Quyển 1 · Chương 28: Chuyện xưa

Khương Thần từ trong ác mộng bừng tỉnh, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh.

Gương mặt dữ tợn của Bạch Giản cùng dòng máu đỏ thẫm tanh hôi vẫn chậm rãi quanh quẩn trong tâm trí Khương Thần.

Nàng mang cái đầu nặng trĩu rời khỏi giường, hôm nay cần phải thu dọn đồ đạc của mình.

Hôm qua, Mạnh Tri Vũ nói với nàng rằng vết thương đã hồi phục gần như hoàn toàn, hôm nay bọn họ sẽ xuất phát đi đến Huyền Tháp.

Thực ra nàng cũng chẳng có hành lý gì để thu dọn, món duy nhất là cây Trăm Biến Kỳ Diệu Bổng mà Trần Nhất Mạt đưa cho cũng đã mất tích, không biết giờ này Trần Nhất Mạt và những người khác thế nào.

......

Câu chuyện chia làm hai hướng, Eugene đang mân mê cây Trăm Biến Kỳ Diệu Bổng phiên bản đời đầu của Trần Nhất Mạt trong tay, đây là thứ hắn tiện tay lấy được từ chỗ cậu ta trước đó.

“Ngươi nói xem, chuyện S cấp dị hóa người bị giết, tại sao Thiếu tá Bùi lại không báo cáo lên tổng bộ binh đoàn nhỉ?” Eugene gãi đầu, nghĩ mãi không ra.

“Thiếu tá tự có ý định của Thiếu tá, chúng ta chỉ cần phục tùng mệnh lệnh là được.”

Phương Vũ đánh giá một vòng ký túc xá mà họ đã ở gần một tháng, cậu phân loại rồi đặt đồ đạc vào đúng vị trí của chúng.

Ừm, trông thật chỉnh tề, Phương Vũ hài lòng gật đầu.

“Trần Nhất Mạt đâu? Từ sau khi Khương Thần mất tích thì không thấy cậu ta đâu nữa.” Eugene nói, nhân lúc Phương Vũ xoay người lấy đồ, cậu ta nhanh chóng nhét hết đồ đạc của mình vào ba lô của Phương Vũ.

“Không biết nữa, quả thực mấy ngày nay không thấy cậu ta.” Phương Vũ vừa quay đầu lại liền thấy chiếc ba lô gọn gàng của mình đột nhiên xuất hiện đủ thứ đồ đạc lộn xộn.

“Eugene, trước đây ta đã bảo ngươi đừng có nhét đống đồ lộn xộn của ngươi vào túi trữ vật của ta rồi mà!”

“Đây là cái gì? Răng của biến chủng mấy ngày trước à? Còn cái ống nghiệm màu lam này đựng cái gì thế?” Phương Vũ lấy ra từ trong túi trữ vật một chiếc răng đen sì loang lổ to bằng nắm tay.

“Ta mang về cho tổ thực nghiệm nghiên cứu, lần này biến chủng đột nhiên tiến hóa, chắc chắn có âm mưu gì đó!” Eugene cau mày, một tay đỡ trán giả vờ thâm trầm nói, “Còn nữa, chúng ta khó khăn lắm mới gặp được S cấp dị hóa người, mẫu máu này chắc chắn phải mang về.”

“Kính thưa Eugene đại nhân, ngài nói rất có lý, vậy phiền ngài hãy để phát hiện vĩ đại này vào túi trữ vật của chính mình, được chứ?”

Phương Vũ bất lực nhìn Eugene, “Chẳng phải lần trước ngươi nói sẽ tự chuẩn bị một cái túi trữ vật sao?”

“Hả? Túi trữ vật? Ta từng nói thế à?” Nói xong, hắn gãi gãi đầu, rồi thản nhiên đi ra ngoài cửa.

……

Trên tầng cao nhất, gió lạnh hiu quạnh thổi bay vạt áo quân phục màu đen của Bùi Độ.

Phía sau, Trần Nhất Mạt cầm cây Trăm Biến Kỳ Diệu Bổng mà Khương Thần đánh rơi, hỏi người phía trước: “Khương Thần, cô ấy chưa chết, đúng không?”

Bùi Độ không trả lời câu hỏi của người phía sau, sắc mặt trầm tĩnh nhắc đến một chuyện khác: “Trần Nhất Mạt, sau khi trở về binh đoàn, cha ngươi sẽ đến đón ngươi đi.”

Trần Nhất Mạt muốn biện giải điều gì đó, muốn nói rằng cậu vẫn muốn ở lại đây, trước kia cậu đã từ chối sự sắp xếp của gia đình để vào Liên Hợp Chính, một lòng muốn gia nhập Wahl Quân Kim Đoàn.

Nhưng hiện giờ……

Nhìn bóng lưng đen cô độc, tiêu điều phía trước, Trần Nhất Mạt không khỏi chìm vào hồi ức.

Cha của Trần Nhất Mạt là sư đệ của mẹ Bùi Độ, trước đây họ đều là nòng cốt trong đội ngũ thực nghiệm dưới trướng Wahl Quân Kim Đoàn.

Cha luôn vô cùng sùng bái mẹ Bùi Độ, cho rằng bà là một thiên tài, là nhà khoa học xuất sắc nhất thế kỷ trong lĩnh vực di truyền sinh học.

