Quyển 1 · Chương 210: Mạo tuyết xuống núi

Sáng sớm.

Lý Duệ đẩy cửa đạo quan, phong cảnh trước mắt đều là một màu trắng xóa, lúc này đã là đại tuyết phong sơn, trước khi tuyết tan, sẽ không còn ai lên núi dâng hương nữa.

Bất quá điều này cũng khiến đạo quan thanh nhàn hơn không ít, coi như cho đám tiểu yêu trong quan nghỉ phép.

Lý Duệ kẽo kẹt kẽo kẹt dẫm lên lớp tuyết đọng dày một thước, đi tới bãi đất trống ngoài đạo quan, bắt đầu khóa lễ sớm mỗi ngày.

Nhưng không bao lâu, Lý Duệ liền phát hiện có người đang đạp tuyết lên núi.

“Ân? Giờ này sao còn có người lên núi?”

Chờ người tới gần, Lý Duệ mới phát hiện người tới lại là Vệ Viêm đã lâu không gặp.

“Vệ huynh, sao ngươi lại tới đây?”

Đỉnh tuyết dày như vậy mà còn lên núi, Vệ Viêm chắc chắn không chỉ tới tìm hắn ôn chuyện, Lý Duệ đoán dưới chân núi hơn phân nửa lại xảy ra chuyện gì rồi.

Quả nhiên, Vệ Viêm thở hổn hển vài hơi rồi nói với Lý Duệ:

“Nhị hoàng tử Triệu Phương Húc tạo phản, hắn lấy mười vạn ác quỷ làm binh, cấu kết với Hắc Hồn Giáo, chỉ vài ngày đã chiếm lĩnh Minh Châu phía tây Mặc Quốc, hiện tại ác quỷ đang tàn sát bừa bãi trong Thanh Châu, hơn phân nửa thành trì của Thanh Châu cũng đã rơi vào tay Triệu Phương Húc.

Cho nên Điện hạ phái ta tới thỉnh ngươi qua đó.”

“A?”

Lý Duệ thực sự bị tin tức này làm cho chấn kinh.

Tuy hắn đã sớm biết Triệu Phương Húc đang âm thầm bồi dưỡng quỷ binh cùng Hắc Hồn Giáo với mục đích đoạt quyền, nhưng hắn thật sự không ngờ, Triệu Phương Húc này lại quang minh chính đại công khai quan hệ với Hắc Hồn Giáo như vậy?

Nên nói thế nào nhỉ, Triệu Phương Húc này quả thực có quyết đoán, nhưng hành sự gióng trống khua chiêng như vậy, chẳng lẽ hắn cho rằng phương sĩ trong thiên hạ đều là kẻ ăn không ngồi rồi sao?

Mặc kệ nội bộ Trấn Túy Phủ có hủ bại thế nào, thì ước nguyện ban đầu khi thành lập, cùng với khẩu hiệu tuyên truyền hiện tại, vẫn luôn là tiêu diệt tà ám thế gian, bảo vệ bá tánh thiên hạ.

Tuy Lý Duệ không biết cụ thể còn bao nhiêu người nhớ rõ những lời này, nhưng hắn biết hành động lấy ác quỷ làm binh của Triệu Phương Húc, thực sự là đang vả mặt Trấn Túy Phủ. Nguyên bản Lý Duệ còn tưởng rằng Triệu Phương Húc nhiều nhất chỉ dám lén lút sử dụng quỷ binh, không ngờ lại gióng trống khua chiêng đến thế.

Cho nên dù chỉ vì mặt mũi, Trấn Túy Phủ cũng sẽ rút nhân thủ tìm cách tiêu diệt mười vạn quỷ binh này.

Tiêu hóa xong tin tức, Lý Duệ vừa dẫn Vệ Viêm vào trong đạo quan, vừa mở miệng hỏi:

“Tứ công chúa tính toán ứng đối thế nào?”

Vệ Viêm trả lời:

“Trước khi ta tới, Tứ công chúa tính toán đóng quân ở biên giới Thương Châu và Thanh Châu, ngăn chặn đám ác quỷ quân này ở ngoài Thương Châu, sau đó tận lực cứu trợ dân chạy nạn từ Thanh Châu tới, xem phản ứng của triều đình rồi mới suy xét bước tiếp theo.”

Lý Duệ gật đầu, suy xét rất ổn thỏa, trong tình huống thông tin không đủ, đây là cách làm tốt nhất.

“Triệu Thanh Toàn yêu cầu khi nào ta phải qua đó?”

Vệ Viêm nói:

“Công chúa Điện hạ biết đại tuyết phong lộ khó đi, nhưng tình huống khẩn cấp, Điện hạ vẫn hy vọng ngươi có thể mau chóng qua đó, càng nhanh càng tốt.”

“Được, ta đã biết. Ngươi tới nghỉ tạm một chút, lần này xuống núi ta phỏng chừng trong thời gian ngắn khó mà về được, ta phải an bài chuyện đạo quan một chút.”

Nếu đã chọn đứng về phía Triệu Thanh Toàn, thì với tư cách là phụ tá, Lý Duệ đương nhiên có nghĩa vụ giúp nàng bày mưu tính kế. Huống hồ mười vạn ác quỷ quân, dù Trấn Túy Phủ không muốn quản, Lý Duệ với tư cách là một đạo môn đệ tử cũng không thể làm ngơ, cho dù là vì công đức, Lý Duệ cũng phải xuống núi một chuyến.

