới điểm miêu không gian hệ băng đang nhanh chóng tiêu tán trên vách khang ô tủy phía trên nghiêng!

Xuy!!!

Mũi mâu sắc nhọn trầm trọng hung hăng tạc vào cấu trúc quy tắc của vách khang thâm thúy dơ bẩn! Điểm ấn ký tọa độ ngọc thai vừa bắt được bao trùm đúng vào điểm va chạm!

Oanh!!!

Va chạm khủng khiếp! Mũi Lục Xương Mâu bộc phát lửa tinh u lam chói mắt! Vách khang dơ bẩn chấn động dữ dội! Một vết rách không gian màu xanh băng nhỏ bé như vết thương mới xuất hiện đột ngột nổ tung trên bề mặt vách khang!

Sâu trong vết rách! Một khung cảnh hư không đen tối, hỗn loạn, tràn ngập loạn lưu không gian vô tự và ánh sáng mảnh vụn sao trời chợt lóe rồi biến mất! Đó là —— không gian bên ngoài thần thi! Một khe hở siêu nhỏ bị cưỡng ép đả thông, vượt qua chướng ngại kết cấu đứt gãy xương sống thần thi!!

“…… Bắt giữ…… Khóa chặt tọa độ……” Mệnh lệnh lạnh băng mang theo sự lạnh lùng của kẻ chiến thắng.

Tuy nhiên!

Ngay khoảnh khắc Lục Xương Mâu phá vỡ khe hở, khóa chặt tọa độ!

Phụt!

Bên trong mũi mâu khổng lồ trầm trọng, một vết rạn u lam nhỏ đến mức cực điểm, gần như khó phát hiện, lặng lẽ lan rộng —— nội thương tích lũy khi va chạm vách khang trước đó, cộng thêm lực bùng nổ biến hướng vượt giới hạn, đã tiêu hao hết cơ sở vật chất cuối cùng duy trì sự tồn tại của vũ khí thực thể này!

Ý chí lạnh băng không chút chần chừ: “…… Vật dẫn…… Giải thể……”

“…… Phóng thích…… Ý chí trung tâm……”

Ong ——!!!

Điểm sáng u lam ở mũi Lục Xương Mâu chợt sáng đến tận cùng! Ngay sau đó, cả thân Lục Xương Mâu thô nặng loang lổ, giống như gỗ mục vạn năm gặp liệt hỏa, bắt đầu từ điểm va chạm ở mũi mâu, vô số vết rạn u lam tinh mịn nháy mắt bò đầy thân mâu!

Ầm vang!!!

Một tiếng nổ nặng nề như sao trời tan rã!

Lục Xương Mâu hoàn toàn vỡ vụn! Hóa thành hàng tỷ điểm bụi cốt phấn màu xanh băng nhỏ vụn như trần và mảnh vụn tủy tinh dơ bẩn!

Mà tại trung tâm hàng tỷ điểm bụi cốt phấn nổ tung ——

Một đạo ý chí u lam tinh châm lạnh băng sắc nhọn, thuần túy cô đọng, nhỏ như lông trâu nhưng tản ra sự khủng khiếp gấp trăm ngàn lần bản thân Lục Xương Mâu! Nó cuốn theo toàn bộ sức mạnh cuối cùng được giải phóng từ vật chất tan rã, giống như tia vũ trụ bị nén đến điểm tới hạn, nháy mắt xuyên qua khe hở không gian vừa bị phá vỡ, chưa kịp khép lại! Tốc độ nhanh đến mức vượt qua cả loạn lưu không gian! Biến mất trong sự tĩnh mịch của đường dẫn ô tủy này!

Hàng tỷ mảnh bụi cốt phấn nổ tung mất đi sự gắn kết của ý chí trung tâm, giống như bụi kim loại mất từ tính, mất phương hướng, chậm rãi chìm xuống bề mặt vách khang ô tủy tĩnh mịch thâm thúy. Trong đó, một vài hạt bùn đen ám trầm như máu, cực kỳ mỏng manh, lặng lẽ dung nhập vào sâu trong vách khang nơi hàng tỷ “tủy dịch” đang chảy xuôi……

Truyện liên quan