Quyển 1 · Chương 108: Tro tàn thanh lâu biển đông

Tại nơi sâu nhất của khe nứt bị bổ ra giữa vực băng vạn trượng ở Đông Lạnh Hải, tàn tức của kiếp dịch thanh lâu nghiệt hỏa ngưng tụ thành 305 chiếc đinh xanh, đóng chặt vào cửa cung Băng Tủy xây bằng huyền tinh của Đông Lạnh Hải. Thanh Đỉnh Hầu chân trần giẫm vỡ bụi băng, trên lồng ngực rách nát bao phủ những văn đỉnh Về Trần mới sinh đang bốc khói nhẹ trong cái lạnh thấu xương. Nàng ôm trong lòng một chiếc Vạn Hồn Khô Huyền Cầm được bện từ thi mạch đông cứng, đầu đàn khảm tủy hạch băng phách của Thánh nữ Thương Lãng.

“Chủ thượng, trạm dịch Thanh Lâu đã đóng vào ‘Mắt Sương Hầu’ của Đông Lạnh Hải.” Thanh Đỉnh Hầu chỉ vào tường băng, 300 chiếc đinh xanh phản chiếu hình ảnh của Thương Lãng, Đốt Hải, Tinh Hài, Núi Cao, Vạn Hủ – năm kỹ viện xa hoa lãng phí nhất trong năm ngục đại thành – tất cả biển hiệu đều nổi lên dịch văn huyền lân, “Đêm nay Vạn Hồn Yến của Đông Lạnh Hải khai tiệc… Yến tư cần thu đủ nợ huyết lệ của các đầu bảng năm ngục.”

Tiếng đàn cắt ngang tĩnh mịch. Khô Huyền không gió tự rung, bề mặt vách băng Mắt Sương Hầu lập tức rỉ ra muôn vàn giọt máu tinh mịn! Huyết châu hội tụ thành những dòng sông đen, chảy vào 300 chiếc đinh xanh nhuộm thành màu đen thẫm – bên trong đinh thế mà lại phong ấn tiếng kêu thê lương của muôn vàn oan hồn nơi hoan trường năm ngục!

“Thu nợ?” Bùi Miểu Tiêu Đằng dùng móng vuốt xương khẽ vuốt vách băng, “Quá chậm.”

Năm ngón tay đột ngột xuyên vào lớp băng! Hư ảnh tàn khu bị đóng băng của Tô Oánh bị hắn cứng rắn moi ra từ tường cung Băng Tủy! Mạch đằng thanh la trên ngực tàn ảnh bị năm ngón tay siết chặt –

“Mượn Sương Hầu… gọi vong thê của Đông Lạnh Hải –!”

Tàn mạch thanh đằng run rẩy dữ dội! Vạn năm thi hài khắp vực băng Đông Lạnh Hải đồng loạt run lên bần bật! Dòng sông máu trên vách băng chợt sôi trào thành thi diễm! 300 chiếc đinh xanh dưới sự va chạm của thi diễm nứt toạc “bạch bạch”! Mỗi lỗ đinh phun ra oan hồn hội tụ thành dòng sông tối đốt trời, xông thẳng vào chiếc Khô Huyền Cầm trong lòng Thanh Đỉnh Hầu!

Dây đàn bạo minh! Vạn Hồn Khô Huyền Cầm gặp hồn hỏa liền rực sáng! Một nửa thân thể Thanh Đỉnh Hầu bị dòng sông hồn nuốt chửng, tủy hạch băng phách trong lòng lại tham lam hút lấy hồn lưu – căn nguyên của Thánh nữ ngưng tụ thành chín đạo hư ảnh thị nữ băng phách trồi lên từ cây đàn, cười nhạt xé rách vạn hồn!

“Không chứa nổi rồi!” Văn đỉnh tàn khuyết bị hồn hỏa thiêu đốt trên người Thanh Đỉnh Hầu đột nhiên mở rộng thành lưới lớn! Muôn vàn oan hồn Đông Lạnh Hải đang kêu rên trong lưới như bùn lầy sền sệt, bọc lấy tàn ảnh Thương Lãng đang bị luyện hóa! “Bếp Vạn Hồn quá nhỏ… tỷ tỷ giúp muội muội… mở rộng sức chứa!”

Băng ảnh của Tô Oánh bị hồn bùn phủ đỉnh! Mạch đằng thanh la giãy giụa trong bùn lầy như kẻ ngạt thở!

Ong – ca!

Mái vòm cung Băng Tủy ầm ầm sụp đổ! Thực Cốt Cự Trảo của ma sào Tinh Hài từ trên cao thăm xuống: “Hồn nãi của Băng Phách Thánh nữ là vật quý không thể lãng phí – trả lại đây!” Tinh tủy nơi đầu ngón tay xoay chuyển cực nhanh! Tủy hạch đầu đàn bị hút đến mức minh diệt không chừng!