Cha mẹ Bùi Độ có tình cảm rất tốt, hai người thường xuyên đưa Bùi Độ tám chín tuổi đến nhà cậu làm khách.

Người lớn luôn thảo luận những đề tài cực kỳ thâm sâu như vận mệnh nhân loại, cải tạo gen, nhưng đối với những đứa trẻ như họ thì những thứ đó quá khô khan và xa vời.

Bùi Độ từ nhỏ đã bộc lộ sự thông tuệ cùng năng lực siêu phàm, khả năng kiểm soát tinh thần lực cực kỳ mạnh mẽ, còn nhỏ tuổi mà việc vận dụng dị năng đã không hề thua kém người trưởng thành.

Dị năng của Trần Nhất Mạt lúc đó vẫn chưa hiển lộ, cha luôn tỏ ra lo lắng về điều này.

Dù trước mặt người ngoài, cha nói rằng kết quả thế nào cũng chấp nhận, nhưng cậu vẫn thường vô tình nghe thấy tiếng thở dài bất lực của cha.

“Nhất Mạt, sao lại trốn ở đây? Cha ngươi đang tìm ngươi đấy.” Tiểu Bùi Độ gõ cửa căn gác mái dưới chân cầu thang.

“Sao ngươi biết ta ở đây?” Trong căn gác mái tối tăm truyền đến giọng nói buồn bã của Trần Nhất Mạt.

Tiểu Bùi Độ mỉm cười nói: “Chẳng phải mỗi lần chơi trốn tìm ngươi đều trốn ở đây sao?”

“Ngươi vậy mà biết căn cứ bí mật của ta, thế mà sao ta vẫn thắng được!” Suy nghĩ của tiểu Trần Nhất Mạt lập tức bị chệch hướng, khuôn mặt hồng hào nhăn lại thành một cục.

“Ừm? Hôm nay ta mới phát hiện ra.”

“Vừa rồi ngươi nói là mỗi lần!”

......

Tiểu Trần Nhất Mạt phẫn hận nhìn đôi bàn tay trống không của mình, “Chẳng lẽ ta không có dị năng sao? Cha và mẹ đều là dị năng giả, tại sao đến giờ ta vẫn chưa bộc lộ dị năng, ta đã mười tuổi rồi, theo lý mà nói thì sớm phải bộc lộ rồi chứ!”

“Nhất Mạt, thời điểm bộc lộ dị năng của mỗi người là khác nhau.” Tiểu Bùi Độ kiên nhẫn trả lời.

“Vậy nếu ta trưởng thành rồi mà vẫn chưa có dị năng thì sao?”

“Nhất Mạt, ta không có cách nào trả lời ngươi.”

“Ngươi lừa ta một chút cũng không chịu sao? Có phải ngươi có dị năng nên thấy ghê gớm lắm không?”

“Nhất Mạt, ngươi biết ta không giỏi nói dối mà.” Bùi Độ ngồi xuống, dựa lưng vào gác mái.

Đôi mắt tiểu Trần Nhất Mạt hơi đỏ, nước mắt không kìm được rơi xuống, “Ngươi tránh ra, ta không muốn nhìn thấy ngươi.”

Từ căn gác mái truyền đến tiếng khóc nức nở kìm nén của tiểu Trần Nhất Mạt.

Ánh nắng dần nghiêng bóng.

“Anh Bùi Độ, anh còn đó không?” Sau khi khóc xong, cảm xúc của tiểu Trần Nhất Mạt đã được giải tỏa, cậu có chút ngượng ngùng vì sự vô cớ gây rối lúc nãy.

“Ừm, anh ở đây.” Tiểu Bùi Độ lặng lẽ chờ đợi ở cửa, dị năng của cậu là không gian ảo, tiểu Trần Nhất Mạt đang khóc lóc đã được cậu giấu vào trong không gian ảo để giải tỏa cảm xúc.

Ngày vui ngắn chẳng tày gang.

Cha mẹ Bùi Độ không may qua đời vì bị biến chủng tập kích, cha của Trần Nhất Mạt và các đồng nghiệp khác nhiều lần bày tỏ ý định nhận nuôi Bùi Độ, nhưng Bùi Độ mười hai tuổi đã từ chối tất cả.

Cậu trở nên ít nói, họ chỉ gặp nhau vài lần trong các buổi tụ họp của binh đoàn, không ít đồng nghiệp cũ của cha mẹ Bùi Độ vây quanh cậu tỏ vẻ tiếc thương, cậu trầm mặc đứng giữa đám đông, lễ phép đón nhận sự đồng cảm của người khác.

Nhưng ánh mắt đạm mạc ấy dường như tách biệt với khách khứa, vô tình nhìn thấy Trần Nhất Mạt ở phía bên kia bữa tiệc cũng chỉ nhẹ nhàng lướt qua.

Bùi Độ nhanh chóng trở thành Thiếu tá trẻ nhất của Wahl Quân Kim Đoàn, nhưng người đó lại ngày càng xa lạ với ký ức của Trần Nhất Mạt.

Trần Nhất Mạt rút suy nghĩ ra khỏi những mảnh ký ức.

Nhìn người đàn ông cao lớn lạnh lùng trước mắt, dường như chẳng còn chút trùng khớp nào với người ôn hòa năm xưa.

Truyện liên quan