Lý Duệ gọi đám tiểu yêu trong quan tới, nói cho chúng biết mình và Nguyệt Ly phải xuống núi một chuyến, lần này phỏng chừng sẽ đi rất lâu. Trước khi hắn trở về, đạo quan này giao cho bọn chúng xử lý, nếu gặp chuyện không giải quyết được, hãy cho người mang tin tới cho hắn.

Việc vận hành hàng ngày của đạo quan rất đơn giản, mọi thứ đã đi vào quỹ đạo, không có gì đặc biệt cần dặn dò, chỉ cần đám tiểu yêu giữ nguyên nếp cũ là được.

Hơn nữa Lý Duệ cũng đã dặn Râu, tuy tên này đạo pháp kém một chút, nhưng vẽ bùa bình an đơn giản thì vẫn làm được, không cần lo lắng người tới dâng hương phải tay không mà về.

Về phương diện an ninh, cây bách tinh trước cửa đạo quan không biết là nhờ hương khói hay sao mà linh trí đã cao hơn nhiều so với lúc Lý Duệ mới quen, đạo hạnh cũng tăng tiến không ít, bình thường hai ba tam giai phương sĩ chưa chắc đã đánh lại nó.

Ngoài ra còn có đám tiểu yêu trong quan, cùng hổ yêu trong rừng sau núi, phương diện an toàn không cần quá lo lắng.

Nghĩ tới đây, Lý Duệ còn cố ý dặn Râu, nhớ mỗi ngày đưa chút thịt nửa chín tới sau núi.

Nghe vậy, Râu do dự nói:

“Quan chủ đại nhân... cái đó... có thể... để người khác đi đưa thức ăn được không? Ta thật sự rất sợ...”

Lý Duệ cạn lời, câu “nhát như chuột” quả nhiên không sai. Hắn nhớ lần đầu tiên mang Râu tới nơi Thủy Tụ Thiên Tâm, Râu đã suýt dọa vỡ mật, nằm trên nền tuyết giả chết vài phút, làm Lý Duệ lúc ấy cứ tưởng nó bị hù chết thật.

Mà hiện tại rõ ràng đã gặp đối phương vài lần, hổ yêu cũng minh xác tỏ vẻ sẽ không ăn nó, Râu vẫn cứ sợ hãi rụt rè không dám qua đó.

“Mặc kệ ngươi tìm ai đi đưa, tóm lại nhớ kỹ chuyện này là được.”

Sau đó Lý Duệ bắt đầu thu thập những thứ cần mang theo.

Đầu tiên đương nhiên là pháp khí, ngoài thanh Trảm Tà Kiếm hệ thống ban tặng, Lý Duệ còn tự chế một đống pháp khí, bao gồm Ngũ Hành Kỳ, Thiên Bồng Thước, Tam Thanh Linh, Bát Quái Kính, Tiền Tài Kiếm cùng hàng loạt vật phẩm khác.

Tuy những pháp khí này phần lớn không có uy lực quá mạnh, nhưng lại là vật phẩm không thể thiếu khi Lý Duệ khai đàn thi pháp.

Tiếp theo là các loại bùa chú và tài liệu, tuy dưới chân núi có thể mua được nhiều thứ, nhưng đồ mua về không thể dùng ngay, rất nhiều thứ cần trải qua khai quang, chú linh mới có thể sử dụng.

Chờ Lý Duệ thu thập xong, liền tìm Vệ Viêm đang nghỉ ngơi nói:

“Ta thu thập xong rồi, giờ vẫn còn sớm, nếu chúng ta khởi hành ngay bây giờ, ngươi còn chịu nổi không?”

Vệ Viêm gật đầu, tỏ vẻ mình không thành vấn đề.

Thực tế, việc đi ra ngoài khi đại tuyết phong lộ là rất khó khăn, người thường lúc này đi ra ngoài phải đối mặt với nguy hiểm rất lớn, một sơ suất nhỏ cũng có thể bị đông chết.

Hơn nữa tuyết đọng bao phủ mặt đường khiến việc hành tẩu trở nên cực kỳ khó khăn, người thường không đi được bao xa đã kiệt sức, chỉ có một số ít phương sĩ mới dám ra xa nhà vào lúc này.

Nhưng Lý Duệ không có lo lắng đó, Nguyệt Ly biến trở về nguyên hình, lông vừa mềm vừa giữ ấm, lại còn có khả năng thông khí tốt, hắn chỉ cần nằm sấp trên lưng nó là có thể làm lơ thời tiết giá lạnh này.

Mà bản thân Nguyệt Ly là hồ yêu, đương nhiên không để ý chút phong hàn này, tuyết đọng khó đi với người thường, đối với Nguyệt Ly cũng như giẫm trên đất bằng.

Còn Vệ Viêm là phương sĩ thuộc cường sinh lưu phái, thể chất viễn siêu người thường, nên việc đi lại trong băng thiên tuyết địa này đối với hắn cũng không tính là việc khó.

Vì thế Lý Duệ cưỡi lên lưng Nguyệt Ly, gọi Vệ Viêm đuổi theo, ba người rất nhanh đã biến mất trên con đường nhỏ xuống núi.

Truyện liên quan