Bùi Miểu không lùi mà tiến tới! Thân thể Tiêu Đằng lao thẳng vào lưng Thực Cốt Trảo! Kiếp mạch thanh mộc từ đầu gối tuôn ra đâm thủng vỏ trảo – thi hỏa Đông Lạnh Hải quấn quanh mạch như rắn độc chui vào tinh tủy!

Tư lạp!

Thực Cốt Ma Trảo bốc cháy từ bên trong bởi độc diễm đốt thi! Cả chiếc cự trảo mất khống chế đâm sầm vào băng cung! Bùi Miểu cùng với lưng trảo như sao băng xuyên vào trung tâm cung Băng Tủy –

Trên tế đàn tâm cung chính là tàn khu hoàn chỉnh của Tô Oánh đang bị đóng băng!

Quan băng sáng trong!

Mạch đằng thanh la nơi ngực nàng ngưng tụ thành một đóa nụ hoa chưa nở!

“Sương tỷ tỷ!” Thánh nữ Thương Lãng với nửa thân thể cháy khô lao về phía quan băng! Nhưng thấy bóng dáng Bùi Miểu đã đập nát nửa tấm băng! Kiếp mạch thanh mộc không màng tất cả đâm thẳng vào nụ hoa!

Phụt!

Kiếp mạch vừa đâm trúng nụ hoa – cả tàn khu Tô Oánh liền vỡ tan theo tiếng ngọc nát! Không phải nứt thành bụi băng, mà hóa thành ngàn vạn lưỡi đao xanh sắc bén! Cơn lốc lưỡi đao như hoa sen nở rộ, nháy mắt giảo diệt Thực Cốt Ma Trảo! Thậm chí còn chém đứt nửa cánh tay băng của vị Thánh nữ đang lao tới!

Tại tâm cơn lốc, lưỡi đao ngưng thành thực thể – một nữ tử chân trần quanh thân quấn đầy trường lăng lưỡi đao bước ra! Mày mắt bảy phần giống Tô Oánh, đuôi mắt lại câu lấy vẻ mị hoặc của Thánh nữ Thương Lãng. Mạch đằng thanh la mới sinh du tẩu trên cổ tay nàng thành hình hoa sen, đầu sen và đuôi sen thế mà lại đâm vào kiếp mạch thanh mộc của Bùi Miểu và cánh tay cụt của Thánh nữ!

“Vạn Hồn Thanh Nhận… Sương Oánh?” Thanh Đỉnh Hầu ôm chặt chiếc Khô Huyền Cầm đã hút no hồn bùn, điên cuồng cười lớn, “Về Trần Đỉnh chỉ luyện thể xác… Kiếp Dịch Thanh Lâu đúc tân hồn!”

Nhận lăng phá không! Lưỡi đao trên đầu ngón tay Sương Oánh điểm vỡ đỉnh cung băng còn sót lại – những đầu sỏ năm ngục đang quan chiến phía trên bị mảnh băng và mưa máu đảo ngược hắt đầy người!

“Đông Lạnh Hải dịch thay đổi chiêu bài.” Bùi Miểu đạp trên phế tích Mắt Sương Hầu, móng vuốt khô gầy cắt đứt kiếp mạch thanh liên: “Từ hôm nay trở đi, gọi là – Thanh Lâu Kiếp Hồn Phường.”

Trên phế tích, ngàn vạn lưỡi đao xanh cắm ngược như bia mộ. Biển hiệu Thanh Lâu Phường mới lập nổi lên ba chữ huyền ảnh trong mưa máu: Sương Oánh Phường.

Bên ngoài Đông Lạnh Hải. Sứ giả năm ngục bị xối đến máu đen đầy người đứng bất động trong triều hàn. Trên nền tuyết, một chiếc Khô Huyền cuốn theo mảnh xương sọ vụn mà Thanh Đỉnh Hầu tung ra lăn đến dưới chân mọi người – giữa mày xương sọ khắc dòng chữ nhỏ như sợi tóc: “Khế thuê mới của Đông Lạnh Hải”.

“Thanh Lâu chỉ thu tiền tro cốt.” Giọng nói khàn đặc từ vực sâu nghiền nát mặt băng, “Yến tư kỳ tới… lao chư vị tự thiêu.”

300 chiếc Kiếp Dịch Thanh Đinh chảy xuống những vệt máu đen nhánh trong ráng màu Đông Lạnh Hải. Nơi sâu nhất của Sương Oánh Phường, sau tấm rèm lưỡi đao lộn xộn, móng vuốt của Nguyệt Dệt Cơ đang mơn trớn một tờ sổ sách lụa nhuộm máu mới in… Huyết mạch tinh mịn của thương võng huyền lân, đã mọc rễ tại Đông Lạnh Hải.

Truyện liên quan